“Anh Triệu Minh.”
“Đây là đơn ly hôn do cô Tô Hiểu ủy quyền cho tôi soạn thảo.”
“Ly hôn?!”
Triệu Minh và Vương Mai đồng thời hét lên.
“Tôi không ly hôn!”
Triệu Minh bật dậy quá mạnh khiến chiếc ghế phía sau ngã rầm xuống đất.
“Dựa vào đâu?”
“Chúng tôi mới cưới có bảy ngày!”
“Tôi không ly hôn!”
“Cô làm gì được tôi?”
Vương Mai cũng lập tức đứng chắn trước mặt con trai.
“Đúng vậy!”
“Chúng tôi không đồng ý ly hôn!”
“Cô đừng hòng đá văng mẹ con tôi!”
Tôi nhìn hai mẹ con họ như đang xem một vở hài kịch lố bịch.
Luật sư Trần mở bản thỏa thuận trước hôn nhân ra, chỉ vào điều khoản thứ mười bảy.
“Căn cứ theo thỏa thuận giữa hai bên trước hôn nhân, căn nhà này do cô Tô Hiểu toàn bộ chi trả nên quyền sở hữu thuộc về cá nhân cô ấy.”
“Nếu cuộc hôn nhân chấm dứt do hành vi bạo lực từ phía người chồng, thì anh Triệu Minh cùng người thân trực hệ phải rời khỏi căn nhà trong vòng hai mươi bốn giờ.”
Cô ấy dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Triệu Minh.
“Anh Triệu Minh.”
“Hiện tại chúng tôi đã nắm đầy đủ chứng cứ bạo hành gia đình, bao gồm hình ảnh, ghi âm và lời khai nhân chứng từ hàng xóm.”
“Nếu anh từ chối ly hôn thuận tình, chúng tôi sẽ tiến hành khởi kiện.”
“Đến lúc đó, không chỉ phải dọn đi…”
“Mà anh còn có khả năng phải bồi thường tổn thất về tinh thần và vật chất.”
Sắc mặt Triệu Minh xanh mét.
Anh ta quay đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi.
“Cô… rốt cuộc cô là ai?”
“Chẳng phải cô làm bán mỹ phẩm sao?”
Tôi bật cười.
Khóe môi chậm rãi cong lên.
“Tôi từng nói mình bán mỹ phẩm lúc nào?”
Triệu Minh ngây người.
Vương Mai cũng chết lặng.
Luật sư Trần lấy từ trong cặp ra tập hồ sơ cuối cùng.
Bìa tài liệu được thiết kế tinh xảo, chữ mạ vàng nổi bật.
Triệu Minh bước tới gần hơn, đọc từng chữ với giọng ngày càng nhỏ dần.
“Tập đoàn chuỗi siêu thị thực phẩm tươi sống Hồng Quả…”
“…Giấy chứng nhận cổ phần…”
Âm thanh cuối cùng gần như biến mất hoàn toàn.
Luật sư Trần mở tới trang đầu tiên rồi bình tĩnh đọc:
“Cô Tô Hiểu là người sáng lập Tập đoàn chuỗi siêu thị thực phẩm tươi sống Hồng Quả…”
“…đồng thời là cổ đông nắm giữ 100% cổ phần công ty, chủ tịch hội đồng quản trị và người đại diện pháp luật.”
Giọng cô ấy không lớn.
Nhưng từng chữ đều giống như những cây đinh đóng mạnh vào đầu Triệu Minh.
“Hiện tại công ty có hơn ba trăm cửa hàng trực thuộc.”
“Hoạt động kinh doanh phủ khắp mười lăm thành phố cấp địa khu thuộc các tỉnh lân cận.”
“Doanh thu hằng năm…”
Cô ấy liếc nhìn Triệu Minh một cái.
“Con số cụ thể tôi không cần nói.”
“Chỉ cần biết chắc chắn giàu hơn ông chủ cái xưởng cơ khí nơi anh làm việc rất nhiều.”
Phòng khách yên lặng suốt ba giây.
Trong ba giây ấy, tôi nghe rõ tiếng mọi người ngoài cửa đồng loạt hít lạnh vì kinh ngạc.
Sau đó—
Triệu Minh bật cười.
Tiếng cười khàn đặc, chói tai như lưỡi cưa gỉ sét kéo qua kim loại.
“Không thể nào!”
“Không thể nào như vậy được!”
“Cô lừa tôi!”
“Một người phụ nữ như cô thì làm sao có thể…”
“Chát!”
Lần này, người ra tay trước không phải anh ta.
Tôi khẽ xoay cổ tay, nhìn dấu đỏ dần hiện lên trên má anh ta, giọng điệu bình thản.
“Cái tát này…”
“Xem như trả lại món nợ vừa rồi anh đánh tôi.”
Vương Mai đột nhiên gào lên:
“Giả hết!”
“Làm gì có cái siêu thị Hồng Quả nào!”
“Nó chỉ là nhân viên ở cửa hàng tiện lợi trong khu dân cư thôi!”
Luật sư Trần thậm chí còn không buồn ngẩng đầu.
Cô ấy lấy điện thoại ra, thao tác vài cái rồi đưa tới trước mặt Vương Mai.
Trên màn hình là ảnh tôi tại hội nghị doanh nhân tỉnh bên cạnh tháng trước.
Tôi đứng ở vị trí trung tâm.
Thị trưởng đang trao giải cho tôi.
Phía dưới đông nghịt người.
Tôi mặc sườn xám thủy mặc, tóc búi cao, trên cổ đeo một miếng ngọc phỉ thúy.
Chính là miếng ngọc mà trong đám cưới, Vương Mai đã nhìn chằm chằm rất lâu rồi chua chát nói:
“Cái ngọc này nhìn giả quá.”
Vương Mai nhìn chằm chằm tấm ảnh.
Môi bà ta run lên dữ dội, nhưng mãi vẫn không nói được lời nào.
Triệu Minh ngã phịch xuống ghế, ánh mắt trống rỗng.
“Không thể nào…”
“Cô chưa từng ở trước mặt tôi…”
Tôi tiếp lời anh ta:
“Chưa từng khoe khoang những thứ mình có, đúng không?”
“Đúng vậy.”
“Bởi vì tôi cố tình như thế.”
Tôi ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Triệu Minh.”
“Tôi nói thật cho anh biết.”
“Trước khi bước chân vào nhà anh…”
“Tôi đã điều tra rõ toàn bộ gia cảnh của anh rồi.”
“Lương tháng của anh là 6.000 tệ.”
“Lương hưu của mẹ anh có 50.000 tệ.”
“Nhưng ngay cả tiền đặt cọc mua nhà, nhà anh cũng không gom nổi.”
“Dù vậy…”
“Tôi vẫn chọn kết hôn với anh.”
“Anh biết vì sao không?”
Môi Triệu Minh run lên dữ dội, nhưng một câu cũng không nói nổi.
“Bởi vì tôi chỉ muốn tìm một người đàn ông thật thà để sống cùng.”
“Tôi không quan tâm anh có tiền hay không.”
“Cũng chẳng để ý mẹ anh có khó ở đến mức nào.”
“Thậm chí… tôi còn không để tâm đến những lời ba cô bạn gái cũ từng bị mẹ con anh ép đến bỏ chạy kể lại với tôi.”
Chaporia
Bình Luận (0)