Chương 3: Cánh cửa đã mở
Sáng hôm sau, tôi nhận được điện thoại từ phía tòa án.
Nhà họ Thẩm đã nộp đơn yêu cầu thi hành trước.
Lý do là quyền sở hữu căn nhà đã rất rõ ràng, tình huống cấp bách, yêu cầu tôi lập tức khôi phục quyền ra vào cho Thẩm Nghiễn Trì.
Tốc độ còn nhanh hơn tôi tưởng.
Quan hệ của nhà họ Thẩm ở địa phương đúng là đủ mạnh.
Chỉ trong một cuối tuần đã có thể đẩy hồ sơ lên tòa, còn lấy được cả quyết định thi hành trước.
Sau khi cúp máy, tôi không hề hoảng.
Tôi mất ba năm để bày ra ván cờ này.
Không thể vì một tờ quyết định mà sụp đổ toàn bộ.
Mười giờ sáng, tôi đúng giờ xuất hiện trước cổng Vân Khê Sơn Trang.
Phía tòa án cử tới hai nhân viên thi hành án.
Quản lý khu dân cư cũng có mặt.
Mẹ chồng đứng ở phía trước nhất, phía sau còn có hai luật sư mặc vest chỉnh tề và một thợ mở khóa mặc đồng phục.
Thẩm Nghiễn Trì không tới.
Có lẽ anh ta không muốn gặp tôi.
Như vậy cũng tốt.
Tôi mặc chiếc áo thun trắng đơn giản cùng quần jeans, tóc buộc đuôi ngựa tùy ý, mặt mộc hoàn toàn.
Trông giống như tiện đường đi chợ rồi ghé qua xử lý chút việc nhỏ.
Mẹ chồng vừa nhìn thấy tôi liền nhếch môi cười lạnh.
“Cố Diễn Chi, cô làm loạn hai ngày nay rồi cuối cùng chẳng phải vẫn phải ngoan ngoãn mở cửa sao?”
Bà ta khoanh tay trước ngực, giọng đầy vẻ đắc thắng.
“Cô tưởng giữ quyền cửa từ là không ai trị nổi cô à? Tôi nói cho cô biết, quyết định của tòa ở đây rồi, hôm nay cô không mở cũng phải mở.”
Một nhân viên thi hành án khẽ gật đầu với tôi, thái độ vẫn khá lịch sự.
“Cô Cố, theo quyết định của tòa, cô cần phối hợp khôi phục quyền ra vào cho anh Thẩm Nghiễn Trì. Quyền sở hữu căn nhà này đúng là thuộc về anh ấy, việc cô kiểm soát hệ thống cửa từ đã ảnh hưởng đến quyền sử dụng bình thường của chủ sở hữu.”
“Tôi hiểu.”
Tôi mỉm cười.
“Tôi hoàn toàn phối hợp.”
Tôi bước tới trước cửa, ngay trước mặt tất cả mọi người, nhập một dãy mật khẩu.
Cánh cửa mở ra.
Mẹ chồng hừ lạnh một tiếng, là người đầu tiên bước vào.
Hai luật sư và nhân viên thi hành án đi theo phía sau.
Người thợ mở khóa xách hộp dụng cụ đứng tại chỗ đầy ngượng ngập, chắc không ngờ mình đi một chuyến vô ích.
Tôi là người cuối cùng bước vào nhà.
Khoảnh khắc đặt chân qua huyền quan, mùi hương quen thuộc lập tức ập tới.
Mọi thứ trong căn nhà này…
Vẫn y nguyên như ngày tôi rời đi.
Chậu trầu bà lá xẻ trên tủ giày vẫn còn đặt ở đó.
Trước khi đi tôi có tưới nước, đến giờ lá vẫn xanh mướt.
Rèm cửa phòng khách là loại vải linen do chính tôi chọn.
Ánh nắng xuyên qua lớp vải mềm, rơi xuống sàn thành từng mảng sáng ấm áp.
Gối ôm trên sofa được xếp ngay ngắn.
Máy pha cà phê trên đảo bếp vẫn còn cắm điện, đèn báo nhấp nháy liên tục.
Tất cả đều giống như…
Tôi chỉ vừa ra ngoài mua ít đồ, lát nữa sẽ quay lại.
Nhưng tôi biết rõ.
Tôi sẽ không quay lại nữa.
Mẹ chồng đứng giữa phòng khách nhìn quanh một vòng, chân mày càng lúc càng nhíu chặt.
“Sao căn nhà này có mùi thế này? Trước khi đi cô không biết mở cửa thông gió à?”
Bà ta đi tới mở cửa sổ, quay đầu nói với luật sư:
“Mấy người nhìn xem, đây là kết quả sau khi để cô ta ở ba năm đấy. Nhà cửa bị cô ta làm cho bừa bộn hết cả.”
Luật sư chỉ cười gượng, không dám tiếp lời.
Tôi tựa vào tủ huyền quan nhìn dáng vẻ ấy của bà ta.
Trong lòng không còn tức giận nữa.
Chỉ còn một loại mệt mỏi rất nhạt.
Ba năm rồi.
Bà ta mãi mãi chỉ có một kiểu nói chuyện.
“Cô làm đó.”
“Do cô gây ra.”
“Lỗi của cô.”
Bất kể tôi làm gì, trong mắt bà ta đều không đủ tốt.
“Dì Trịnh.”
Tôi lên tiếng.
Giọng không lớn, nhưng trong phòng khách trống trải lại nghe rất rõ.
“Cửa tôi đã mở rồi, quyền truy cập cũng có thể bàn giao.”
“Nhưng trước khi bàn giao, có một thứ tôi cần mang đi.”
Mẹ chồng lập tức quay người lại, ánh mắt đầy cảnh giác.
“Thứ gì?”
“Đồ cá nhân của tôi.”
“Đồ của cô chẳng phải đã dọn hết rồi sao? Hôm kia cô đã mang hành lý đi sạch rồi còn gì.”
“Vẫn còn sót một món.”
Tôi nói.
Ánh mắt mẹ chồng lập tức thay đổi.
Đó là một biến hóa cực kỳ nhỏ.
Giống như bà ta chợt nhớ tới điều gì đó, đồng tử hơi co lại.
“Là cái gì? Ở đâu?”
Tôi không trả lời.
Chỉ xoay người đi thẳng về phía cầu thang.
Mẹ chồng lập tức đi theo phía sau.
Tiếng giày cao gót gõ lên mặt đá cẩm thạch vang dồn dập.
Hai luật sư nhìn nhau một cái rồi cũng nối bước theo lên.
Chaporia
Bình Luận (0)