20px

Lại truyền đi quá rộng.

Đồ lỗ vốn.

Gả ra ngoài.

Thấp kém hơn người khác.

Những lời ấy giống như tro cũ.

Lúc nào cũng có người lén hất chúng lên.

Ba ngày sau, phụ hoàng hạ một đạo thánh chỉ ngay trên triều hội.

Đạo chỉ này…

Chấn động toàn bộ Đại Chiêu.

Thánh chỉ của phụ hoàng rất dài.

Dài tới mức Thượng thư Bộ Lễ đọc được một nửa còn phải lén đổi hơi.

Điều thứ nhất.

Truy phong mẫu hậu làm Chiêu Nhân Hoàng hậu, trùng tu Phượng Nghi cung, dùng quốc lễ tế điện.

Điều thứ hai.

Lập nữ tử thư viện, cho phép nữ tử quan gia, thương hộ và bình dân nhập học.

Do Tứ hoàng huynh chủ trì chương trình, Hộ bộ cấp bạc.

Lục hoàng huynh vừa nghe tới “cấp bạc”, sắc mặt lập tức đau đớn một chút.

Ta nhìn thấy rồi.

Huynh ấy lập tức quay sang cười với ta.

“Chiêu Chiêu.”

“Tiền đủ.”

Điều thứ ba.

Trong cung không được phép dùng những lời như “đồ lỗ vốn” để nhục mạ nữ tử, kẻ vi phạm xử phạt nặng.

Điều thứ tư.

Cửu công chúa Vân Chiêu Chiêu được gia phong làm Trường Lạc công chúa, ban thực ấp ba nghìn hộ, xây phủ công chúa ở phía đông hoàng thành.

Công chúa có thể ở lại kinh thành.

Có thể xuất du.

Có thể không gả.

Bốn chữ cuối cùng vừa rơi xuống…

Triều đình yên tĩnh đến mức giống như không còn ai sống.

Có thể không gả.

Từ ngày Đại Chiêu lập quốc tới nay, chưa từng có vị công chúa nào mà hôn sự lại được viết rõ ràng vào thánh chỉ như vậy.

Mấy vị lão thần Ngự Sử Đài lập tức bước ra.

“Bệ hạ.”

“Việc này không hợp tổ chế.”

Phụ hoàng ngồi trên long ỷ.

“Tổ chế nào viết công chúa nhất định phải gả?”

Lão thần nghẹn lời.

Một người khác lại nói:

“Hôn sự công chúa liên quan tới quốc thể…”

Đại hoàng huynh nhàn nhạt mở miệng.

“Nếu quốc thể phải dựa vào hôn sự của một nữ tử để duy trì…”

“Vậy nam nhi Đại Chiêu chẳng phải quá vô dụng sao?”

Nhị hoàng huynh khoanh tay cười lạnh.

“Ai cảm thấy mình vô dụng…”

“Đứng ra đây cho bản vương nhìn thử.”

Không ai dám đứng ra.

Tứ hoàng huynh mở quạt xếp.

“Nếu chư vị đại nhân thật sự cho rằng nữ tử nên hy sinh vì gia tộc…”

“Không bằng trước tiên đưa con cháu nhà mình đi hòa thân.”

“Vương đình Bắc Địch vẫn còn trống.”

“Chư vị có thể tranh nhau mà đi.”

Sắc mặt các triều thần đặc sắc vô cùng.

Ngũ hoàng huynh nhỏ giọng nói với ta:

“Miệng Tứ ca đúng là độc ổn định.”

Bát hoàng huynh gật đầu.

“Phát huy cực kỳ ổn định.”

Lục hoàng huynh bổ sung:

“Hơn nữa còn không tốn tiền.”

Thất hoàng huynh nghiêm túc nói:

“Sát thương mạnh hơn cả nỏ cơ quan.”

Ta ngồi phía sau bình phong, suýt chút nữa bật cười thành tiếng.

Cuối cùng phụ hoàng chốt lại.

“Ý trẫm đã quyết.”

Sau khi thánh chỉ ban xuống, kinh thành hoàn toàn nổ tung.

Có người nói phụ hoàng cưng chiều nữ nhi quá mức.

Có người nói Trường Lạc công chúa đúng là số mệnh tốt.

Cũng có người nói…

Nếu nữ tử thư viện thật sự mở ra…

Con gái trong nhà sẽ có thể biết chữ đọc sách.

Không cần cả đời bị nhốt trong hậu trạch nữa.

Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, trước cửa nữ tử thư viện đã chật kín người.

Có quý nữ mặc lăng la.

Cũng có cô nương vải thô áo bố.

Các nàng đứng trước cổng, lén nhìn vào bên trong, trong mắt đều có ánh sáng.

Lần đầu tiên ta tới thư viện, bị các nàng nhìn đến mức có chút ngượng ngùng.

Tứ hoàng huynh trên danh nghĩa là sơn trưởng của thư viện.

Huynh ấy đứng trong giảng đường, bạch y quạt xếp, phong lưu đến mức không giống tới dạy học…

Mà giống tới lừa tiểu cô nương làm thơ hơn.

Bát hoàng huynh ngồi hàng cuối ngáp dài.

Tứ hoàng huynh điểm danh hắn.

“Vân Dao.”

“Ngươi trả lời thử xem, thế nào là lập thân?”

Bát hoàng huynh bật dậy ngay lập tức.

“Ăn no mặc ấm.”

“Ít bị Tứ ca mắng.”

Cả giảng đường đầu tiên yên tĩnh một chút.

Ngay sau đó, các cô nương cười nghiêng ngả.

Tứ hoàng huynh tức đến mức gần như bóp nát cây quạt.

Ta cũng bật cười.

Cuối cùng Tứ hoàng huynh phạt Bát hoàng huynh chép 《Lễ Ký》.

Bát hoàng huynh mặt mày đau khổ hỏi ta:

“Chiêu Chiêu.”

“Muội nói xem vì sao nữ tử thư viện lại còn phạt nam tử?”

Ta nghiêm túc đáp:

“Bởi vì huynh đáng bị phạt.”

Hắn ôm ngực.

“Muội muội lớn rồi.”

“Không còn thương Bát ca nữa.”

Ngũ hoàng huynh đi ngang qua, cười nói:

“Ngươi còn giả vờ nữa…”

“Tối nay ta sẽ hát 《Bát hoàng tử đập hạch đào》 cho cả thư viện nghe.”

Bát hoàng huynh lập tức im miệng.

Ngày thư viện khai học, phụ hoàng đích thân đề biển.

Trường Lạc thư viện.

Ta đứng dưới tấm biển ấy, đột nhiên nhớ tới câu “đồ lỗ vốn” của Quý phi.

Bà ta đại khái vĩnh viễn cũng không ngờ được…

Những lời dùng để nhục nhã ta, cuối cùng lại biến thành lý do để phụ hoàng mở nữ tử thư viện.

Chuyện này có tính là bị vả mặt không?

Ta cảm thấy có.

Mà còn rất vang.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...