20px

Muốn d/âm dê bao nhiêu thì có d/âm dê bấy nhiêu.

Muốn kinh t/ởm bao nhiêu thì có kinh t/ởm bấy nhiêu.

Các bà mẹ nhìn thấy thì càng đi/ên tiết hơn.

Ông lão còn muốn lắp bắp giải thích: “Không phải, tôi đây là thu khí dưỡng sinh…”

“— Dưỡng c/on m/ẹ mày!”

Các bà mẹ bỉm phẫn nộ hét với cảnh sát: “Cái loại già bi/ến th/ái này các anh có thể nh/ốt lại được không?”

“Lần sau còn đến cổng trường làm trò này, tôi bảo chồng tôi đ/á/nh g/ãy chân chó của lão!”

“Già mà chẳng ra gì thì đừng trách bị người ta đ/á/nh!”

Bà lão thoáng có chút luống cuống. Che chở ông lão, hét với các bà mẹ:

“Đám đàn bà các người c/âm mồm hết đi!”

“Chuyện ông nhà tôi bị đ/á/nh còn chưa xong đâu! Sao lại còn b/ắt n/ạt nhà tôi nữa?”

“Ông nhà tôi…”

Bà lão nhìn ông lão đầy vẻ ngượng ngùng, đảo mắt suy nghĩ một thoáng, hét lớn: “Ông ấy bị mất trí nhớ tuổi già, thì biết cái quái gì?”

Ông lão nghe xong lập tức phối hợp, méo mồm chảy nước miếng cười hì hì: “Hê hê… mầm non tổ quốc, tưới tắm tưới tắm…”

Cởi quần định tè bậy trước mặt mọi người.

Các bà mẹ thét lên, che chở con cái lùi ra xa. Cảnh sát cũng vội vàng giữ ch/ặt “công cụ gây án” của ông lão lại.

Ông lão bất chấp, tè luôn ra quần rồi cười hô hố.

Các bà mẹ vừa ch/ửi vừa vơ lấy bất cứ thứ gì có trong tay như bim bim, nước ngọt, tất cả ném về phía ông lão.

Cảnh sát sợ các bà mẹ nổi gi/ận đ/á/nh hội đồng làm ông lão ch*t ngay tại chỗ, nên vội vàng hòa giải, bảo hai bên ai về nhà nấy.

Cái t/át của ông lão kia, chịu trận oan.

Tôi đưa con gái về khu chung cư chơi.

Dạo gần đây, con bé rất thích cùng Lạc Lạc – một đứa trẻ sống cùng tòa nhà – đi cho mèo hoang ăn.

Đang lúc cho mèo ăn, thì cả năm người nhà đối diện cũng về.

Có vẻ họ vừa mới đi dạo chợ hoa chim cảnh về.

Ông lão xách một cái lồng, m/ua mấy con vẹt, chim văn điểu, còn xách một túi ni lông đựng cá vàng. Cả nhà nói nói cười cười vô cùng rôm rả.

Phải nói rằng, tâm lý của những kẻ “giống x/ấu” này thực sự quá tốt.

Chuyện vừa rồi cứ như chưa từng xảy ra, chỉ trong chớp mắt họ đã thoát ra khỏi sự nh/ục nh/ã ê chề.

Thằng m/ập dùng hai tay túm lấy đôi cánh của một con vẹt, gi/ật mạnh từng cái một, phấn khích hét lên:

“Cho tao bay! Cho tao bay!”

Con vẹt kêu thảm thiết rồi vùng vẫy, mổ một phát vào mu bàn tay thằng m/ập.

Thằng m/ập thét lên, đ/ập mạnh con vẹt xuống đất: “Dám cắn tao!”

Bà lão bước tới đạp luôn một cước vào con vẹt, miệng gào thét: “Tao cho mày cắn này! Tao cho mày cắn này!” Cho đến khi con chim bị giẫm nát bét mới thôi.

Sau đó nói với thằng m/ập: “Con chim hư này mình bỏ đi, chọn con khác nghe lời.”

Thằng m/ập tức gi/ận quẳng cái lồng sang một bên rồi hét: “Không chơi nữa, mất hứng! Sao chẳng có đứa con nít nào chịu chơi với cháu hết vậy!”

Lúc này thấy tôi và con gái đi tới, lập tức chỉ tay vào con gái tôi, nói với bà lão: “Đứa này được này. Bà ơi, bắt nó về nhà mình chơi.”

Con gái tôi và bé Lạc Lạc bị điệu bộ của thằng m/ập và bà lão dọa sợ, vội vàng trốn sau lưng tôi.

Tôi bảo chúng không sợ, mặc kệ họ, đi thẳng vào thang máy.

Nhưng tôi có thể cảm nhận được, ánh mắt của năm người nhà họ vẫn dán ch/ặt vào con gái tôi.

Đó không còn là ánh mắt mà con người nên có nữa.

Tà túy trong cái hũ đã hoàn toàn thao túng tâm trí họ.

Về đến nhà, tôi lấy tranh Táo quân và môn thần mang từ quê ra dán lần lượt vào trong bếp và trong cửa chính.

Vợ tôi thấy hơi lạ, bảo Tết qua lâu rồi, dán mấy thứ này làm gì? Với lại trên thành phố giờ chẳng còn ai dán mấy thứ này nữa.

Tôi nói đây là đồ bố mẹ bắt mang từ quê lên. Nói trong nhà không thể không có người giữ cửa, nhất định phải dán.

Dán xong, tôi thắp hương cho mỗi vị.

Tối đó vợ và con gái ngủ chung một phòng, một mình tôi ngủ ở phòng ngủ chính.

Tôi lo nhà đối diện gây sự, nên buổi tối khóa trái cửa từ sớm.

Nhớ lại ánh mắt của năm người nhà đối diện, tôi vẫn hơi bất an.

Sau khi vợ và con gái ngủ say, tôi lại lập đàn trong phòng, đ/ốt mấy lá bùa trừ tà.

Cảm thấy vách bên kia không có động tĩnh gì, tôi mới đi ngủ.

Giấc ngủ này rất sâu, rất mê man.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...