“Tiểu Lệ, ba thấy bạn học này của con cũng không có bản lĩnh như con nói đâu. Con voi trắng này đặt ở nhà mình bao nhiêu năm nay rồi, làm sao có chuyện nó gặp vấn đề được! Cứ nghe theo Lưu đạo trưởng xem cải tạo thế nào đi!”
… Thôi vậy. Dù sao thì những gì cần nói tôi cũng đã nói rồi, không tin thì tôi cũng chẳng còn cách nào.
Hồ Lệ kéo kéo tay tôi, thì thầm hỏi: “Vi Vi, cậu thực sự thấy con voi trắng có vấn đề sao?”
Tôi xoa xoa mũi: “Thực ra tớ cũng không biết chắc đâu, chỉ là nói bừa thôi, không nhất định chuẩn.”
Hồ Lệ lại kiên định nhìn tôi: “Lần nào cậu nói không nhất định chuẩn thì đều chuẩn cả. Tớ tin cậu, con voi trắng chắc chắn có vấn đề.”
“Cậu đợi tớ một chút.”
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy một tiếng “rắc” giòn tan — cùng với tiếng kêu thất thanh của bà nội Hồ Lệ.
Hồ Lệ vung cái búa ở bên cạnh lên, đập bức tượng voi trắng tan tành!
6
Bức tượng voi trắng bị đập nát, bà nội Hồ Lệ xót xa đến mức suýt chút nữa ngất xỉu tại chỗ.
Thế nhưng ngay lúc đó, Hồ Lệ từ trong đống mảnh vụn của voi trắng nhặt lên một thanh đoản kiếm bằng đồng xanh.
“Đây… cái này là cái gì thế?!”
Tôi tiến lên xem thử, trên đoản kiếm còn buộc một thẻ tre. Trên thẻ tre, những nét chữ màu đỏ như máu viết một cái tên.
“Đây… đây là tên của tôi…” Ba Hồ Lệ nhất thời mặt cắt không còn giọt máu.
“Thế là đúng rồi.” Tôi giải thích.
Kiếm là một loại vũ khí, điều kiêng kỵ phong thủy của nó rất khắt khe. Đặt một thanh kiếm không phù hợp trong nhà không chỉ phá tài mà còn mang tới huyết quang tai ương, thậm chí khiến người ta đoản thọ. Còn tên viết bằng máu thì đạo lý cũng giống như việc đâm kim vào hình nhân thế mạng thời cổ đại. Đều không phải chuyện tốt đẹp gì. Bảo sao nhà họ Hồ lại liên tục gặp chuyện.
“Chú Hồ chú hãy kiểm tra cho kỹ đi, xem gần đây có ai từng động vào con voi trắng này…”
Sau khi sự việc được giải quyết, ba Hồ Lệ và bà nội đã chiêu đãi tôi một bữa thịnh soạn.
Hồ Lệ thấy tôi cắm đầu vào ăn, đẩy một bát canh tới trước mặt tôi: “Đây là canh nấm tùng nhung! Chắc chắn cậu chưa được uống bao giờ đâu.”
“…”
Thật sự rất muốn bảo cô ấy rằng cái thứ này trên núi nhà tôi đào một lần được cả bao tải. Tôi uống đến phát ngán rồi.
Lúc ra về, Lưu đạo trưởng lộ ra vẻ sùng bái với tôi: “Cố cô nương đúng là lợi hại, bần đạo khâm phục! Không biết lệnh tôn là đạo hữu phương nào? Có danh hiệu gì không?”
Tôi xua xua tay: “Ông ấy chỉ là một lão già thích đào sâm núi thôi, không đáng nhắc tới, không đáng nhắc tới đâu ạ!”
“Đào sâm núi?” Lưu đạo trưởng chấn động cả người: “Chẳng lẽ lệnh tôn là…”
Lưu đạo trưởng còn chưa nói hết câu, Hồ Lệ đã kéo tôi lên xe: “Đi thôi, về trường thôi!”
Sau khi sự cố voi trắng được giải quyết, nhà họ Hồ đã tiến hành tái cơ cấu lại công ty con bị phá sản, điều chỉnh chiến lược kinh doanh mới, bảo vệ được mảng kinh doanh cốt lõi, khiến các cổ đông nhìn thấy hy vọng, từ đó nhận được nguồn vốn mới rót vào, cứu vãn được cuộc khủng hoảng phá sản.
Cả nhà họ Hồ từ trên xuống dưới đều tâm phục khẩu phục tôi, Hồ Lệ thì cứ dăm ba bữa lại nhét đồ vào tay tôi.
“Đây là xe ba tớ mua cho cậu, chìa khóa đây.”
“Đây là dây chuyền phỉ thúy bà nội tớ đeo hồi mới về nhà chồng, cậu nhận đi.”
“Đây là thẻ liên kết của trung tâm thương mại nhà tớ, cậu cứ cầm mà quẹt.”
…
Đồ thì đều là đồ tốt, nhưng chẳng cái nào hợp với tôi cả. Sau khi tôi lần lượt từ chối, Hồ Lệ đã khóc. Cô ta cầm cái loa lớn, ca tụng tôi là “Lôi Phong sống” vừa đẹp người vừa đẹp nết. Nếu tôi không ngăn lại, cô ta còn định mượn phòng phát thanh của trường để phát đi phát lại “chiến tích anh hùng” của tôi suốt 24 giờ nữa cơ.
Cảm ơn. Tôi thật sự cảm ơn nhiều lắm luôn ấy.
Một tuần sau là đại thọ bảy mươi tuổi của bà nội Hồ Lệ. Đích thân bà lão đã đến tận cổng trường đưa thiệp mời cho tôi, tôi cũng không tiện từ chối. Nhưng tặng quà mừng gì bây giờ?
Tôi từ trong balo của ba lật ra một bức thư pháp. Ừm, chính là nó.
Vào ngày tiệc thọ của bà lão, nhà họ Hồ đặc biệt phái xe đến trường đón bọn tôi. Trước cửa nhà họ Hồ đậu đầy các loại xe sang, trông vô cùng náo nhiệt.
Tôi đi theo sau Hồ Lệ vào trong, vừa bước vào cửa đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc —
“Bà nội, chúc bà phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn!”
Tôi nghển cổ nhìn. Hóa ra là đàn chị Chân!
Chân Duyệt cũng nhìn thấy bọn tôi, mỉm cười chào hỏi Hồ Lệ.
Chỉ là sau khi nhìn thấy tôi, sắc mặt chị ấy lập tức tối sầm lại.
“Là Cố Vi Vi à? Không ngờ em cũng đến đây.”
“Chào đàn chị Chân.”
Sau khi bị quả bóng rổ đập trúng mặt lần trước, đàn chị Chân đã xin nghỉ hơn một tháng, nghe nói là đi du lịch Hàn Quốc. Chân Duyệt hôm nay mặc một chiếc váy lễ phục nhỏ làm nổi bật khí chất, ngoan ngoãn đứng bên cạnh mẹ mình, đúng chuẩn phong thái của một thiên kim tiểu thư khuê các. Đến cả bà nội Hồ Lệ cũng yêu quý chị ấy hết mực.
Mấy người họ trò chuyện qua lại. Tôi đứng bên cạnh chẳng xen vào được lời nào, trông có vẻ hơi dư thừa.
Cuối cùng cũng đợi được đến lúc bữa tiệc thọ bắt đầu. Tôi được Hồ Lệ đưa tới bàn chính, ngồi ngay cạnh bà nội Hồ Lệ. Vì chuyện lần trước nên người nhà họ Hồ đều vô cùng khách sáo với tôi, bà nội Hồ lại càng chăm sóc tôi chu đáo.
Nhưng không biết có phải do không khí quá gò bó hay không mà tôi không thấy thèm ăn lắm, mới ăn có ba bát cơm là đã no rồi. May mà phần tặng quà tiếp theo đã gợi lên hứng thú của tôi.
Bà nội Hồ Lệ thích đồ cổ và tranh chữ, nên mọi người cũng đều tặng theo sở thích. Đồ tặng đủ mọi loại, đa số là hàng thượng hạng, tuy cũng có cái lấy đồ kém chất lượng giả làm đồ tốt nhưng dù sao cũng là một tấm lòng. Không ảnh hưởng gì lớn.
Cho đến khi nhà họ Chân dâng lễ.
Vừa nhìn thấy cái hộp quà trong tay đàn chị Chân, lông mày tôi đã xoắn tít lại thành hình hoa mướp. Quả nhiên, hộp vừa mở ra, sát khí đen ngòm đã nôn nóng từ bên trong lao ra, vô cùng nguy hiểm. Nhưng người nhà họ Chân lại hoàn toàn không biết gì về chuyện đó.
Mẹ Chân đưa hộp quà tới trước mặt bà nội Hồ Lệ: “Lão phu nhân, cây gậy ngọc Như Ý này là chồng tôi đấu giá được với giá cao từ một sàn đấu giá ở nước ngoài. Đã nhờ người giám định rồi, là hàng thật giá thật. Có cây gậy ngọc Như Ý này, bà chắc chắn sẽ mọi sự thuận tâm như ý, phúc thọ miên trường!”
“Ái chà! Đồ quý giá thế này! Sao tôi nỡ nhận cơ chứ!”
Bà nội Hồ Lệ mặc dù miệng nói là không nỡ nhưng có thể thấy bà đã thích mê cây gậy ngọc Như Ý đó rồi. Những người xung quanh nghe nói đây là đồ đấu giá cũng vây lại muốn mở rộng tầm mắt.
Thấy mọi người đều vô cùng quan tâm đến cây gậy ngọc Như Ý, Chân Duyệt tự hào như một con công xòe đuôi, vội vàng nói: “Không chỉ vậy đâu bà nội Hồ, để chuẩn bị món quà này cho bà, mẹ cháu còn đặc biệt tìm đến đại sư Tàng Phong để khai quang cho cây gậy ngọc Như Ý này đấy ạ! Trên ngọc Như Ý có khảm những bông hoa điêu khắc từ đá quý, ngụ ý đa phúc trường thọ. Bà nhất định phải nhận lấy tấm lòng này của gia đình cháu!”
“Đại sư Tàng Phong?!”
Nghe thấy danh hiệu này, những người hiểu biết trong nghề ở bên cạnh lập tức xôn xao hẳn lên.
“Tôi nghe nói đại sư Tàng Phong đã quy ẩn rừng sâu nhiều năm rồi mà! Chân thái phu nhân vậy mà thực sự có thể tìm được đại sư Tàng Phong sao?! Chuyện này lợi hại quá đi mất!”
“Ôi trời! Chân thái phu nhân, bà có thể giới thiệu cho tôi được không? Nhà tôi gần đây đang định di dời mộ tổ, đang rầu rĩ không biết mời vị đại sư nào về xem phong thủy đây! Nếu mà mời được đại sư Tàng Phong thì bao nhiêu tiền tôi cũng sẵn lòng!”
“Đúng thế đúng thế! Tôi cũng muốn mời đại sư Tàng Phong xem giúp vận thế của tôi! Chân thái phu nhân, có thể nhờ bà…”
Nhất thời, đám quan khách tranh nhau muốn mẹ Chân giúp đỡ. Không khí buổi tiệc ngay lập tức được đẩy lên cao trào.
Chỉ có tôi ngồi trên ghế với gương mặt đờ đẫn. Đại sư Tàng Phong trong miệng họ, không lẽ là ba tôi đấy chứ?
Nhưng bây giờ không phải là lúc quản những chuyện đó.
Tôi nhìn sát khí quấn quanh cây gậy ngọc Như Ý, trong lòng dấy lên một nỗi bất an. Do dự một lát, tôi kéo kéo tay áo Hồ Lệ, nhỏ giọng nói: “Hồ Lệ, cây gậy ngọc Như Ý đó có vấn đề. Chờ tiệc thọ kết thúc, cậu nhất định phải nghĩ cách…”
“Cái gì? Ngọc Như Ý có vấn đề sao?!”
“…”
Vốn dĩ tôi chỉ định bảo Hồ Lệ chờ tiệc thọ kết thúc thì tìm cơ hội đem cây gậy ngọc Như Ý đó ra khỏi người bà nội Hồ để tôi nghiên cứu kỹ lại. Thế nhưng tôi không ngờ được cái giọng oanh vàng của Hồ Lệ lại không giấu được chuyện gì.
Cô ta hét lên khiến tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn về phía hai chúng tôi.
Tôi vừa ngước mắt lên đã chạm ngay phải đôi mắt tròn xoe đang giận dữ của đàn chị Chân.
“Cố Vi Vi, em nói cây gậy ngọc Như Ý mà mẹ chị chuẩn bị có vấn đề?”
“Ơ…”
Căn phòng trong tích tắc im lặng như tờ, tất cả mọi người đều nhìn tôi. Tôi đã bao giờ thấy trận thế này đâu, nhất thời bị dọa cho chết lặng.
Thấy tôi không lên tiếng, cái đồ Hồ Lệ không biết nhìn sắc mặt này còn ở bên cạnh hóng hớt truy hỏi tôi: “Vi Vi, cậu nói đi, có vấn đề gì?”
Chaporia
Bình Luận (0)