20px

Gia đình năm người đối diện thấy cơ hội đến, gã trọc vịn tường, r/un r/ẩy gọi Ngũ Hiển Thần: “Ngũ Hiển gia ơi, vẫn là đến nhà con đi…”

Ngũ Hiển Thần vừa gh/ét bỏ vừa bất đắc dĩ bay trở lại—

— Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt!

Tôi lập tức quăng ra năm lá bùa Hắc Liên dán lên người năm người nhà đối diện. Ngũ Hiển Thần lập tức bị đẩy lui.

Tôi cười nói với Ngũ Hiển Thần: “Đừng tìm nữa, cứ sang người tôi đây này!”

Ngũ Hiển Thần rít lên lao thẳng về phía tôi: “Có ch*t thì cùng ch*t!”

Năm luồng sức mạnh cùng bay về phía ngũ quan của tôi.

Đoàng một tiếng! Tôi đã dùng nồi cơm điện phong tỏa hắn lại bên trong.

Trong cái nồi cơm điện đang rung lắc, còn nghe thấy từng trận q/uỷ kêu của Ngũ Hiển Thần:

“Thả ta ra…”

“Ngươi không phải muốn làm người giàu nhất khu này sao? Giàu nhất tỉnh cũng không vấn đề gì mà!”

“Giàu nhất thế giới có được không?”

“Cưới Lưu Diệc Phi cũng không thành vấn đề gì đâu!”

Tôi bắt chước giọng điệu của một tỷ phú nào đó nói:

“Xin lỗi, tôi đối với tiền không có hứng thú!”

“Ta chỉ muốn tu phúc báo thôi.”

Trong nồi cơm điện lại truyền ra từng trận thanh âm phẫn nộ, chỉ là càng lúc càng nhỏ dần:

“Vậy thì ngươi cứ chờ chịu nghèo đi!”

“Ngươi sẽ hối h/ận!”

“Ngươi không tiêu diệt được ta đâu!”

“Không phải tà thần cần người, mà là người cần tà thần!”

“Không ai có thể cự tuyệt được chúng ta!”

Mấy ngày sau, khu chung cư chúng tôi n/ổ ra tin tức chấn động.

Mụ tóc xoăn vì phẫu thuật thẩm mỹ quá đà, mặt hỏng bét.

Hàng hóa livestream cũng xảy ra vấn đề chất lượng, đối mặt với khoản bồi thường kếch xù.

Gã trọc trước đây ki/ếm được chút tiền cũng bị người ta lừa mất, còn gánh món n/ợ lớn, dù b/án xe sang biệt thự cũng không đủ trả.

Hai người trong quá trình ly hôn tranh giành tài sản cuối cùng đã đ/á/nh nhau to.

Ông lão bà lão cũng tham gia cuộc chiến, kết quả ông lão ngã vỡ khớp háng, xươ/ng bánh chè, tuyến tiền liệt.

Bà lão ngã thành người thực vật.

Cũng may gã trọc cuối cùng thắng, đ/á/nh mụ tóc xoăn trọng thương, sau khi ly hôn thì vào thẳng trại tạm giam.

Mụ tóc xoăn sau khi ra khỏi bệ/nh viện, b/án nhà trong khu, dẫn thằng m/ập lủi thủi rời đi.

Người trong khu đều nói, cuộc sống bi thảm của họ chỉ vừa mới bắt đầu.

Ở vùng ngoại ô.

Bãi rác thải.

Hai gã l/ưu m/a/nh một cao một thấp đang nhặt rác.Cùng nhau đào được một cái nồi cơm điện cũ kỹ.

Trong đó đột nhiên truyền ra giọng nói của năm người:

“Người sống một đời.”

“Tiền chính là mạng!”

“Mạng chính là tiền!”

“Kẻ cư/ớp được, sống!”

“Kẻ mềm lòng, ch*t!”

Đúng lúc gã cao đang nghi hoặc, gã thấp đột nhiên cầm gạch đ/ập ch*t gã cao.

Mở nồi cơm điện ra, một luồng kim quang chiếu vào mặt gã thấp.

Gã ta liền nở nụ cười tham lam…

-HẾT-

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...