Nhưng ta biết, Bùi Thừa Tiêu đang đau lòng đến tột cùng.
Ta vươn tay ôm lấy Bùi Thừa Tiêu, nhẹ nhàng vỗ lưng chàng.
Cảm nhận được hơi ẩm nơi cổ mình, ta mở miệng muốn an ủi, nhưng lại phát ra tiếng khóc trước.
“Vì sao chứ?”
“Bùi Thừa Tiêu, vì sao chàng lại đối tốt với ta như vậy?”
“Rõ ràng chúng ta không hề quen biết. Nếu chàng không tới đưa ta đi, thậm chí ta còn không biết chàng là ai…”
“Rõ ràng chàng không hề sai.”
Bùi Thừa Tiêu run lên, nhẹ nhàng kéo ta ra.
Đôi mày mắt khó giấu vẻ mất mát, nhưng chàng vẫn gượng cười.
“Nàng không nhớ ta nữa.”
“Ngày ấy nàng đứng dưới gốc cây, chúng ta bốn mắt nhìn nhau, ta còn tưởng nàng đã nhớ ra ta.”
Bùi Thừa Tiêu buông ta ra, xoay người đi tới giá sách.
Chàng ôm một chiếc hộp gỗ nhìn ta, lấy ra cây sáo gỗ bên trong.
“Cây sáo gỗ nàng tặng ta, ta đã học thổi được rồi.”
Thân thể ta run lên, lập tức nhìn về phía Bùi Thừa Tiêu.
Lúc này ta mới hiểu vì sao chàng lại một lòng với ta.
Hóa ra tất cả duyên phận đã bắt đầu từ năm mười tuổi.
Chỉ vì ta sinh lòng thương hại, cứu một người hầu suýt bị bán đi trong yến tiệc.
Khi ấy chàng bị đánh đến nửa sống nửa chết, bị nhét vào bao tải, ý thức mơ hồ, lẩm bẩm gọi “mẫu thân”.
Quý nữ nhà họ Vương thấy vậy, ghét bỏ xua tay bảo người mang đi.
Ta lại nghe đến đỏ hốc mắt, không nhịn được đứng dậy kéo bao tải ra, ôm người nửa sống nửa chết ấy vào lòng.
Quý nữ nhà họ Vương còn chưa kịp kinh ngạc, ta đã mở miệng xin nàng ta người ấy.
Khi đó phụ thân chưa có quyền thế như bây giờ, quý nữ nhà họ Vương thấy vậy thì châm chọc ta mấy câu.
May mà ta đã nghe nhiều lời khó nghe, không để trong lòng. Nàng ta thấy không thú vị, cũng không làm khó ta thêm.
Mà lúc ấy, phụ thân vì muốn ta được sống sung túc, ngày nào cũng chạy tới quân doanh.
Người không biết ta lén đưa một nô bộc về nhà, lại còn lén nuôi trong phủ.
May mà Bùi Thừa Tiêu mạng lớn, chịu đựng được, trở thành bạn chơi của ta.
Trong thời gian chàng dưỡng bệnh, ta tặng chàng một cây sáo gỗ để giải khuây.
Chỉ là chàng không biết âm luật, luôn thổi cây sáo gỗ đến rối tinh rối mù.
Thấy ta không nhịn được cười, chàng lại lén giấu cây sáo đi.
Khi đó ta từng nghĩ, Bùi Thừa Tiêu sẽ ở bên ta cả đời.
Là chàng nói trước, chàng cảm kích ân cứu mạng của ta, muốn vì ta vào sinh ra tử.
Nhưng ngay sau ngày phụ thân dẫn ta đi gặp quốc sư, chàng lại đột nhiên mất tích.
“Bọn họ đều nói tiểu thư có mệnh phượng, đợi sau khi cập kê nhất định sẽ có người đạp gãy cửa tới cầu thân.”
“Nàng là đích nữ tướng quân cao cao tại thượng, còn ta chẳng qua chỉ là một nô bộc. Sau này nàng thành thân, e là ta khó còn được hầu hạ tiểu thư.”
“Ta không muốn như vậy.”
“Ta không muốn mình mãi là nô bộc, chẳng làm nên trò trống gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn tiểu thư thành thân rồi chia lìa với nàng.”
“Ta muốn mãi ở bên nàng, muốn nàng tiếp tục dạy ta thổi sáo, muốn cùng nàng bên nhau trọn đời! Vì vậy ta phải gây dựng danh tiếng, lớn đến mức có thể sánh vai cùng nàng…”
“Không! Còn phải cao hơn nữa.
Cao đến mức ta trở thành đại thụ che chở cho nàng! Cao đến mức bất cứ lúc nào cũng có thể bảo vệ nàng chu toàn! Cao đến mức không ai dám nghi ngờ chuyện nàng gả cho ta!”
“Đây là tư tâm của ta, nhưng ta vẫn tới quá muộn.”
Ta ngây người nhìn Bùi Thừa Tiêu, mặc chàng kéo tay ta nhẹ nhàng áp lên gò má.
Ta không nhịn được cười khổ một tiếng, lắc đầu với chàng.
“Đồ ngốc, muộn ở đâu chứ?”
Ta tựa vào vai chàng, khóc không thành tiếng.
Đêm ấy, Bùi Thừa Tiêu cầm cây sáo gỗ ta tặng, thổi cho ta nghe suốt đêm.
Âm thanh khàn đục chói tai, khó nghe vô cùng.
Nhưng ta không hề chê, vẫn nhìn chàng như khi còn nhỏ.
Mọi thứ giống như ước nguyện năm xưa của Bùi Thừa Tiêu.
Ba tháng sau, ta được chẩn ra hỷ mạch.
Đi cùng tin vui ấy, còn có chuyện Cố Tiêu Hành hồi kinh.
Từ sau khi quốc sư tới thăm, Bùi Thừa Tiêu thu lại tâm tư, không còn ngáng chân Cố Tiêu Hành nữa.
Tuy chúng ta hận Cố Tiêu Hành đến tận xương, nhưng cũng cố hết sức tránh qua lại với hắn, chỉ chờ hắn tự chuốc diệt vong.
Chỉ là không ngờ chuyện ta có tin vui mới một ngày đã truyền ra ngoài.
Chớp mắt, ai ai cũng biết, bao gồm cả Cố Tiêu Hành vừa mới hồi kinh.
Nghe nói sau khi biết chuyện, hắn uống say một trận, chạy lên cổng thành hét lớn rằng mình cũng sinh được, còn nói muốn cùng thanh mai sinh mười đứa.
Đám binh sĩ giữ cổng thành đều không nhịn được cười, phải dỗ dành mãi mới đưa được người về hầu phủ.
Chỉ qua một đêm, chuyện xấu mặt của hắn cũng truyền khắp Thịnh Kinh.
Người ngoài đều nói hắn không dám ra khỏi cửa, là vì bận sinh con.
Lại có người lật lại chuyện quốc sư xem tướng năm xưa, nói Cố Tiêu Hành tuyệt tự không sinh được con trai để châm chọc hắn.
Không ngờ Cố Tiêu Hành biết được thì mất lý trí, ngay hôm đó đã đánh nhau với người kia.
Chuyện này ầm ĩ khắp nơi.
Bệ hạ lập tức triệu kiến, quở trách Cố Tiêu Hành một trận, lại phạt hắn mấy tháng bổng lộc.
Thật sự là chúng ta chẳng cần làm gì, chỉ với tính nóng nảy của Cố Tiêu Hành, bất cứ lúc nào hắn cũng có thể tự đẩy mình vào cảnh nước sôi lửa bỏng.
Sau hôm đó, ta không để ý tới chuyện Cố Tiêu Hành phát điên nữa, một lòng đặt vào việc dưỡng thai.
Từ khi mang thai, ta luôn mơ thấy những đứa con kiếp trước.
Chúng cười nhìn ta, nói rằng thấy mẫu thân hạnh phúc là tốt rồi.
Chúng tiến lại gần vây quanh ta, sờ bụng ta, bảo ta phải bảo vệ đệ đệ cho tốt.
Giống như đã buông bỏ vướng bận, đang nói lời tạm biệt với ta.
Mỗi lần tỉnh mộng, ta đều không nhịn được rơi lệ.
Ta cẩn thận vuốt ve bụng mình, thề nhất định sẽ bảo vệ đứa nhỏ này thật tốt.
Nhưng ta lại sợ có phải do chấp niệm của mình quá nặng hay không.
Sợ bản thân quá cố chấp, làm lỡ đường luân hồi của các con.
Không lâu sau, ta liền tới chùa, chỉ để lập bài vị vãng sinh cho những đứa con kiếp trước.
Nhìn tám bài vị, ta bỗng rơi lệ, trong lòng thầm tạm biệt chúng.
Chaporia
Bình Luận (0)