Lúc đó hắn nhất thời nóng đầu, làm xong mới nhớ ra chưa báo cáo chuyện này.
Sợ nói ra rồi sẽ bị vứt bỏ ngay khi vừa thành thân.
Mà giờ đây khi thực sự đối mặt với cục diện bị bỏ rơi, hắn chỉ có thể đem cái này ra để cứu vãn.
Đánh cược mạng sống của mình để lời thề có thêm trọng lượng.
Ta im lặng hồi lâu không đáp lại, trái tim Miêu Phác chìm dần vào tĩnh lặng, đôi mắt tối sầm không còn chút ánh sáng.
Nếu vẫn vô dụng, hắn thà chết thật còn hơn.
Ta từ từ ngồi xổm xuống, đưa tay ra.
Nước mắt Miêu Phác lập tức tuôn rơi, hắn áp mặt vào lòng bàn tay ta, tay áp lên mu bàn tay ta, sợ rằng giây sau ta sẽ rút tay rời đi.
Ta nói: “Ngươi chỉ làm những việc đó thì ta sẽ không trách ngươi, nhưng nếu ngươi dùng thủ đoạn này để tranh phong ghen tuông, ta sẽ giận đấy.”
“Ta đã nói rồi, bản lĩnh của ngươi chỉ được dùng để giúp ta, phò tá ta, đó mới là việc một người phu quân của ta nên làm.”
“Bản lĩnh của ngươi rất lợi hại, nếu dùng để làm mấy việc nhỏ nhặt này, ta chỉ thấy phí phạm của trời, thấy đáng tiếc thôi. Miêu Phác, ngươi hiểu không?”
Miêu Phác gật đầu như một chú chó nhỏ.
Ta lau nước mắt cho hắn, dịu dàng nói: “Thánh thượng đương triều cực kỳ kiêng kỵ thuật yểm bùa. Chuyện ngày hôm nay nếu truyền đến tai mẫu thân ta, chúng ta sẽ bị chia cắt, ngươi có khả năng sẽ chết.”
“Ta yêu ngươi, ta không muốn ngươi chết.”
Miêu Phác vươn tay ôm lấy ta, như ôm lấy chiếc phao cứu mạng duy nhất.
Ta khẽ nói: “Bây giờ, dạy ta cách cảm nhận cảm xúc của ngươi đi?”
8
Ta đến từ đường liếc nhìn Dung Ẩn một cái.
Hắn quy quy củ củ quỳ ngồi ở chính giữa, đoan chính chép kinh.
Hệ thống trong đầu hắn cứ lải nhải không thôi.
【Ký chủ đừng lo, nữ phụ của chúng ta đang cưỡi ngựa phi tới rồi, sắp đến lúc ngươi phản ngược lại nữ chính rồi.】
【Nữ chính chắc chắn vẫn yêu ngươi, độ hảo cảm của nàng dành cho ngươi là 80 lận, nàng chắc chắn chỉ là nhất thời bị kẻ khác mê hoặc thôi.】
【Đúng rồi, tên tiện nhân kia biết dùng thuật yểm bùa, nói không chừng hắn đã dùng chiêu này mê hoặc nữ chính. Ta còn đỡ giúp ngươi mấy chục cái lời nguyền liệt dương xuất tinh sớm từ chỗ Miêu Phác nữa đấy.】
Dung Ẩn lòng như tro tàn đáp: “Nàng không bị mê hoặc, nàng vẫn luôn như vậy.”
Sau ngày hôm đó, dường như hắn thực sự đã bị tổn thương sâu sắc.
Ngay cả khi ta để lệnh cấm túc của hắn kết thúc sớm, hắn cũng không chủ động đến tìm ta nữa.
Mỗi ngày chỉ quẩn quanh trong viện của mình, thu xếp mọi việc trong phủ, đối với sự thân mật của ta và Miêu Phác cũng mắt không thấy tâm không phiền.
Một dáng vẻ lòng đã nguội lạnh, khóa chặt trái tim, không màng thế sự.
Tuy nhiên, khi ta ở thư phòng bận rộn đến chóng mặt, vẫn nhận được một bát canh nóng.
Trước đây canh nóng đều là Dung Ẩn đích thân bưng đến đút cho ta ăn.
Giờ đây hắn chỉ lạnh lùng sai hạ nhân mang tới.
Ta chẳng buồn quản là ai gửi đến, chỉ cần nếm được vị ngon trong miệng là được rồi.
Buổi tối lưu lại phòng hắn, hắn vẫn để lại cho ta một ngọn đèn, dù bản thân đã chìm vào giấc ngủ sâu, cứ như thể mình chỉ là quên tắt đèn mà thôi.
Trước đây dù hắn không ở thư phòng bầu bạn với ta đến nửa đêm, cũng sẽ thắp đèn trong phòng đợi ta về.
Ta chẳng khách khí chút nào nằm vật xuống giường, kêu ca: “Mệt quá đi mất, đau đầu quá.”
Cũng chẳng thèm để ý xem hắn có thực sự ngủ say hay chưa.
Thấy hắn không động tĩnh gì, ta còn lật người bò qua vạch mí mắt hắn lên.
Ta ghé sát tai hắn nói: “A Ẩn, đầu ta đau quá, xoa bóp cho ta đi.”
Dung Ẩn xoay người không thèm đếm xỉa đến ta.
Lát sau mới nói: “Bảo tình đệ đệ của nàng xoa cho, ta thấy hắn sẵn lòng lắm đấy.”
“Sau này mấy việc này ta sẽ không làm nữa.”
Được thôi.
Thực ra ta chỉ là nổi hứng trêu chọc hắn chút thôi.
Nha hoàn sớm đã xoa bóp cho ta rồi.
Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, ta cảm nhận được tiếng thở dài bất lực của người bên cạnh.
Một lát sau, trên đầu phủ lên một đôi bàn tay, nhẹ nhàng xoa bóp cho ta.
Ta thoải mái ngủ một giấc thật ngon.
Sáng hôm sau, vừa tỉnh dậy ta đã nghe thấy cuộc đối thoại giữa hệ thống và Dung Ẩn.
【Ký chủ, cứ tiếp tục thế này nữ chính sẽ thực sự nạp tên tiểu tiện nhân đó làm tiểu thị mất.】
Dung Ẩn thản nhiên: “Tùy ý.”
Hệ thống: 【Ngươi chẳng lẽ không để tâm chút nào việc nữ chính có nạp trắc thất, thu nam sủng hay không sao?】
Dung Ẩn thản nhiên: “Không để tâm, không yêu nữa thì sẽ không còn cảm giác gì.”
À, vậy ra chỉ là không yêu nữa, nhưng vẫn sẽ nấu canh, xoa bóp, cho ta đúng không?
Cũng được, cũng được, dù sao ta cũng chẳng mất mát gì.
Sau này còn có thể nạp trắc thất, nuôi tiểu thị, thu nam sủng.
Miêu Phác không đồng ý thì cứ đợi bị ta khống chế đi.
Còn phía Dung gia thì để Dung Ẩn tự đi mà giải thích.
Sướng rơn~
Hệ thống nói: 【Nhưng nữ chính vẫn yêu ngươi mà, hảo cảm nàng dành cho ngươi vẫn là 80 đó.】
【Chỉ là cần một cái cớ, để nữ chính biết mất đi ngươi sẽ thống khổ đến nhường nào, sau đó là màn truy phu hỏa táng!】
9
Rất nhanh sau đó, ta đã biết cái “cớ” mà hệ thống nói là gì rồi.
Nó dàn dựng một vụ bắt cóc.
Đám cướp cùng lúc bắt cóc cả Miêu Phác và Dung Ẩn.
Bọn họ bị trói trên cây, dưới ngọn cây là vực thẳm vạn trượng.
Tên bắt cóc bắt ta phải chọn một trong hai người, người còn lại sẽ phải chết.
Hệ thống nói: 【Ký chủ đừng lo, nữ chính nhất định sẽ chọn ngươi, ngươi mới là chính phu cưới hỏi đàng hoàng của nàng.】
Sắc mặt Dung Ẩn có chút trắng bệch, dù biết hệ thống sẽ bảo vệ tính mạng mình, nhưng hắn vẫn sợ hãi đến mức run rẩy cả người.
Không biết là sợ chết, hay là sợ mình không phải là người được lựa chọn.
Để vụ bắt cóc này triệt để nghiền nát chút hy vọng cuối cùng của hắn.
Miêu Phác ở ngay bên cạnh, hắn đột nhiên lên tiếng: “Ngươi nghĩ A tỷ sẽ chọn ngươi sao?”
Dung Ẩn quay đầu, thấy Miêu Phác đang nhìn chằm chằm mình.
Đôi mắt kia đen kịt, chứa đầy sát ý, thù hận và đố kỵ, giống như một con rắn đang chờ thời cơ mà hành động.
Dường như ngay cả khi hắn được chọn ngày hôm nay, Miêu Phác cũng sẽ bất chấp tất cả để giết hắn, cùng hắn đồng quy vu tận.
Bất kể hắn có được chọn hay không, hắn đều phải chết.
Dung Ẩn không thèm để ý đến hắn.
Miêu Phác lại nói: “Dù sao ngươi cũng sắp chết đến nơi rồi, ta không ngại nói cho ngươi biết một bí mật, ta và A tỷ đã từng thành thân.”
Đồng tử Dung Ẩn co rụt lại.
Miêu Phác tiếp tục: “Dưới chân vực, cả cái trại đó đều là người chứng kiến hôn lễ của chúng ta, ta cũng là chính phu được tỷ ấy cưới hỏi đàng hoàng.”
“Tỷ ấy nói yêu ta, nói sẽ cùng ta bạc đầu giai lão, trường tương tư thủ.”
“Những lời tình tứ đó, năm đó tỷ ấy có nói với ngươi không?”
Dung Ẩn toàn thân run rẩy, đầu ngón tay cũng run cầm cập.
Nếu không phải tay chân bị trói, hắn hận không thể bịt tai mình lại.
Hắn một chút cũng không muốn nghe.
Không muốn nghe về cuộc hôn nhân của ta với người khác.
Không muốn nghe về sự chung sống thân mật của ta với kẻ khác.
Càng không muốn nghe những lời thề nguyền riêng tư vốn chỉ dành cho chúng ta, nay lại được ta nói cho người khác nghe như thế nào.
Dung Ẩn cắn chặt răng, không chịu rơi lấy một giọt nước mắt để Miêu Phác xem trò cười.
Miêu Phác nói: “Ngươi đã chiếm chỗ của ta, ngươi nên chết sớm đi thôi.”
Hắn buông lời tàn nhẫn xong thì nhìn về phía ta.
Lẩm bẩm tự nói: “Nếu A tỷ vì ngươi mà từ bỏ ta, vậy thì dù có phải bò ta cũng sẽ từ dưới vực bò lại bên cạnh tỷ ấy, dù có làm ma cũng phải từ cửa tử bò về, ám lấy tỷ ấy cả đời.”
Hắn cũng chẳng có lòng tin.
Hắn cũng thấy bàng hoàng.
Hắn không chắc mình có được lựa chọn hay không.
Chaporia
Bình Luận (0)