Nàng ấy đã nói không muốn gả cho ta nữa rồi, thế thì… chúng ta khỏi cần ly hôn nữa!”
Dứt lời, hắn vòng tay bế bổng ta lên, xoay một vòng lớn.
Sau đó, nâng mặt ta, khẽ hôn mấy cái như chuồn chuồn lướt nước.
Phía sau truyền đến tiếng thét kinh hãi của Lâm Uyển Thanh:
“Không… không phải đâu Bắc Châu Ca ca , khi nãy muội chỉ là thuận miệng nói thôi mà!”
Cố Bắc Châu ho nhẹ một tiếng, đáp lại với vẻ nghiêm trang:
“Khụ, như vậy là nàng sai rồi… theo vai vế mà luận, giờ nàng nên gọi ta là… tỷ phu.”
Lâm Uyển Thanh nghẹn một hơi chưa kịp thở ra, lập tức ngã ngửa ra đất.
Lần này… là thật sự ngất xỉu.
Sau khi tỉnh lại, việc đầu tiên Lâm Uyển Thanh làm là tìm ta tính sổ.
“Ta mặc kệ ngươi dùng thủ đoạn gì, lập tức giao Cố Bắc Châu lại cho ta!”
Ta không đáp lời, chỉ lặng lẽ nhìn nàng, ánh mắt lạnh nhạt như nước thu.
Lâm Uyển Thanh nhe răng trợn mắt, giọng đầy cay độc:
“Sớm biết vậy, năm đó khi bỏ thuốc mẫu thân ngươi, lẽ ra nên hạ thêm một phần cho ngươi chết luôn thể!”
Nghe nàng nhắc tới mẫu thân, từng giọt nhẫn nhịn trong ta lập tức tràn ly.
Ta xông lên, đẩy ngã nàng ta xuống đất, liên tục vung tay tát mạnh vào mặt nàng không chút lưu tình.
Tới khi máu rịn ra nơi khóe miệng nàng, Lâm Uyển Thanh đột nhiên hét lên hướng phía sau ta:
“Bắc Châu Ca ca , huynh mau xem!
Nàng ta đánh muội!
Huynh chắc chắn muốn ở bên một nữ nhân độc ác thế này sao?”
Trong ánh mắt hả hê chờ mong của Lâm Uyển Thanh, ta ấm ức ngước nhìn Cố Bắc Châu, khẽ thỏ thẻ:
“Phu quân… tay thiếp đau rồi.”
Ngay giây sau–
Cố Bắc Châu không hề quát tháo như nàng mong đợi, mà chỉ nhẹ nhàng đưa tay khẽ gõ vào chóp mũi ta:
“Nghịch ngợm.”
“Ra tay nặng như vậy, chẳng đau mới là lạ. Sau này đánh người, sao không biết dùng dụng cụ cho đỡ mỏi tay?”
Lâm Uyển Thanh ngây người, hoàn toàn hóa đá.
“Cố Bắc Châu! Ta mới là ân nhân cứu mạng của huynh!”
“Thật sao?” Hắn cười nhạt, ánh mắt lạnh lẽo:
“Ta đã cho người tra rõ, ngươi từ nhỏ vốn không biết bơi, thì làm sao nhảy sông cứu người được?”
“Ngươi… ngươi dám điều tra ta?”
Trong mắt Lâm Uyển Thanh thoáng qua một tia chột dạ, nhưng rất nhanh liền bình tĩnh lại:
“Vậy còn những tín vật này? Không lẽ huynh đã quên, đó là chính tay huynh đưa cho ta?”
Cố Bắc Châu nhìn nàng như thể đang nhìn một người đã định sẵn số phận diệt vong:
“Không phải là chính tay, mà là ta lén nhét vào gối đầu của nàng ấy.
Nhờ có ngươi bày mưu tính kế, ta mới có thể nhanh chóng nhận ra–
Tri Tri mới chính là người ta tìm kiếm bấy lâu.”
Năm ấy, sau khi ta từ trang viên trở về Lâm gia, phụ thân liền lấy cớ ta ức hiếp thứ muội, giam ta suốt nửa tháng trong phòng củi.
Giữa tiết trời đại hàn giá rét, ta sốt cao không ngớt.
Đến khi tỉnh lại, thì đã quên mất rất nhiều chuyện gần đây.
Lâm Uyển Thanh không cam lòng, liền đòi lấy danh phận đích nữ từ tay ta, ngay cả… cái tên ta cũng bị nàng cướp mất.
Thì ra, khi ấy ta mang tên… Thanh nhi.
Cố Bắc Châu chỉ vào Lâm Uyển Thanh lúc ấy đã bị dọa đến ngây ngẩn, hỏi ta:
“Tri Tri, nàng muốn xử trí nàng ta thế nào?”
Ta khẽ khép mắt, ký ức năm xưa ùa về:
“Hồi nhỏ, nàng ta thích nhất là nhốt ta trong phòng củi. Trong ấy tối om, lạnh lẽo…
Vậy thì… nhốt nàng ta vào thủy lao đi.
”
Ta ngước mắt, chớp chớp, khẽ hỏi:
“Phu quân, chàng… có thấy thiếp độc ác không?”
Cố Bắc Châu dang tay ôm ta vào lòng, nhẹ vuốt vai ta, cười ôn nhu:
9
“Ái thê của ta người đẹp lòng thiện, nào có dính dáng gì đến hai chữ ‘độc ác’ chứ?”
Tới ngày thứ bảy, Lâm Uyển Thanh bị giam trong thủy lao…
Phụ thân ta cuối cùng cũng nhịn không nổi mà đến tìm.
Hắn bảo, nếu ta không giao Lâm Uyển Thanh ra, thì sẽ đánh chết ta – đứa con gái bất hiếu này.
Ta dĩ nhiên thuận theo tâm ý hắn, trả nàng ta lại không thiếu một phân.
Nào ngờ phụ thân lại hoảng sợ đến ngẩn người, khóc đến suýt ngất.
Ta chỉ thấy buồn cười:
“Năm xưa mẫu thân ta chết, người cũng không chớp mắt một cái, nay nàng ta chẳng qua mất đi đôi chân, người lại khóc đến thế, thật là thứ vô dụng!”
Nghe nói hôm đó phụ thân tức đến mức trúng gió.
Nhưng chuyện đó… có liên can gì tới ta đâu?
Sau khi hồi kinh, ta học cách buôn bán, tính toán sổ sách.
Nghĩ bụng, nếu một ngày nào đó Cố Bắc Châu chán ta, ta cũng không đến mức lưu lạc đầu đường xó chợ.
Chỉ khổ nỗi– hắn cứ như cái đuôi, suốt ngày bám lấy không rời nửa bước.
Hôm ấy, bằng hữu thân thiết rủ hắn đi uống rượu.
Hắn không thèm nghĩ ngợi, lập tức từ chối:
“Không đi! Tri Tri dính ta lắm, một khắc cũng không rời được!”
Ta cúi đầu liếc nhìn bàn tay đang quấn lấy tay ta như dây thừng… vẻ mặt tràn đầy câm nín.
Rốt cuộc là ai dính ai vậy?
Thế mà hắn chẳng hề nhận ra, ngược lại còn càng lấn tới.
Hắn nắm lấy tay ta, áp vào phần bụng rắn chắc:
“Tri Tri à, gần đây ta chăm chỉ luyện công, nàng xem thử đi–bụng ta không còn sáu múi nữa đâu, mà là tám múi rồi đó! Cứng lắm phải không?”
Ta liếc nhìn mấy hạ nhân trong viện, vội vã rút tay lại.
“Giữa ban ngày ban mặt, chàng định làm gì đó?
Nếu rảnh rỗi như vậy, thì đi mà uống thêm vài chén nước nóng đi!”
Cố Bắc Châu quả thật ngoan ngoãn nghe lời, uống liền một chén to.
Sau đó… bắt đầu lăn lộn, vặn vẹo người.
Còn kéo cổ áo ra, để lộ bờ ngực rắn rỏi:
“Nóng quá… nàng cho gì vào nước vậy?”
Ta không nhịn nổi, giáng cho hắn một quyền:
“Cố Bắc Châu! Đủ rồi đó!”
Đêm ấy, ta ngồi trước bàn, cặm cụi học tính toán sổ sách.
Cố Bắc Châu thì ở trong phòng… “rèn luyện thân thể”.
Mỗi lần hắn đi ngang qua, lại bớt đi một món y phục trên người.
Chẳng mấy chốc, hắn bắt đầu luyện công… trên giường.
Động tác mạnh mẽ khiến giường kêu cọt kẹt không dứt, đồng thời phát ra mấy tiếng thở khẽ đầy ám muội.
Tai ta đỏ ửng, cuối cùng cũng chịu không nổi, bèn đứng dậy đi qua.
Thấy hắn khi ấy đã cởi sạch đến cả khố, trên người chỉ còn tấm chăn gấm phủ ngang bụng.
Hắn nằm nghiêng, tạo dáng… phong lưu quyến rũ, nở nụ cười mời mọc:
“À, ta quên nói cho nàng… nhà ta có một con mèo biết nhào lộn, nàng… có muốn xem thử không?”
Ta khoanh tay trước ngực, nhìn xuống chăn, lạnh lùng hỏi:
“Chàng nói… con mèo ấy chẳng phải đang nằm trong chăn sao?”
Cố Bắc Châu thấy ta sắc mặt nghiêm túc, liền mím môi, mắt hoe đỏ:
“Ta hận nàng là một khúc gỗ không biết rung động!”
Ta bật cười “phụt” một tiếng, buông màn giường, chui vào trong:
“Thôi nào thôi nào, chỉ là trêu chàng thôi mà.
Không phải chàng nói… có mèo sao?
Mau mang ra đây cho thiếp chiêm ngưỡng một phen xem thử!”
Sự thật chứng minh– con mèo nhà Cố Bắc Châu…
quả thực… rất có bản lĩnh.
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)