“Đó không phải chó bình thường đâu, nó có tên, tên là Hạ Trạch.”
“Hạ Trạch là ai?”
“Haiz, chắc nó đang tìm Bạch Y Y, chỉ là Bạch Y Y không cần nó nữa…”
“Lời hứa ấy à, đến quỷ còn không tin.”
“Các cậu đoán xem Thẩm Thư Ngưng có nhận nuôi nó không?”
“Tớ cá một bữa trưa là không.”
“Chưa chắc đâu. Dù sao trước đây cô ấy thầm thích Hạ Trạch bao nhiêu năm, còn là thanh mai trúc mã nữa…”
Câu chuyện về hai người và một con chó lặng lẽ lan khắp trường.
Nhưng tôi và Bạch Y Y đều rất ăn ý mà im lặng.
Không ai đáp lại.
Tôi không đáp lại vì cảm thấy không cần thiết.
Chuyện của Hạ Trạch, tất cả đã bị tôi ném ra sau đầu.
Còn Bạch Y Y không đáp lại vì đang bận yêu đương mới.
7
Vài ngày sau, tôi vừa chạy thể dục buổi sáng xong.
Nó lại đến.
Trong miệng nó ngậm một tờ giấy nhàu nát, trên đó hình như có chữ.
Tôi ngồi xổm xuống, nhặt tờ giấy kia lên.
Tờ giấy có vẻ bị xé từ vở bài tập, mép giấy lởm chởm không đều.
Chữ phía trên xiêu xiêu vẹo vẹo, có chỗ bị nước bọt thấm ướt, mực nhòe ra gần như không nhìn rõ.
Nhưng tôi nhận ra ba chữ.
“Anh xin lỗi.”
Tôi nhìn ba chữ ấy rất lâu.
Nó vẫn ngồi tại chỗ, không nhúc nhích, như đang chờ phán xét.
“Hạ Trạch.”
Tôi mở miệng.
Tai nó lập tức dựng lên.
“Lời xin lỗi của anh quá rẻ mạt.”
Giọng tôi rất nhẹ.
“Kiếp đầu tiên, anh lừa tôi vào cõi súc sinh, anh vốn nên xin lỗi.”
“Khi tôi biến thành một con lợn, nếu anh thật sự thấy có lỗi, anh nên đối xử tốt với tôi.”
“Nhưng anh không làm vậy. Anh ngược đãi tôi, còn đưa tôi vào lò mổ.”
“Kiếp thứ hai, anh vẫn muốn kéo tôi xuống nước để cùng anh chịu khổ.”
Tai nó cụp xuống, dường như rất suy sụp.
Giọng tôi vẫn lạnh nhạt, không mang chút cảm xúc nào.
“Tôi không nhìn thấy sự hối lỗi của anh. Tôi chỉ cảm thấy anh vẫn đang tính toán.”
“Anh tính xem liệu tôi có mềm lòng mà nhận nuôi anh không.”
Cơ thể nó cứng lại, như thể bị tôi nói trúng.
Tôi ném tờ giấy kia trả lại nó, nói từng chữ.
“Hạ Trạch, trước đây tôi ngu, bây giờ tôi không ngu nữa.
”
Nó bắt đầu run.
Từ xương sống run xuống tận chóp đuôi.
“Tôi sẽ không nhận nuôi anh.”
Nước mắt lập tức chảy ra từ mắt nó.
“Tôi không tàn nhẫn như anh, nhưng tôi cũng sẽ không bỏ qua chuyện cũ.”
Tôi nhìn vào mắt nó.
“Những đau khổ mà đời này anh phải chịu đều do chính anh tự chuốc lấy.”
Tôi lùi lại một bước rồi chạy đi.
Nó đau đớn kêu ư ử, như vẫn muốn giải thích điều gì.
Nhưng tôi không muốn nghe nữa.
8
Vài ngày sau, bảng thông báo của trường đăng một thông báo mới.
“Thông báo về việc xử lý chó hoang trong khuôn viên trường: Nhằm duy trì môi trường học đường và đảm bảo an toàn cho giáo viên, học sinh, kể từ hôm nay nhà trường sẽ tiến hành thu gom tập trung các động vật lang thang trong trường.”
Tôi chợt nhớ tới Hạ Trạch.
Nhưng tôi không để tâm.
Khoảng một tuần sau, tôi gặp cô quản lý ký túc ở cửa tòa nhà. Cô ấy vừa thấy tôi đã bắt chuyện.
“Hôm đó trường bắt đi một đợt chó hoang. Có một con ấy, đặc biệt yên lặng, hình như chính là con hay bám theo cháu.”
Tôi khẽ nhíu mày.
“Nó nhận nhầm người thôi ạ.”
Cô quản lý “ồ” một tiếng.
“Những con khác đều sủa, chỉ có nó không sủa. Không ăn không uống, cứ ngồi xổm ở góc lồng, mắt nhìn chằm chằm về phía ký túc xá, giống như đang đợi ai.”
Tôi biết nó đợi ai.
Nó đợi Bạch Y Y hồi tâm chuyển ý.
Nếu cô ta không đến, nó sẽ hạ tiêu chuẩn mà đợi tôi.
Tôi tò mò hỏi một câu.
“Sau đó thì sao ạ?”
“Đưa đi rồi chứ sao. Cũng không biết đưa đi đâu, dù sao sẽ không quay lại nữa.”
Tôi lặng lẽ gật đầu.
Cũng tốt.
Đây là kết cục tốt nhất rồi.
Tôi tưởng chuyện đến đây là hết. Không ngờ phía Bạch Y Y lại xảy ra chuyện.
Mạnh Huyên kể lại cho tôi rất sinh động.
“Bạn trai cô ta ấy, cái người con nhà giàu lớp bên cạnh đó, nghe được chuyện của Hạ Trạch rồi.”
Mạnh Huyên bày ra vẻ mặt chỉ sợ chuyện chưa đủ lớn.
“Người ta cảm thấy Bạch Y Y quá vô tình vô nghĩa. Câu kéo Hạ Trạch bao nhiêu năm, kết quả người ta biến thành chó, cô ta đá văng một cái, nhìn cũng không thèm nhìn.”
Tôi nhếch môi.
“Rồi sao?”
Chaporia
Bình Luận (0)