Từ trước đến nay chưa từng tồn tại thứ anh ta không tìm được.
Bởi vì những thứ anh ta không tìm thấy…
Vốn dĩ chưa bao giờ nằm trong chiếc điện thoại đó.
“Máy cũ còn ảnh không?”
Tôi hỏi.
“Anh chuyển hết qua rồi.”
Anh ta đáp.
“Vậy thì tốt.”
Đêm đó anh ta tăng ca.
Tôi ra ban công thu quần áo.
Gió cuối thu thổi qua làm móc áo va vào nhau leng keng.
Dưới ánh đèn đường là chiếc xe của Thẩm Cảnh Nghiêu.
Tôi nhìn chiếc xe ấy rất lâu.
Sau đó buông sợi dây phơi trong tay ra rồi lại kéo căng.
Buộc thành một nút thắt.
Dây phơi siết vào lòng bàn tay, để lại một vệt đỏ nhàn nhạt.
Chiều hôm sau…
Anh ta đập vỡ ly nước.
Chuyện không lớn.
Tôi chỉ đón Tri Ngư muộn hai mươi phút vì trường mẫu giáo đột xuất kiểm tra thị lực.
Lúc tôi mở cửa bước vào nhà, anh ta đã ngồi trên sofa rồi.
Trước mặt là một chiếc cốc rỗng.
Tri Ngư tung tăng chạy tới:
“Ba ơi, hôm nay con kiểm tra mắt đó. Một bên năm chấm không, một bên năm chấm một…”
“Con lên lầu trước đi.”
Anh ta cắt ngang.
“Ba nói chuyện với mẹ một lát.”
Tri Ngư sững người.
Trẻ con sáu tuổi…
Đôi khi nhạy cảm với sự thay đổi trong giọng nói hơn cả người lớn.
Con bé quay đầu nhìn tôi.
Tôi ngồi xổm xuống, đưa cặp sách cho con.
“Ngoan, lên làm bài trước nhé. Một lát mẹ gọi xuống ăn cơm.”
Con bé ôm cặp đi lên lầu.
Tiếng bước chân biến mất nơi khúc quanh tầng hai.
Sau đó Thẩm Cảnh Nghiêu đứng dậy.
“Kiểm tra mắt cần tới hai mươi phút?”
“Ừm. Phải xếp hàng nữa.”
“Vậy tại sao điện thoại tắt máy?”
“Không tắt.”
Tôi lấy điện thoại ra khỏi túi.
“Hết pin thôi.”
Màn hình đen ngòm.
“Anh xem đi.”
Anh ta nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại ấy.
Chiếc điện thoại mới.
Sạch sẽ.
Không vấn đề.
Màn hình phản chiếu gương mặt anh ta.
Trên đó xuất hiện một biểu cảm mà suốt năm năm qua tôi chưa từng thấy.
Không phải tức giận.
Mà là sợ hãi.
Anh ta không tìm được sơ hở.
Nhưng anh ta biết chắc chắn có gì đó không đúng.
Mà cảm giác biết có vấn đề nhưng mãi không thể tìm ra…
Mới chính là cốt lõi của một cuộc săn đuổi.
“Chu Tuệ An…”
Anh ta đè thấp giọng.
“Có phải em đang giấu anh chuyện gì không?”
“Em không có.”
Anh ta đột ngột vung tay hất chiếc cốc trên bàn xuống đất.
Choang.
Ly thủy tinh vỡ tan thành nhiều mảnh.
Nước bắn lên tường rồi chảy dọc theo giấy dán tường xuống dưới.
Tôi đứng trước đống mảnh vỡ.
Cúi đầu nhìn một lát.
Rồi ngồi xổm xuống nhặt từng mảnh lên.
Từng mảnh một.
Đầu ngón tay bị cứa rách.
Máu chậm rãi rỉ ra.
Nhưng tôi không thấy đau.
Tôi cầm mảnh thủy tinh dính máu trong tay, nhìn về góc dưới bàn trà…
Nơi anh ta biết mà tôi giả vờ không biết.
Có lẽ từng gắn chiếc máy nghe lén thứ hai.
Sau đó khẽ nói:
“Có vài thứ…”
“Một khi đã vỡ rồi…”
“Sẽ không bao giờ ghép lại được nữa.”
“Em nói gì?”
Anh ta đứng phía sau tôi.
“Không có gì.”
Tôi gói những mảnh thủy tinh vào khăn giấy rồi ném vào thùng rác.
Khi quay người lại, anh ta đã đi tới cầu thang.
“Anh tới công ty.”
Anh ta không quay đầu.
Cửa đóng sầm lại.
Tôi đứng một mình giữa phòng khách trống trải.
Máu từ đầu ngón tay nhỏ xuống sàn.
Một giọt.
Hai giọt.
Rồi đông lại.
Tôi lấy khăn giấy bịt miệng vết thương, đi vào bếp bắt đầu nấu cơm.
Bài tập của Tri Ngư vẫn chưa kiểm tra xong.
Điện thoại rung lên.
Không phải chiếc điện thoại anh ta theo dõi.
Mà là chiếc giấu sau hộp điện ở tiệm rửa xe.
Tin nhắn của Dương Bách Chu chỉ có đúng một câu:
“Tôn Vãn Đường có thai rồi.”
“Vừa mới kiểm tra ra.”
“Sáu tuần.”
Tôi đổ thức ăn vào chảo.
Tiếng dầu sôi bùng lên dữ dội.
Xèo——
Chaporia
Bình Luận (0)