20px

07

Tôi chìm đắm trong tình yêu với Lệ Thừa Uyên.

Cho đến năm tốt nghiệp, phát hiện mình mang thai.

Là tôi chủ động nếm thử trái cấm trước, tôi quá tò mò về cấu tạo cơ thể khác biệt của con trai.

Lệ Thừa Uyên dung túng phối hợp với tôi, lần nào cũng làm biện pháp an toàn.

Ngoại trừ lần đó sau tiệc xã giao, anh say quá sâu, còn tôi lại cố tình quấn lấy anh.

Cơ địa tôi đặc biệt, không thể phá thai.

Anh ôm tôi, rất lâu không nói gì:

“Niệm Dư, bây giờ e rằng chưa phải thời điểm thích hợp nhất để kết hôn. Cho anh chút thời gian, anh nhất định sẽ cho em một câu trả lời.”

“Đứa bé sinh ra, anh sẽ chịu trách nhiệm.”

Tưởng Bội Vân cho người đưa tôi đến trước mặt bà, nâng tách trà lên thổi nhẹ lớp bọt nổi:

“Thừa Uyên chưa nói cho cô biết sao, nhà họ Lệ không cho phép chưa cưới mà mang thai?”

“Hay là cô nghĩ mang thai rồi thì có thể bước vào cửa nhà họ Lệ?”

Ba mẹ cưng chiều tôi vô cùng.

Từ nhỏ đến lớn, thứ đắng nhất tôi từng chịu chính là Americano đá.

Sao có thể chịu nổi việc bị người khác giẫm mặt mũi xuống đất sỉ nhục như vậy.

Tưởng Bội Vân nói con dâu của bà nhất định phải xuất thân từ gia đình quyền quý cùng tầng lớp.

Trong từng câu từng chữ đều chê bai tôi không đủ tư cách.

Tôi thất vọng với Lệ Thừa Uyên đến cực điểm.

Nếu ngay từ đầu vốn không định kết hôn với tôi, vậy tại sao lại yêu tôi suốt ba năm?

Đồ lừa đảo!

Khoảng thời gian đó, anh thường xuyên đi công tác, hiếm lắm mới về lại phải hòa giải mâu thuẫn giữa tôi và mẹ anh, đáy mắt tràn đầy mệt mỏi.

Tôi chịu đủ rồi, tát anh một cái, liều mạng đấm vào ngực anh.

Lệ Thừa Uyên kéo tôi vào lòng, âm thầm dỗ dành.

Tôi khóc lóc nói với ba mẹ, tin rằng họ sẽ bảo vệ tôi.

Lúc đó mới biết ba mắc bệnh hiếm gặp, cứ luôn giấu tôi.

Mẹ vì chữa bệnh cho ba mà chạy vạy khắp nơi, bị đối thủ cạnh tranh tính kế, công ty chịu tổn thất nặng nề.

Sau khi sinh con, tôi dứt khoát cầm năm mươi triệu Tưởng Bội Vân đưa, giúp mẹ trả hết nợ công ty.

Đồng ý tiếp nhận bác sĩ quốc tế hàng đầu mà nhà họ Lệ liên hệ.

Tôi đề nghị chia tay, đưa ba ra nước ngoài chữa bệnh, một đi không trở lại.

Đế đô đổ trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm ấy.

Tưởng Bội Vân ôm đứa trẻ vừa đầy tháng, bảo đảm tuyệt đối sẽ không bạc đãi nó.

Lệ Thừa Uyên không kịp quay về.

Tôi đi được vài bước, nghe thấy tiếng trẻ con khóc phía sau.

Không quay đầu lại.

Nước mắt không ngừng rơi xuống, đi rất xa rồi mới quay đầu nhìn.

Người đã không còn nữa, dấu chân lúc đến cũng bị tuyết mới phủ kín.

Sạch sẽ vô cùng, tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

08

Tôi bị Náo Náo hôn đánh thức.

Cậu nhẹ nhàng mổ lên má tôi, còn che miệng cười trộm.

Thấy tôi mở mắt, cậu vội kéo chăn trùm kín đầu.

“Sao lại ngại rồi?”

Tôi lập tức kéo cậu ra, cẩn thận mặc quần áo cho cậu.

Náo Náo rất vui, nói bà nội yêu cầu cậu tự mặc.

Ba lại cảm thấy cũng chỉ có vài năm này thôi, lớn lên rồi trẻ con sẽ không cần người lớn nữa.

Tôi không nhịn được cười, khẽ véo mũi cậu:

“Đồ lười nhỏ.”

Náo Náo nhân cơ hội nằm sấp lên người tôi, gương mặt đầy thịt trẻ con mềm mại cực kỳ dễ nắn.

Sàn diễn sắp khai mạc, bên kia gọi điện tới, tôi lấy phương án ra trao đổi.

Đứa nhỏ im lặng nghe, đợi tôi xong việc liền bắt đầu tâng bốc:

“Mẹ à, mẹ giỏi quá!”

Tim tôi mềm nhũn, đưa tay xoa đầu cậu:

“Cháu còn nhỏ như vậy mà đã học nhiều thứ thế này, sau này nhất định còn giỏi hơn mẹ.”

Náo Náo lật xem bản thiết kế trước đây của tôi:

“Ở New York, chủ đề sàn diễn mẹ làm là mùa xuân, mẹ còn trồng hoa thật ở hai bên runway.”

Tay tôi cứng đờ.

“Lần ở Paris, mẹ làm ra một tấm voan rất lớn. Gió thổi lên, giống như mây vậy. Ba nói vật liệu rất đắt, đắt đến mức mẹ thấy đau lòng.”

“Triển lãm ở Milan diễn ra vào mùa đông, mẹ làm sân khấu băng tuyết, phía trên toàn là đèn chùm pha lê. Cháu từng đếm rồi, tổng cộng có hai mươi bảy cái.”

Cổ họng tôi như bị nghẹn lại.

“Ba dẫn cháu đi rất nhiều lần, ba nói sân khấu mẹ làm là đẹp nhất thế giới.”

“Nhưng sức khỏe ông nội ngày càng kém, ba ngày càng bận, bà nội còn đăng ký cho cháu rất nhiều lớp học.”

“Lần cuối ở London, sau khi kết thúc cháu muốn đi tìm mẹ.”

Giọng Náo Náo cuối cùng cũng nghẹn lại, giơ tay áo lên lau nước mắt lung tung.

“Ba nói mẹ đang làm việc, không thể để mẹ phát hiện, nếu không mẹ sẽ phân tâm.”

Tôi kéo thân hình nhỏ bé ấy vào lòng, ôm thật chặt.

“Nhưng cháu rất nhớ mẹ, rất rất nhớ, bạn học trong trường mẫu giáo đều cười cháu không có mẹ.”

“Cháu muốn nói với cả thế giới rằng mẹ của cháu là tuyệt nhất, chỉ có Đóa Đóa tin cháu.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...