Cút Xa Xa Tôi Ra/Chương 9C. 9
20px

Giọng người đàn ông già nua run lên dữ dội.

“Ông ta còn nói…”

“Phanh xe của người phụ nữ đó vốn đã có vấn đề.”

“Ông ta chỉ là… thuận nước đẩy thuyền.”

Toàn bộ phòng xử lập tức xôn xao.

Tô Quốc Cường đột ngột đứng bật dậy.

“Ông nói láo!”

“Tôi vốn không hề quen ông!”

“Bị cáo giữ trật tự!”

Thẩm phán lạnh giọng cảnh cáo.

Ngay sau đó, luật sư Trần phát một đoạn ghi âm.

Là cuộc điện thoại giữa quản lý cấp cao của Tươi Ngon Hội và người liên lạc bí mật phía sau.

Giọng nói đã được xử lý.

Nhưng cách dùng từ.

Thói quen nói chuyện.

Những cụm từ đặc trưng…

Không thể nhầm lẫn.

Đó chính là Tô Quốc Cường.

“Cách nói ‘thuận nước đẩy thuyền’ này…”

Luật sư Trần quay về phía hội đồng xét xử.

“Có vẻ như bị cáo Tô Quốc Cường rất thích sử dụng.”

Sắc mặt Tô Quốc Cường lập tức trắng bệch.

Nhưng đòn chí mạng thật sự…

Là chứng cứ cuối cùng.

Đội ngũ luật sư Trần đã tìm được một người thợ máy đã nghỉ hưu.

Ông ta từng làm việc cho công ty vận tải cũ của Tô Quốc Cường.

Ông ta khai rằng…

Ngay trước khi mẹ tôi xảy ra tai nạn vài ngày…

Tô Quốc Cường từng hỏi ông ta cách phá hỏng dây phanh của một dòng xe cụ thể.

Lý do chỉ là…

“Tò mò.”

Cả phòng xử gần như nổ tung.

Tô Vũ hét thất thanh:

“Ba!”

“Ba mau nói với họ là không phải đi!”

Nhưng Tô Quốc Cường chỉ đứng chết lặng tại chỗ.

Lớp mặt nạ mà ông ta dày công xây dựng suốt bao năm…

Cuối cùng cũng vỡ tan hoàn toàn.

Ông ta nhìn tôi.

Lần đầu tiên…

Tôi nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt ông ta.

Không phải nỗi sợ của một thương nhân bị dồn tới đường cùng.

Mà là nỗi sợ nguyên thủy nhất…

Khi bí mật đen tối nhất đời mình bị kéo ra ánh sáng.

Thẩm phán tuyên bố tạm nghỉ.

Tôi bước ra khỏi tòa án.

Hai chân nặng như chì.

Tôi không hề cảm thấy vui vẻ vì chiến thắng.

Chỉ còn lại một khoảng trống khổng lồ.

Một tuần sau, phán quyết chính thức được tuyên.

Tươi Ngon Hội bị kết tội cạnh tranh ác ý.

Phải nộp khoản tiền phạt cao kỷ lục.

Các quản lý liên quan trực tiếp bị kết án tù.

Còn Tô Quốc Cường…

Ông ta bị kết tội đồng lõa, ngụy tạo chứng cứ và cản trở công lý.

Dù đã qua quá nhiều năm nên không thể trực tiếp kết tội giết người…

Nhưng cộng dồn các tội danh lại…

Cũng đủ để ông ta sống phần đời còn lại trong tù.

Triệu Minh và Vương Mai cũng bị truy tố vì hành vi lừa đảo.

Hai người bị phạt tù treo cùng khoản bồi thường khổng lồ, có lẽ phải mất rất nhiều năm mới trả nổi.

Danh tiếng của họ trong khu phố hoàn toàn sụp đổ.

Mọi chuyện…

Cuối cùng cũng kết thúc.

Tôi thắng rồi.

Tôi đứng trong phòng nghỉ, nhìn xuống ánh đèn rực rỡ của thành phố.

Công ty đã an toàn.

Giá cổ phiếu bắt đầu phục hồi.

Công lý…

Cuối cùng cũng được thực thi.

Nhưng cảm giác chiến thắng…

Lại nhạt nhẽo như nhai sáp.

Tôi đã tự tay hủy hoại cha mình.

Tự tay phơi bày mặt xấu xí nhất của gia đình trước toàn thế giới.

Tôi lại trở thành một kẻ cô độc.

Lần này…

Là cô độc thật sự.

Điện thoại bỗng reo lên.

Là dì tôi.

“Hiểu Hiểu…”

Giọng dì rất nhẹ, tràn đầy lo lắng.

“Con vẫn ổn chứ?”

Nước mắt mà tôi cố nhịn suốt mấy tuần qua cuối cùng cũng hoàn toàn vỡ òa.

“Dì à… con…”

“Dì biết.”

“Dì biết mà.”

Giọng dì dịu dàng vô cùng.

“Khóc đi, con.”

“Khóc ra sẽ ổn hơn.”

Tôi bật khóc thật.

Khóc cho mẹ tôi.

Khóc cho cô bé năm xưa đã mất đi gia đình.

Cũng khóc cho người phụ nữ vì muốn tồn tại mà buộc phải trở nên cứng rắn như thép.

Sau cơn bão dữ dội…

Trong lòng tôi lại xuất hiện một kiểu bình yên kỳ lạ.

Ngày hôm sau, tôi trở lại công ty.

Còn rất nhiều việc cần làm.

Công ty cần được tái thiết.

Tinh thần nhân viên cũng cần được vực dậy.

Việc đầu tiên tôi làm…

Là mở một cuộc họp toàn công ty.

Tôi đứng trước tất cả nhân viên, kể cho họ nghe toàn bộ sự thật.

Tất cả.

“Thứ chống đỡ Hồng Quả từ ngày đầu tiên…”

“Là sự chân thành.”

Giọng tôi rõ ràng và bình tĩnh.

“Nó từng bị lòng tham và phản bội làm vấy bẩn.”

“Nhưng chúng ta sẽ rửa sạch nó.”

“Chúng ta sẽ xây dựng lại tất cả…”

“Để Hồng Quả mạnh mẽ hơn trước.”

“Tốt đẹp hơn trước.”

“Từ hôm nay…”

Tôi nhìn xuống toàn bộ khán phòng.

“Chúng ta chính thức khởi động ‘Dự Án Ánh Dương’.”

“Mỗi năm, 10% lợi nhuận của công ty sẽ được đưa vào quỹ hỗ trợ mới thành lập.”

“Quỹ này sẽ cung cấp hỗ trợ pháp lý cho nạn nhân bạo lực gia đình…”

“Đồng thời giúp đỡ các bà mẹ đơn thân khởi nghiệp.”

Cả khán phòng im lặng vài giây.

Sau đó…

Tiếng vỗ tay vang lên như sấm.

Trong những tháng tiếp theo, tôi dồn toàn bộ sức lực vào công ty và quỹ từ thiện.

Công việc trở thành nơi trú ẩn của tôi.

Nhìn thấy những người phụ nữ được giúp đỡ.

Nhìn thấy họ lấy lại dũng khí để rời khỏi cuộc sống đầy tổn thương…

Tôi lần đầu tiên cảm nhận được một ý nghĩa khác của cuộc đời.

Tôi không còn chỉ là một nữ doanh nhân chạy theo lợi nhuận nữa.

Tôi đang dùng cách tốt nhất mà mình biết…

Để tưởng nhớ mẹ.

Một ngày nọ, luật sư Trần bước vào phòng nghỉ của tôi.

“Có người muốn gặp em.”

Là Tô Vũ.

Cô ta gầy đi rất nhiều.

Cũng mệt mỏi hơn trước.

Sự kiêu ngạo ngày xưa đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại vẻ u uất và buồn bã.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...