20px

10

Nếu chuyện của ta đã bị truyền khắp kinh thành, thì hôn sự cũng coi như hoàn toàn vô vọng.

Mẫu thân nhiều lần nhìn ta trong bữa cơm, ăn được vài miếng là đỏ hoe mắt.

Ta muốn an ủi bà đôi câu.

Nhưng lại chẳng biết nên mở lời thế nào.

Một ngày trước khi rời kinh, ta tới chính viện tìm mẫu thân.

Vừa đi tới hành lang đã nghe thấy giọng phụ thân kích động cùng tiếng nức nở thấp thấp của mẫu thân bên trong.

Lòng ta chợt thắt lại.

Ta vén rèm bước vào.

Trong đại sảnh có một nam nhân đang ngồi.

Thấy ta vào, hắn đặt chén trà xuống rồi đứng dậy, chắp tay với ta:

“Tống cô nương, lâu rồi không gặp.”

Ta đứng sững tại chỗ.

Gương mặt này.

Thanh âm này.

Ba năm trước, bên chiếc xe ngựa phủ vải xanh ở cuối ngõ liễu hoa, hắn cũng từng chắp tay với ta như vậy.

Giọng điệu ôn hòa mà trịnh trọng.

Phụ thân siết chặt một tờ công văn trong tay, mặt đỏ bừng, giọng run lên:

“Thời Nghi… ba năm con mất tích không phải ngoài ý muốn.”

“Đám buôn người đó… là cố tình nhắm vào con.”

Đầu óc ta lập tức ong lên.

Trên tờ giấy kín đặc lời khai.

Kẻ mua chuộc bọn buôn người… chính là quản sự của phủ Thượng thư họ Thôi.

“Vì con bé mà nàng ấy thất lạc.”

Ta bỗng nhớ tới câu nói của Trưởng công chúa.

Nhớ tới dáng vẻ Bùi Đàm không phản bác lấy một lời.

Nhớ tới cảnh hắn quay đầu đuổi theo Thôi Mẫn mà không hề ngoảnh lại.

Hóa ra…

Không phải vô tình làm mất ta.

Mà ngay từ đầu, bọn họ đã không định để ta quay về.

Chỉ là có lẽ bọn họ không ngờ… ta vẫn còn sống trở lại.

Cho nên mới có sự nhục nhã ở lễ cập kê.

Mới có lời đồn khắp kinh thành.

Mới có bốn chữ “không xứng làm thê tử”.

Thẩm Yến kể lại toàn bộ vụ án.

Vụ này đã được điều tra suốt ba năm, nhân chứng vật chứng đều đầy đủ. Lần này hắn vào kinh là để trình lên ngự tiền.

Mẫu thân bịt miệng bật khóc.

Phụ thân siết chặt công văn, im lặng rất lâu, cuối cùng cúi người hành đại lễ với hắn.

Sau khi bàn bạc xong xuôi, ta đứng dậy tiễn hắn ra ngoài phủ.

Trời chạng vạng, đèn hành lang còn chưa thắp.

Hắn đi không nhanh, ta lùi sau nửa bước đi theo.

Đến cửa nhị môn, hắn dừng lại rồi quay người.

Do dự một chút mới hỏi:

“Tống cô nương lần này tới Cô Tô… đã có dự định hôn sự chưa?”

Ta im lặng một lúc rồi thành thật nói với hắn.

Kinh thành đã không còn chỗ cho ta dung thân nữa.

Phụ thân định tìm cho ta một mối hôn sự ở Giang Nam.

Hắn gật đầu.

Đứng im hồi lâu, đột nhiên mở miệng:

“Ta là người Tô Châu.”

“Trong nhà nhân khẩu đơn giản. Cha mẹ mất sớm, không có huynh đệ tỷ muội.”

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

Trong bóng tối, hắn hơi nghiêng mặt đi, vành tai đỏ lên, giọng cũng thấp hơn:

“Ta lớn hơn Tống cô nương sáu tuổi.”

“Mấy năm nay bận công vụ… vẫn chưa thành thân.”

Hắn không nói tiếp nữa.

Chỉ chắp tay với ta, bảo một tiếng “xin dừng bước”, rồi xoay người rời khỏi phủ.

Hắn nhảy lên ngựa.

Đi được vài bước lại ghìm cương quay đầu nhìn một lần.

Trong màn chiều không nhìn rõ nét mặt.

Chỉ thấy bóng lưng hắn thẳng như tùng bách, đứng nơi đầu ngõ rất lâu, cuối cùng mới thúc ngựa rời đi.

Ngọc Nhị ló đầu từ sau cửa ra, cố đè thấp giọng:

“Tiểu thư, lúc nãy Thẩm đại nhân lên ngựa, đế giày còn trượt một cái, suýt nữa đạp hụt bàn đạp đó.”

Nàng dừng một chút rồi mím môi cười:

“Nô tỳ nhìn rõ lắm nha… tai hắn đỏ hết cả rồi.”

Ta khựng người.

Sau đó cúi đầu.

Khóe môi thế nào cũng không ép xuống nổi.

11

Sau khi Thẩm Yến vào cung diện thánh không bao lâu, phụ thân liền bị một đạo thánh chỉ triệu vào hoàng cung.

Sau khi xuất cung, ông không nhắc nửa chữ về chuyện diện kiến hoàng thượng, chỉ dặn mẫu thân tạm gác việc thu dọn hành lý, chuyến đi Cô Tô cứ thế bị trì hoãn.

Mẫu thân không hiểu nguyên do, nhưng cũng không dám hỏi nhiều.

Không khí trong phủ ngược lại còn nặng nề hơn trước vài phần.

Cứ kéo dài đến tận ngày Trung Thu.

Theo lệ thường, trong cung mở yến tiệc. Quan viên đang ở kinh cùng gia quyến đều phải vào cung dự tiệc.

Ta vốn không muốn đi.

Nhưng phụ thân nhất quyết bắt ta theo cùng, chỉ nói hai chữ:

“Thánh ý.”

Ta không nói thêm nữa, để mặc mẫu thân thay ta trang điểm, thay một bộ váy áo thanh nhã giản dị.

Tiệc Trung Thu trong cung từ trước tới nay luôn náo nhiệt.

Nhưng ngồi trong xe ngựa, lòng ta lại cứ bất an khó hiểu.

Trùng hợp là trước khi đi, Thẩm đại nhân cho người chuyển tới cho ta một câu nhắn.

Hôm nay nhất định phải cẩn thận.

Đêm nay hoàng đế dường như muốn phát tác ngay trên yến tiệc, mà mục tiêu chính là Trưởng công chúa cùng mẹ con Bùi Đàm.

Ta ép tờ giấy kia xuống tận đáy hộp trang điểm.

Đầu ngón tay chạm vào mặt giấy, trong lòng vậy mà lại dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả.

Xe ngựa lộc cộc tiến vào cung môn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...