20px

Trước mắt đột nhiên tối sầm. Khỉ thật, lần này choáng thật.

Tôi vô thức vịn vào tủ trang trí bên cạnh. Cánh tay không cẩn thận đụng ngã bình hoa trên đó. “Choang” một tiếng, bình hoa rơi xuống đất vỡ tan.

“Vân Trừng!”

Văn Giác nghe tiếng quay lại nhìn, sắc mặt lập tức thay đổi. Anh lao mấy bước tới đỡ tôi:

“Khó chịu lắm à? Tôi gọi bác sĩ ngay!”

Tôi nhân cơ hội túm lấy cà vạt anh, quấn mấy vòng trong lòng bàn tay, nắm chặt không buông:

“Anh không được đi.”

22

“Được, tôi không đi.”

Văn Giác tuy sốt ruột, nhưng giọng vẫn dịu dàng, dỗ tôi:

“Em buông tôi ra trước, tôi đi gọi bác sĩ.”

Lúc này tôi đã ổn lại, lắc đầu:

“Không sao, em chỉ đứng dậy nhanh quá thôi.”

Bàn tay Văn Giác phủ lên trán tôi, nhíu mày:

“Em hơi sốt. Hôm nay đáng ra nên ở nhà nghỉ ngơi.”

Tôi đáng thương lại chua chua nói:

“Nhưng em muốn gặp anh mà. Lại sợ ảnh hưởng đến tiệc đính hôn của anh với người khác, không dám tùy tiện làm phiền.”

Văn Giác ngẩn ra:

“Em thấy rồi?”

Giọng tôi âm u:

“Vòng bạn bè truyền khắp rồi, em rất khó không thấy.”

Văn Giác hơi vội:

“Không phải đính hôn, chỉ là bữa cơm bình thường. Tôi vốn tưởng là tiệc mừng thọ ba của Tống Vu, đến đó mới biết là chủ ý của cô ta. Những người bạn nói linh tinh của cô ta, tôi đã lần lượt nhắc nhở hết rồi. Tóm lại căn bản không phải đính hôn!”

Nói thật, dáng vẻ vội vàng như vậy của Văn Giác không nhiều. Hiếm hoi vài lần, hình như đều liên quan đến tôi.

Tôi nhìn chằm chằm đôi mắt đang nôn nóng của anh. Bàn tay đang quấn cà vạt anh thả lỏng một chút, rồi chuyển sang ôm lấy mặt anh, thấp giọng hỏi:

“Anh sẽ không ở bên cô Tống, đúng không? Cô ấy cũng không phải đối tượng liên hôn nhà anh định sẵn, đúng không?”

“Tất nhiên!”

Mày Văn Giác nhíu rất chặt:

“Tôi luôn xem Tống Vu là đối tác bình thường. Nhưng cô ta mấy lần tìm đến tận chỗ tôi, thậm chí còn mua chuộc trợ lý của tôi để ra vào công ty, biết hành trình của tôi! Loại hành vi này tôi không thể dung túng.

Tôi đã cho cô ta vào danh sách đen, sau này cũng sẽ không hợp tác hay gặp mặt nữa.”

“Vân Trừng, tôi không thể vì lợi ích mà hy sinh tình cảm và hôn nhân của mình. Tôi chỉ ở bên người tôi thích. Ba mẹ tôi tuy lo lắng chuyện tình cảm của tôi, nhưng cũng chỉ mong tôi hạnh phúc. Họ sẽ không, cũng khinh thường việc dùng thủ đoạn liên hôn.”

Nghe vậy, tôi nhìn anh, nói từng chữ:

“Vậy em có khiến anh cảm thấy hạnh phúc không?”

“Khoảng thời gian quen em, anh có từng nghĩ đến chuyện ở bên em, sống cùng em đến hết đời không?”

Hơi thở Văn Giác lập tức khựng lại.

Một lúc lâu sau, cánh tay anh dùng sức, trực tiếp ôm tôi vào lòng. Tiếng thở dài nóng bỏng rơi bên tai, vừa như thỏa hiệp, vừa như thuận theo lòng mình:

“Từng nghĩ.”

“Vân Trừng, tôi từng nghĩ muốn ở bên em, không chỉ một lần.”

23

Tôi từng vô số lần tưởng tượng cảnh Văn Giác tỏ tình với mình. Tôi cứ nghĩ mình sẽ kích động, sẽ vui vẻ, sẽ ngập tràn ngọt ngào.

Nhưng khi khoảnh khắc này thật sự xảy ra, tôi lại đỏ hoe mắt trước.

“Sao anh không nói sớm!”

Tôi ôm Văn Giác, trách móc nhưng lại không chịu buông tay:

“Anh có biết em thấp thỏm khó chịu đến mức nào không? Sao anh không đến tỏ tình với em sớm hơn!”

Văn Giác đau lòng vỗ lưng tôi, giọng cũng hơi run:

“Tôi không biết… Tôi không dám chắc, không dám tin. Tôi vốn đang âm thầm thích em rất tốt, bỗng nhiên em lao thẳng đến trước mặt tôi. Tôi không biết đó là trò đùa ác ý hay chỉ là hứng thú nhất thời của em…”

Nghe vậy, tôi sững ra, lập tức ngẩng đầu:

“Cái gì gọi là anh đang âm thầm thích em rất tốt? Có phải anh… có phải anh đã biết em, chú ý đến em từ lâu rồi không?”

Văn Giác mím môi, lại không nói.

Tôi vừa tức vừa xót, nâng mặt anh lên chất vấn:

“Nói hay không?”

Văn Giác vẫn không động.

Tôi cúi đầu “chụt” một cái hôn lên môi anh:

“Nói hay không? Không nói em hôn chết anh!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...