20px

“Em đi được ạ.”

Thầy Đường liếc nhìn tôi.

“Công ty của Tần Nghiên cũng là một trong những đơn vị đồng tổ chức.”

Tôi hiểu ý thầy.

“Công việc là công việc ạ.”

Thầy đưa cho tôi một tệp tài liệu.

“Thế thì tốt. Còn một chuyện nữa, dự án phục hồi vết thương hở của thành phố tuần sau sẽ được thẩm định, em chuẩn bị tài liệu báo cáo đi.”

Tôi nhận lấy tệp hồ sơ.

“Vâng.”

Dự án này là thành quả mà tôi và đội ngũ đã nghiên cứu suốt ba năm.

Người ngoài chỉ biết tôi đi làm ở bệnh viện, đâu biết những ngày nghỉ tôi đều giam mình trong phòng thí nghiệm.

Tần Nghiên cũng không biết.

Anh ta chỉ biết tôi bận, hay cằn nhằn rằng lương bác sĩ cũng chỉ có vậy, cần gì phải bán mạng thế.

Tôi lười giải thích.

Giải thích một chuyện mà anh ta chưa bao giờ để tâm, cũng giống như nhét cơm vào miệng một kẻ không chịu há mồm vậy.

Tối đó, tôi về khách sạn để đón con mèo.

Lễ tân đưa cho tôi một túi giấy.

“Cô Sang, có một cô họ Tô để lại cho cô.”

Bên trong là chiếc khăn choàng cổ đã được giặt sạch.

Chiếc khăn mà Tần Nghiên đã khoác lên vai Tô Đường tối qua.

Trong túi có kèm một tờ giấy nhớ.

*“Chị Sang, em trả lại chị chiếc khăn. Em không có ý gì khác, chỉ là sếp Tần bảo chị chưa bao giờ thiếu những thứ này.”*

Tôi ném thẳng chiếc khăn vào thùng rác.

Cô bé lễ tân hỏi: “Cô có cần em vứt giúp không ạ?”

“Không cần.”

Tôi nhìn cục len cashmere đó.

“Đồ đã bẩn rồi, vứt ở đâu cũng thế thôi.”

Điện thoại lại đổ chuông.

Lần này là Tần Nghiên.

Tôi bắt máy.

Giọng anh ta rất mệt mỏi.

“Tô Đường đến tìm em à?”

“Gửi trả một chiếc khăn.”

“Cô ấy chỉ muốn xin lỗi thôi.”

“Cách cô ta xin lỗi tiết kiệm tiền gớm nhỉ.”

Tần Nghiên im lặng.

“Ninh Ninh, chúng ta có thể gặp nhau một lát được không? Không dẫn theo ai cả, chỉ hai chúng ta thôi.”

“Không thể.”

“Em cứ nhất quyết phải tuyệt tình như vậy sao?”

Tôi xoa xoa đầu con mèo.

“Tôi chỉ đóng cửa lại một lần dứt khoát thôi.”

Anh ta khẽ giọng: “Năm năm qua, em không tiếc nuối chút nào sao?”

Câu hỏi này cuối cùng cũng khiến tôi chững lại.

Tiếc không?

Đương nhiên là tiếc.

Thứ tôi tiếc là Tần Nghiên từng cùng tôi trú mưa trước hiên cửa hàng tiện lợi và ăn oden, là Tần Nghiên đã mua cho tôi sợi dây chỉ đỏ trước lần đầu tiên tôi được đứng mổ chính, là Tần Nghiên từng hứa sẽ cùng tôi nuôi con mèo này đến mười sáu tuổi.

Chứ không phải là cái gã Tần Nghiên dẫn nữ trợ lý vào nhà tân hôn, để cô ta đi dép của tôi, rồi quay sang hỏi có phải tôi đang tính toán quá mức hay không.

Tôi nói: “Thứ tôi tiếc là quá khứ, không phải anh.”

Hơi thở của anh ta nặng nhọc hơn.

“Anh sẽ bảo Tô Đường chuyển bộ phận.”

“Quá muộn rồi.”

“Rốt cuộc em muốn anh phải làm thế nào?”

Tôi nhìn bóng mình phản chiếu trên cửa sổ kính.

“Đừng liên lạc với tôi nữa.”

Sau khi cúp máy, tôi cho tất cả phương thức liên lạc của anh ta vào danh sách đen.

Một phút sau, trong nhóm họ hàng lại nảy lên tin nhắn mới.

Tô Đường gửi một đoạn tin nhắn thoại.

Cô ta khóc lóc nói: “Cháu đã nộp đơn xin nghỉ việc rồi, xin mọi người đừng mắng chị Sang nữa. Tất cả là lỗi của cháu, cháu không nên đau dạ dày, không nên để sếp Tần đưa về. Chị ấy muốn trách thì hãy trách cháu, đừng trách sếp Tần.”

Nhóm chat lại càng thêm xôn xao.

Có người khen cô ta hiểu chuyện, có người lại bảo Tần Nghiên gặp được một cô gái lương thiện như vậy thật không dễ dàng.

Tôi rời khỏi nhóm chat.

Triệu Ân gọi điện đến, tức đến mức giọng the thé:

“Đấy mà gọi là xin lỗi à? Cô ta đang úp thẳng cái nồi lật lọng lên mặt cậu thì có!”

Tôi đáp: “Cứ để cô ta úp.”

“Cậu không tức à?”

“Tức chứ.”

“Thế sao cậu bình tĩnh thế?”

Tôi mở máy tính, tạo một thư mục mới.

Thư mục mang tên: *Bằng chứng*.

“Vì tôi muốn để lúc cô ta khóc, còn có khán giả đứng xem.”

***

Khu vực khám bệnh miễn phí được đặt tại trung tâm triển lãm của thành phố.

Biển hiệu công ty của Tần Nghiên treo ở bên phải lối vào, anh ta phụ trách việc tiếp đón lãnh đạo và giới truyền thông.

Khi tôi đến, Tô Đường đang đứng ở bàn điểm danh, chỉnh lại cà vạt cho anh ta.

Hôm nay cô ta không mặc váy trắng nữa mà đổi sang bộ vest xám nhạt, trông có vẻ như đến đây làm việc thật.

Tần Nghiên thấy tôi, lập tức gạt tay cô ta ra.

Tôi chẳng buồn nhìn anh ta, đi thẳng đến khu vực sơ cấp cứu để kiểm tra hộp thuốc.

Tô Đường bám gót theo.

“Chị Sang, chuyện hôm qua em xin lỗi. Em đã nộp đơn xin nghỉ việc rồi, đợi sự kiện này kết thúc em sẽ bàn giao công việc.”

Tôi nhét cuộn dây garô vào hộp.

“Đơn xin nghỉ việc của cô cần tôi ký duyệt à?”

Cô ta bị lời của tôi đâm trúng, hốc mắt lại đỏ lên.

“Em chỉ muốn chị biết, em sẽ không làm ảnh hưởng đến hai người.”

“Cô ảnh hưởng xong rồi đấy.”

Cô ta cắn môi.

“Chị định vì một cái ghế mà phủ nhận mọi cái tốt của sếp Tần sao? Tối qua anh ấy thức trắng đêm, cứ ngồi xem lại ảnh chụp chung của hai người.”

Tôi đóng nắp hộp thuốc lại cái rụp.

“Thế cô có ngồi xem cùng anh ta đến sáng không?”

Sắc mặt cô ta thay đổi.

Tôi xách hộp thuốc đi thẳng vào hội trường.

Bên cạnh bục chủ tịch, Tần Nghiên đang chào hỏi ban tổ chức.

Thấy tôi, anh ta tiến lên một bước, nhưng lại bị người bên cạnh gọi lại.

Sau khi bắt đầu khám miễn phí, lượng người đổ về rất đông.

Tôi phụ trách xử lý vết thương và tư vấn cơ bản.

Một cậu bé chạy nhanh quá, trán đập vào mép bảng triển lãm, máu chảy ròng ròng dọc theo lông mày.

Người mẹ cuống cuồng, tay chân lóng ngóng không biết làm sao.

Tôi ngồi xổm xuống xử lý vết thương.

“Đừng ấn vào mắt, ấn ở đây. Bạn nhỏ, nhìn miếng gạc trên tay cô này.”

Cậu bé khóc nấc lên.

Tô Đường đứng bên cạnh, tay cầm khăn giấy, nhưng không dám bước tới gần.

Tần Nghiên chạy đến duy trì trật tự.

“Bác sĩ đâu? Mau gọi bác sĩ đến đây.”

Nhân viên y tế bên cạnh chỉ vào tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...