
Giới Thiệu
Tôi và Tạ Hoài Chinh chiến tranh lạnh suốt 1 năm. Sau khi về nước, anh chủ động cúi đầu làm hòa.
Khi anh nắm tay tôi trước mặt cấp dưới, tôi theo bản năng né tránh.
Anh muốn ôm eo tôi, tôi lại mạnh tay đẩy anh ra.
Bạn tôi hỏi vì sao tôi không muốn bắt đầu lại.
Tôi không nhịn được mà than thở:
“Bây giờ tôi với anh ấy cứ như người xa lạ vậy.”
“Ở bên anh ấy chẳng có gì để nói, ngượng đến mức tôi có thể dùng chân móc ra cả căn hộ ba phòng một sảnh rồi.”
Sắc mặt bạn tôi đột nhiên thay đổi, ánh mắt vội liếc ra phía xa.
Tôi quay người lại, chỉ thấy người đàn ông kia đột ngột cứng đờ tại chỗ, sắc mặt trắng bệch.
Tôi càng ngượng hơn.
Hay rồi, lần này tôi có thể móc ra cả một tòa lâu đài phép thuật luôn.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)