Thuê sẵn một căn hộ ở phía bên kia thành phố.
Một số điện thoại mới đã làm xong, chỉ là chưa kích hoạt.
Mở thêm một tài khoản ngân hàng khác, mỗi tháng lặng lẽ chuyển vào một khoản tiền.
Hồ sơ khởi kiện ly hôn, luật sư đã giúp tôi chuẩn bị gần xong, chỉ còn thiếu bước ký tên nộp lên.
Khi bật điện thoại, có sáu mươi bảy cuộc gọi nhỡ.
Tất cả đều là của Bùi Tranh.
Tin nhắn cuối cùng là hôm nay:
“Sơ Hạ, em có phải đang ở bệnh viện không? Em nói cho anh biết là bệnh viện nào, anh đến đón em được không?”
Ở giữa là đủ loại tin nhắn:
“Anh đã thấy tờ kết quả xét nghiệm rồi.”
“Em mang thai, đúng không?”
“Anh gọi đến trung tâm điều phối 120, họ nói có một bệnh nhân băng huyết được đưa đi từ nhà mình.”
“Sơ Hạ, rốt cuộc em đang ở đâu?”
“Có phải em xảy ra chuyện rồi không?”
“Em nói cho anh biết em còn sống, chỉ cần trả lời một chữ thôi cũng được.”
Tôi đọc hết tất cả, rồi chọn xóa toàn bộ.
Một tuần sau.
Vết thương trên tay tôi đã đóng vảy, cơn đau âm ỉ nơi bụng dưới cũng dần dần dịu đi.
Số điện thoại cũ bị hủy hoàn toàn, số mới chỉ có luật sư biết.
Tóc tôi cắt ngắn đến ngang vai.
Cuộc sống… sạch sẽ bắt đầu lại từ đầu.
Cho đến một buổi chiều nọ.
Khi đi ngang qua cổng khu chung cư, tôi nhìn thấy một chiếc xe hơi màu đen đỗ ở đó.
Kính xe dán phim, không nhìn rõ bên trong.
Tôi không dừng lại.
Nhưng khi quay về, chiếc xe đó vẫn còn.
Tôi có thể cảm nhận được—người bên trong là Bùi Tranh.
Sau đó, anh ta đến rất nhiều lần.
Tôi chỉ có thể đổi giờ ra ngoài, đi lối cầu thang khác.
Không để mình xuất hiện trong tầm mắt của anh nữa.
Dù không gặp được tôi, Bùi Tranh vẫn ngày nào cũng chờ ở đó.
Còn đơn khởi kiện tôi đã chuẩn bị từ nửa năm trước—cuối cùng cũng được chính thức nộp lên.
Ngày luật sư thông báo cho anh, anh đang ngồi trong xe dưới lầu khu nhà tôi.
“Xin chào anh Bùi Tranh, chúng tôi được ủy quyền của cô Lâm Sơ Hạ gửi đến anh đơn khởi kiện ly hôn.
”
“Do hai bên không đạt được thỏa thuận ly hôn, cô Lâm đã chính thức nộp đơn lên tòa án nhân dân.”
“Sau khi nhận được giấy triệu tập, mong anh có mặt đúng giờ.”
Cuộc gọi kết thúc.
Bùi Tranh ngồi trong xe rất lâu, không thể hoàn hồn.
Phiên tòa diễn ra rất nhanh, chỉ ba ngày sau.
Tôi ngồi ở ghế nguyên đơn, Bùi Tranh ngồi ở ghế bị đơn, đối diện tôi.
Khi nhìn thấy tôi, mắt anh lập tức đỏ lên, yết hầu khẽ động.
Thẩm phán hỏi hai bên có nguyện ý hòa giải hay không.
Luật sư của tôi thay tôi trả lời:
“Nguyên đơn không có ý định hòa giải, yêu cầu tòa án phán quyết ly hôn.”
Bùi Tranh đứng dậy.
“Thưa tòa, tôi không đồng ý ly hôn.”
Phòng xử án im lặng trong giây lát.
“Lý do?”
Anh há miệng hai lần… nhưng không nói ra được.
Đột nhiên phát hiện, đến một lý do chính đáng để giữ tôi lại, anh cũng không tìm nổi.
Im lặng một lúc, anh chậm rãi ngồi xuống.
Thẩm phán liếc nhìn anh, rồi cúi đầu lật hồ sơ.
Luật sư đưa ra danh sách chứng cứ mà tôi đã thu thập suốt những năm qua.
Năm lần ngoại tình—ghi chép đầy đủ, video từ camera hành trình, hóa đơn khách sạn,
bản sao giấy khám thai của Trầm Nhược.
Cuối cùng—là hồ sơ phẫu thuật phá thai của tôi và giấy chẩn đoán sau đó.
Những chứng cứ này… đều là từng phần, từng phần tôi đau đớn gom góp lại.
Tôi không có gia đình.
Trước mười lăm tuổi, tôi lớn lên trong trại trẻ mồ côi. Sau đó gia đình nhận nuôi tan vỡ. Đến năm mười tám tuổi, tôi gặp Bùi Tranh.
Từ đó về sau, anh chính là người thân duy nhất của tôi trên thế giới này.
Người yêu, người nhà—tất cả… đều là một mình anh.
Cho nên anh phản bội hết lần này đến lần khác… tôi cũng hết lần này đến lần khác tha thứ.
Những chứng cứ này—trước đây không cứu được tôi, nhưng cuối cùng… vẫn có lúc phải dùng đến.
Khi thẩm phán đọc xong bản chẩn đoán, ông ngẩng đầu lên.
“Bị đơn, anh có biết nguyên đơn từng mang thai con của anh không?”
Môi anh khẽ động.
“Tôi… trước đó không biết.”
“Đêm nguyên đơn sảy thai, anh ở đâu?”
Chaporia
Bình Luận (0)