Cút Xa Xa Tôi Ra/Chương 6C. 6
20px

Luật sư Trần bình tĩnh đáp.

“Nhưng chúng tôi sẽ ngay lập tức yêu cầu tòa án cưỡng chế thi hành.”

“Tiền lương của anh.”

“Tài khoản ngân hàng của anh.”

“Tất cả đều sẽ bị phong tỏa.”

“Đồng thời anh còn bị đưa vào danh sách người thất tín.”

Cuối cùng, Vương Mai hoàn toàn sụp đổ.

Bà ta mềm nhũn ngã ngồi xuống sàn, một câu cũng không nói nổi.

Đội chuyển nhà mà luật sư Trần gọi tới cũng vừa lúc xuất hiện.

Bọn họ làm việc cực kỳ nhanh gọn.

Từng động tác đều thuần thục chuyên nghiệp, nhanh chóng đóng gói số hành lý ít ỏi của Triệu Minh và Vương Mai vào thùng carton.

Triệu Minh không phản kháng nữa.

Anh ta chỉ ngồi đó, giống như một cái xác bị rút mất linh hồn.

Hoàn toàn khác với người đàn ông vừa tát tôi một giờ trước.

Đến khi đồ đạc của mình bị chuyển ra ngoài, Vương Mai lại bắt đầu gào khóc thảm thiết.

“Ông trời ơi!”

“Không còn thiên lý nữa rồi!”

“Cưới phải thứ con dâu phá gia bại sản!”

Đám hàng xóm đứng ngoài cửa nhìn hết mọi chuyện.

Nhưng không một ai cảm thấy thương hại bà ta.

Khi chiếc thùng cuối cùng được chuyển đi, trợ lý của luật sư Trần bước tới đưa cho tôi một chùm chìa khóa mới.

Ổ khóa đã được thay xong.

“Tô tổng, mọi việc đều xử lý ổn thỏa rồi.”

Luật sư Trần nói.

Tôi khẽ gật đầu.

“Vất vả cho chị rồi, chị Trần.”

“Nếu có chuyện gì thì liên lạc với tôi bất cứ lúc nào.”

Trước khi rời đi, cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt đầy lo lắng.

Cửa đóng lại.

Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.

Tôi đứng giữa phòng khách.

Trong không khí vẫn còn lưu lại hơi thở và dấu vết của mẹ con họ.

Tôi đi tới trước cửa sổ, nhìn xuống dưới lầu.

Triệu Minh đang dìu mẹ mình lên taxi.

Anh ta bỗng ngẩng đầu.

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau giữa khoảng không.

Tôi kéo rèm lại.

Tôi lau sạch vệt dầu nơi miếng thịt kho từng rơi xuống.

Thay toàn bộ ga giường mà bọn họ từng nằm.

Chờ đến khi làm xong tất cả, trời đã tối hẳn.

Căn hộ sạch sẽ không tì vết.

Nhưng cũng trống trải đến đáng sợ.

Tôi ngồi xuống vị trí lúc nãy luật sư Trần từng ngồi.

Chiến thắng không mang lại cảm giác vui vẻ.

Chỉ còn lại sự mệt mỏi ăn sâu tận xương.

Có gì đó không đúng.

Toàn bộ chuyện này đều quá kỳ quái.

Sự thay đổi của Triệu Minh quá nhanh.

Lòng tham của Vương Mai cũng khoa trương đến mức giống như đang diễn kịch.

Giống như…

Hai người họ đang làm theo một kịch bản đã được viết sẵn.

Một kịch bản chuyên dùng để chọc giận tôi.

Tôi cầm điện thoại lên, gọi lại cho luật sư Trần.

“Chị Trần, chị ngủ chưa?”

“Chưa đâu, Tô tổng, có chuyện gì sao?”

“Giúp tôi điều tra hai người.”

Tôi nói.

“Triệu Minh và Vương Mai.”

“Tôi muốn toàn bộ thông tin từ lúc họ sinh ra đến bây giờ.”

“Đặc biệt là các mối quan hệ xã hội gần đây cùng dòng tiền qua lại.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

“Cô đang nghi ngờ điều gì?”

“Tôi nghi ngờ…”

“Tôi đã rơi vào một cái bẫy.”

Hiệu suất làm việc của luật sư Trần nhanh đến kinh người.

Ba ngày sau, cô ấy đặt một túi hồ sơ dày cộm lên bàn làm việc của tôi.

“Cô đoán đúng rồi.”

Biểu cảm cô ấy vô cùng nghiêm túc.

“Chuyện này không phải trùng hợp.”

Hồ sơ ghi chép rất chi tiết cuộc đời Triệu Minh.

Học lực bình thường.

Công việc bình thường.

Còn từng có vài mối tình thất bại vì tính khí nóng nảy.

Nhưng phần thú vị nằm ở vài tháng gần đây.

Ngay trước khi quen tôi, tài khoản của Vương Mai đã nhận ba đợt chuyển khoản với tổng số tiền 100.000 tệ.

Người chuyển tiền là một phụ nữ tên Trương Lệ.

“Trương Lệ là ai?”

Tôi hỏi.

“Bạn gái cũ của Triệu Minh.”

Luật sư Trần lật sang trang tiếp theo.

“Chính là một trong ba cô gái từng bị mẹ con họ ép đến chia tay.”

Tim tôi chợt trầm xuống.

Tôi nhớ tới cuộc điện thoại đầy tiếng khóc của cô ta.

Cô ta từng cảnh báo tôi về tính khí của Triệu Minh và sự khó chịu của Vương Mai.

Lúc ấy tôi còn tưởng cô ta có lòng tốt.

“Vì sao cô ta phải làm vậy?”

“100.000 tệ này chỉ là tiền đặt cọc.”

Luật sư Trần chỉ vào một tập tài liệu khác.

“Sau khi thành công, còn có thêm 400.000 tệ nữa.”

“Mà nguồn tiền…”

“Lại đến từ một công ty vô cùng quen thuộc với chúng ta.”

Cô ấy lật tới trang cuối cùng.

Trên đó là logo mà tôi quen thuộc hơn bất kỳ ai.

Tươi Ngon Hội.

Đối thủ cạnh tranh lớn nhất của tôi trong khu vực này.

“Họ muốn làm gì?”

Giọng tôi lạnh xuống.

“Muốn khiến cô sụp đổ tinh thần.”

Luật sư Trần trả lời cực kỳ thẳng thắn.

“Họ định dùng mâu thuẫn gia đình để kéo cô xuống.”

“Đợi cô không còn tâm trí quản lý công ty nữa…”

“Bọn họ sẽ nhân cơ hội thu mua với giá rẻ.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...