Cút Xa Xa Tôi Ra/Chương 11C. 11
20px

Liệu tất cả…

Có phải lại là một vở kịch khác không?

Tôi không dám nghĩ tiếp.

Cảm giác bị lừa dối.

Bị thao túng.

Tôi thật sự không muốn trải qua lần thứ hai nữa.

Ngày hôm sau, quỹ xảy ra chuyện.

Trên mạng đột nhiên bùng nổ một tin tức.

Một người phụ nữ tên Lưu Yến khóc lóc tố cáo Dự Án Ánh Dương.

Lưu Yến là một trong những người đầu tiên nhận hỗ trợ từ quỹ.

Chúng tôi từng giúp cô ấy thoát khỏi người chồng bạo hành.

Cung cấp hỗ trợ pháp lý và vốn khởi nghiệp.

Sau đó cô ấy mở một tiệm hoa nhỏ.

Cuộc sống vừa mới ổn định lại.

Nhưng bây giờ…

Trong video, cô ấy khóc đến khàn giọng, nói rằng cái gọi là “khoản vay không lãi suất” của quỹ chỉ là trò lừa đảo.

Cô ấy nói chúng tôi dùng điều khoản hợp đồng phức tạp để dụ cô ấy ký vào giấy bảo lãnh giá trị lớn.

Giờ tiệm hoa kinh doanh không tốt…

Quỹ muốn cướp đi tất cả của cô ấy.

“Bọn họ không phải thiên thần…”

“Mà là lũ sói khoác da cừu!”

Cô ấy gào khóc trong video.

Tin tức lập tức bùng nổ.

“Doanh nhân giả nhân giả nghĩa.”

“Từ thiện hút máu người.”

Vô số cái mác độc địa liên tục bị ném lên người tôi.

Điện thoại bộ phận truyền thông của công ty gần như bị gọi cháy máy.

Tài khoản của quỹ cũng tạm thời bị đóng băng để điều tra.

Tôi ngồi trong phòng nghỉ, lặng lẽ xem hết đoạn video ấy.

Biểu cảm của Lưu Yến…

Sự tuyệt vọng và phẫn nộ kia…

Không giống diễn.

“Điều tra.”

Tôi nói với giám đốc truyền thông.

“Điều tra rõ toàn bộ.”

“Hợp đồng.”

“Luật sư.”

“Tất cả những người từng tiếp xúc vụ này.”

Rất nhanh, kết quả đã có.

Vấn đề nằm ở hợp đồng.

Thứ chúng tôi cung cấp cho Lưu Yến đúng là mẫu hợp đồng vay không lãi suất tiêu chuẩn.

Nhưng bản cô ấy ký…

Lại bị người khác lén tráo đổi.

Biến thành một bản hợp đồng vay thương mại đầy bẫy và cực kỳ hà khắc.

Người trực tiếp phụ trách kết nối với Lưu Yến…

Là một quản lý dự án của quỹ.

Mà người đó…

Đã mất liên lạc.

“Chắc chắn hắn bị mua chuộc.”

Luật sư Trần nói trong điện thoại.

“Bọn họ nhắm thẳng vào em.”

Tôi biết.

Thủ đoạn này quá quen thuộc.

Chính xác.

Tàn nhẫn.

Đâm thẳng vào nơi tôi quan tâm nhất.

Dự Án Ánh Dương là niềm kiêu hãnh của tôi.

Là sự cứu rỗi của tôi.

Mà bây giờ…

Có người muốn biến nó thành nỗi nhục của tôi.

Tôi yêu cầu công ty đăng thông báo chính thức.

Cam kết điều tra tới cùng.

Đồng thời tạm dừng tất cả dự án mới của quỹ.

Sau đó tôi tự mình tới tiệm hoa của Lưu Yến.

Cửa tiệm đóng kín.

Bên ngoài bị người ta hắt sơn đỏ, viết hai chữ thật lớn:

“Kẻ lừa đảo.”

Qua lớp kính, tôi nhìn thấy bên trong bừa bộn tan hoang.

Những bông hoa từng đại diện cho hy vọng…

Giờ đã hoàn toàn héo úa.

Tim tôi đau đến nghẹt thở.

Là ai?

Tươi Ngon Hội đã sụp rồi.

Tô Quốc Cường cũng đang ở trong tù.

Vậy còn ai…

Lại hận tôi đến mức dùng cách này để hủy hoại tôi?

Trong đầu tôi bỗng hiện lên gương mặt đầy nước mắt của Tô Vũ.

Tôi lập tức gọi cho luật sư Trần.

“Điều tra giúp em.”

“Gần đây Tô Vũ đang làm gì?”

“Nghe nói cô ta đang làm ở một công ty truyền thông.”

Luật sư Trần rất nhanh đã trả lời.

“Cuộc sống… không tốt lắm.”

“Cô ta phải trả viện phí cho mẹ mình.”

“Còn phải tự nuôi sống bản thân.”

“Áp lực rất lớn.”

“Kiểm tra tài khoản ngân hàng của cô ta.”

Kết quả điều tra đã chứng minh suy đoán của tôi.

Ngay một tuần trước khi đoạn video kia bùng nổ…

Trong tài khoản của Tô Vũ đột nhiên xuất hiện thêm 200.000 tệ chuyển khoản nặc danh.

Mà người quản lý dự án mất tích kia…

Lại chính là do đồng nghiệp ở công ty truyền thông của cô ta giới thiệu vào quỹ.

Lại là cô ta.

Tôi từng nghĩ…

Cuộc nói chuyện trước tòa án ngày đó đã là kết thúc.

Hóa ra hận thù chưa từng biến mất.

Nó chỉ âm thầm ẩn nấp…

Chờ thời cơ tung ra đòn chí mạng hơn mà thôi.

Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi.

Lần này…

Người cô ta làm tổn thương không chỉ là tôi.

Mà còn là những người vô tội đã tin tưởng tôi.

Điện thoại chợt reo lên.

Là Lục Duy.

Tôi nhìn cái tên đang nhấp nháy trên màn hình rất lâu…

Cuối cùng mới bắt máy.

“Anh thấy tin tức rồi.”

Giọng anh đầy lo lắng.

“Em ổn chứ?”

“Em không sao.”

Giọng tôi lạnh nhạt đến mức chính mình cũng thấy xa lạ.

“Đây không phải lỗi của em.”

Anh thấp giọng nói.

“Anh có thể giúp gì cho em không?”

“Không cần.”

Tôi trực tiếp cắt ngang.

“Đây là chuyện của em.”

Đầu dây bên kia lập tức im lặng.

“Tô Hiểu…”

Giọng anh rất thấp.

“Đừng lại tự nhốt mình nữa.”

“Hãy để anh giúp em.”

“Anh giúp kiểu gì?”

Tôi hỏi ngược lại.

“Giống như họ hàng bên nhà Lâm Thục Phân — những nhà đầu tư của anh — từng giúp em sao?”

Tôi nghe rất rõ tiếng anh hít mạnh một hơi.

“…Em biết rồi.”

“Chẳng lẽ em không nên biết?”

Trong giọng tôi tràn đầy đề phòng.

“Tô Hiểu, đó chỉ là trùng hợp.”

Anh vội vàng giải thích.

“Hồi mới khởi nghiệp anh đi gọi vốn, thật sự không biết tầng quan hệ đó.”

“Sau này anh mới biết.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...