20px

8.

Trầm Phi lao như bay về nhà.

Vừa mở cửa ra, thứ chờ anh không phải là tiếng trách móc hay cãi vã… mà là sự im lặng đến chết chóc.

Trong khu vực cửa ra vào, mấy đôi dép đi trong nhà của Tô Tô – thứ cô luôn mang theo vì hay lạnh chân – cũng biến mất không dấu vết.

Tim anh chợt lỡ một nhịp.

Anh vội sải bước lên lầu.

Phòng ngủ—

Bức ảnh chụp chung của hai người từng treo đầu giường, giờ chỉ còn vài lỗ đinh trơ trọi trên tường trắng.

Tủ đồ bên cạnh trống trơn.

Mọi thứ từng thuộc về Tô Tô… biến sạch.

Không một chiếc áo.

Không một dấu vết.

Không một ký ức.

Cả căn nhà sạch sẽ như chưa từng có cô tồn tại.

Một luồng lửa tức nghẹn lên tận cổ họng.

Cô ta dám…!

Dám bày trò biệt tích?

Dám tự ý dọn đi?

Dám vứt bỏ tất cả… chỉ vì mấy chuyện cỏn con?

Anh nghiến răng, rút điện thoại, gọi ngay cho Chu Dương.

Chuông reo rất lâu mới có người bắt máy.

Đầu bên kia vừa bắt máy đã gắt:

“Họ Trầm, đêm hôm mà cũng rảnh đến mức phát bệnh hả?”

“Đừng nói nhảm!”

Giọng Trầm Phi gắt lên, không kiềm chế:

“Nói với Tô Tô, trước khi trời sáng mà không tự động quay về, thì đừng trách tôi hủy hôn!”

Một tràng cười khẩy vang lên từ điện thoại:

“Mày thật sự nghĩ mình là cái thá gì à?”

“Nếu không phải Tô Tô dặn trước là đừng động tới mày, tao đã dẫn người tới gõ cho mày rụng hết răng rồi.”

“Hủy hôn?”

“Mày mơ giữa ban ngày đấy à, cơ trưởng Trầm?”

“Mày mà xứng cưới được người như cô ấy hả?”

Còn chưa kịp mắng lại, đầu dây bên kia đã dứt khoát cúp máy.

“Tút… tút… tút…”

Trầm Phi siết chặt điện thoại đến mức muốn bóp nát nó bằng tay.

Mạch máu trên trán anh nổi rõ.

Không.

Không thể nào như thế được.

Chẳng lẽ cô thật sự dám bỏ anh đi?

Chẳng lẽ chỉ vì một lần nóng giận mà cô dám xóa sạch mọi thứ?

Cô ấy luôn mềm lòng nhất mà. Luôn là người không nỡ đoạn tuyệt mà.

Thế nhưng lần này…

Cô ấy biến mất thật rồi.

“Thằng Chu Dương đó từ lâu đã bám lấy Tô Tô không rời…

Ai biết được có phải đang giấu cô ấy ở nhà không?”

Trầm Phi đứng bật dậy, mắt đỏ ngầu vì giận dữ.

“Bạn thân khác giới? Đừng có mơ tưởng ngây thơ!”

“Biết đâu cái sừng trên đầu mình đã mọc từ lâu mà chưa nhận ra.”

Trời vừa hửng sáng, anh đã nghiến răng lôi chìa khóa xe, định đích thân tới nhà Chu Dương “đòi người”.

Nhưng còn chưa kịp mở cửa, chuông cửa đã reo vang.

Khóe môi anh nhếch lên lạnh lùng —

Quả nhiên, vẫn là cô ấy sợ anh nổi giận nên quay về nhận sai.

Anh bước nhanh tới cửa, kéo mạnh cánh cửa ra với vẻ mặt chuẩn bị “giáo huấn”.

Nhưng người đứng bên ngoài lại khiến nụ cười khinh miệt trên môi anh lập tức đông cứng.

Là hai người đàn ông mặc đồng phục thanh tra cấp cao của Cục Hàng không.

Người đi đầu đưa thẻ ngành, giọng nghiêm nghị không cho phép chống đối:

“Cơ trưởng Trầm, chúng tôi đến từ Ban Thanh tra – Phòng Tiêu chuẩn An toàn bay của Tổng cục Hàng không.”

“Liên quan đến hành vi tự ý thay đổi lộ trình bay vì lý do cá nhân, cũng như nhiều lần sử dụng điện thoại cá nhân trong lúc làm nhiệm vụ, gây nguy hiểm cho an toàn chuyến bay…”

“Chúng tôi đã nhận được nhiều đơn tố cáo, đồng thời chính thức yêu cầu anh hợp tác điều tra.”

“Mời anh đi theo chúng tôi.”

Một câu chốt lạnh lẽo như tát thẳng vào mặt.

Biểu cảm trên mặt Trầm Phi cứng lại hoàn toàn.

Anh đứng chết trân ngay ngưỡng cửa.

Một tiếng cũng không thốt ra được.

9.

Khi Trầm Phi bước ra khỏi phòng thẩm vấn của Cục Thanh tra Hàng không, trời đã sẫm tối.

Suốt mấy tiếng liền bị hỏi cung, đối chiếu, truy vấn đủ kiểu khiến đầu óc anh ong ong như sắp nổ tung.

Cả người mệt mỏi rã rời, tâm trí hỗn loạn không thể tập trung nổi vào bất kỳ điều gì.

Anh vừa bật điện thoại lên, chưa kịp hoàn hồn thì cuộc gọi của Hà Phi Phi đã ập tới — giọng cô ta sụt sùi:

“Anh Phi… em… em bị công ty đình chỉ rồi…”

“Nói phải chờ kết quả điều tra… em phải làm sao bây giờ…”

Đầu óc anh đang như mớ bòng bong, chẳng còn chút kiên nhẫn nào với mấy tiếng khóc lóc:

“Bị đình chỉ thì ở yên đó cho tôi! Ở đây tôi còn đang lo không xong!”

Nói xong, anh lạnh mặt cúp máy, không cho cô ta thêm nửa câu than vãn.

Về đến văn phòng, anh ngồi chết trân trên ghế suốt hai tiếng.

Mọi thứ đến quá đột ngột.

Cú rơi này không hề có cảnh báo trước.

Vị trí cơ trưởng mà anh phải mất biết bao năm trời, tích lũy từng giờ bay, vượt qua từng kỳ sát hạch, kiên trì leo lên từng nấc…

Giờ, chỉ vì một cuộc điều tra — có thể mất trắng.

Tệ hơn nữa… mất cả giấy phép bay, chấm dứt luôn sự nghiệp trên bầu trời.

Sự hoảng loạn và bất lực như dây leo cuốn chặt lấy ngực anh, siết đến mức nghẹt thở.

Trong đầu anh lập tức hiện lên một cái tên:

Hà Phi Phi.

Nếu không vì cô ta hết lần này tới lần khác làm loạn, quấy rầy, bày trò…

Anh đâu phải mất tập trung khi làm nhiệm vụ, đâu phải tự ý đổi lộ trình bay chỉ để quay về “giải quyết chuyện cá nhân”?

Càng nghĩ, lửa giận càng bùng lên.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...