Hai tuần sau, tôi chuyển tới tỉnh thành.
Viện trưởng Triệu đã sắp xếp người giúp tôi tìm một căn hộ, cách bệnh viện rất gần, đi bộ mười phút là tới.
Ngày đầu tiên nhận việc, cô gái bên phòng nhân sự dẫn tôi đi làm quen với khoa.
“Bác sĩ Thẩm, văn phòng của cô ở bên này.”
Cô ấy đẩy cửa ra.
“Viện trưởng Triệu đặc biệt dặn dò rồi, nói cô là nhân sự nòng cốt của khoa chúng ta, phải chăm sóc cho tốt.”
Tôi cười cười.
“Cảm ơn.”
“Bác sĩ Thẩm, cô thật sự rất giỏi.”
Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ.
“Em nghe nói về bằng sáng chế kia rồi, định giá hơn hai mươi triệu luôn đó!”
“Đó là thành quả của cả nhóm.”
“Nhưng cô là nhà phát minh đầu tiên mà!”
Tôi không giải thích thêm nữa, bắt đầu dọn dẹp bàn làm việc.
Buổi chiều, viện trưởng Triệu tới tìm tôi.
“Thích nghi thế nào rồi?”
“Rất tốt.”
“Nếu có khó khăn gì thì cứ nói với tôi.”
Ông vỗ nhẹ vai tôi.
“À đúng rồi, tuần sau có một hội nghị học thuật, cô chuẩn bị một chút, đại diện khoa làm báo cáo.”
“Được.”
Ông đi tới cửa rồi lại quay đầu nhìn tôi.
“Thẩm Niệm, lựa chọn của cô là đúng.”
“Lựa chọn gì?”
“Rời khỏi người không đáng, tới một nơi tốt hơn.”
Ông cười cười.
“Đời người còn rất dài, phải dùng thời gian cho những thứ xứng đáng.”
Tôi gật đầu.
“Tôi nhớ rồi.”
Buổi tối, tôi dọn dẹp hành lý trong căn hộ mới.
Từ chiếc vali kia, tôi lục ra vài món đồ cũ.
Ảnh cưới.
Xé bỏ.
Khăn quàng Trần Hạo tặng.
Vứt đi.
Quyển nhật ký từ ba năm trước.
Tôi do dự một chút, cuối cùng vẫn giữ lại.
Đó là thứ tôi viết cho chính mình.
Không phải viết cho anh ta.
Điện thoại vang lên, là cuộc gọi của Phương Tình.
“Dọn xong chưa?”
“Xong rồi.”
“Mệt không?”
“Cũng ổn.”
“Vậy là tốt.”
Chị ấy dừng một chút.
“À đúng rồi, bên Trần Hạo, khoản trả đầu tiên đã chuyển tới rồi.”
“Bao nhiêu?”
“Hai mươi lăm nghìn.”
Chị ấy nói.
“Theo kế hoạch trả nợ trong phán quyết thì mỗi quý trả một lần. Anh ta trả trong ba năm, tiền lãi chị cũng tính vào rồi.”
“Được.”
“Em yên tâm, chị đang theo dõi đây.”
Chị ấy cười.
“Hắn mà dám quỵt nợ, chị có khối cách xử hắn.”
“Vất vả cho chị rồi, chị Tình.”
“Khách sáo gì chứ.”
Chị ấy nói.
“À phải rồi, chuyện của Lâm Vy em nghe chưa?”
“Chuyện gì?”
“Sau khi về quê, cô ta lại tìm mục tiêu mới.”
Phương Tình cười lạnh.
“Kết quả người ta phát hiện cô ta có hai đứa con, trực tiếp block luôn.
”
“Ồ.”
“Cô ta còn muốn vứt hai đứa bé cho ba mẹ Trần Hạo, tự mình phủi tay mặc kệ.”
Phương Tình nói.
“Ba mẹ Trần Hạo kéo tới quê cô ta làm ầm một trận rồi giành bọn trẻ về.”
“Vậy bây giờ hai đứa bé…”
“Ở chỗ ba mẹ Trần Hạo.”
Phương Tình nói.
“Lâm Vy biến mất hẳn rồi, nghe nói đi xuống phía Nam.”
Tôi im lặng một lúc.
“Chị Tình, cảm ơn chị.”
“Cảm ơn chị cái gì?”
“Cảm ơn chị luôn giúp em.”
“Con ngốc này.”
Chị ấy bật cười.
“Em là bạn thân nhất của chị, chị không giúp em thì giúp ai?”
Cúp điện thoại, tôi đứng trước cửa sổ.
Bên ngoài là cảnh đêm của tỉnh thành, đèn đuốc sáng trưng, xe cộ nối thành dòng.
Một năm trước, tôi kéo vali tới thành phố này.
Một năm sau, tôi kéo vali, lại quay về nơi đây.
Nhưng lần này, đã khác rồi.
Lần trước, tôi tới để học tập.
Còn lần này.
Tôi tới để sống.
Cuộc sống của tôi.
Cuộc sống do chính tôi lựa chọn.
Tôi đóng cửa sổ lại, tự pha cho mình một tách trà.
Màn hình điện thoại sáng lên.
Là tin nhắn viện trưởng Triệu gửi tới.
“Bác sĩ Thẩm, chào mừng cô trở về.”
Tôi mỉm cười, trả lời ba chữ:
“Tôi về rồi.”
Ngoài cửa sổ, màn đêm vừa đẹp.
-Hết-
Chaporia
Bình Luận (0)