11
Tôi ở phòng khách trong biệt phủ xa hoa của Bùi Yến một đêm.
Bình yên không sóng gió.
Ngày hôm sau, anh đích thân đưa tôi tới cục dân chính.
Chu Phưởng tới rất đúng giờ, chỉ là trông như cả đêm không ngủ, đáy mắt thâm xanh, sắc mặt khó coi như vừa nuốt phải ruồi.
Nhìn thấy tôi và Bùi Yến đi cùng nhau, mặt anh ta càng đen hơn.
“Ôn Mạn, cô gấp gáp ly hôn như vậy sao?”
Tôi còn chưa lên tiếng, Bùi Yến đã cười trước.
“Nếu không thì sao? Chẳng lẽ còn đợi tình nhân của cậu sinh đứa thứ hai rồi tổ chức tiệc đầy tháng mới ly hôn à?”
“……”
Chu Phưởng bị chặn họng tới mức câm nín.
Lúc ký tên sau đó, Chu Phưởng cố tình kéo dài thời gian, lề mề chậm chạp.
Lật qua lật lại bản thỏa thuận ly hôn, giống như lần đầu biết chữ.
Bùi Yến ngồi bên cạnh, đôi chân dài bắt chéo.
Đợi hai phút, thái tử gia mất kiên nhẫn rồi.
“Hiện giờ cậu ngồi đây chỉ có tác dụng làm cảnh thôi, còn chậm chạp cái gì?”
Đến nước này, vợ mất rồi, lợi ích gì cũng không lấy được, còn bị đội nón xanh.
Chu Phưởng không giả vờ nổi nữa.
Anh ta cười lạnh đầy âm u.
“Bùi Yến, anh đừng đắc ý. Loại công tử như anh chẳng qua chỉ ham mới mẻ. Ôn Mạn dù có theo anh, cũng chưa chắc có kết cục tốt đẹp gì, có người thứ nhất là anh, sẽ có người thứ hai là anh.”
Vừa khiêu khích vừa nguyền rủa.
Ánh mắt Bùi Yến cực nhanh tối đi một chút, sau đó giống như nghe thấy chuyện cười gì đó.
“Yên tâm, tôi không phải loại ngu xuẩn như cậu.”
“Mau ký tên đi, đừng để hôm nay Chu thị sụp đổ.”
Chu Phưởng hít sâu một hơi, không nói nhảm nữa, cầm bút ký tên xoẹt xoẹt.
Động tác mạnh tới mức gần như muốn làm rách giấy.
Rất nhanh, con dấu thép được đóng xuống.
Cũng không biết tên phần tử ngoài vòng pháp luật Bùi Yến này vận hành thế nào, hoàn toàn không có cái thời gian chờ quỷ quái kia, trực tiếp nhận được giấy chứng nhận ly hôn.
Tôi nhìn cuốn giấy chứng nhận ly hôn vừa mới được cấp, bỗng nhiên có chút hoảng hốt.
Cứ như vậy kết thúc rồi.
Cuộc liên hôn bị tất cả mọi người coi là thể diện, cuộc hôn nhân hiến tế vì mục đích báo ân, cái lồng giam giữ tôi suốt một năm qua.
Thì ra chỉ cần một cuốn giấy mỏng manh, là có thể hoàn toàn cắt đứt.
Tôi trân trọng vuốt ve nó.
Giấy chứng nhận ly hôn lập tức bị một bàn tay thon dài bên cạnh rút mất.
Tôi ngơ ngác ngẩng đầu.
Nhìn thấy Bùi Yến tiện tay nhét nó vào túi trong áo vest của mình, động tác tự nhiên như đang cầm đồ của chính anh.
“Ngài Bùi, anh cầm giấy chứng nhận ly hôn của tôi làm gì?”
Bùi Yến nhướng mày.
“Giữ giúp em, phòng em tái hôn.”
“……”
Nghe nói phòng tiểu tam rồi, chứ chưa từng nghe phòng chồng cũ.
Tôi dở khóc dở cười, nhưng cũng không giành lại.
Tùy anh vậy.
12
Tóm lại, từ ngày đó trở đi, tôi chính thức không còn quan hệ gì với Chu Phưởng nữa.
Nhanh chóng dọn hết đồ của mình khỏi nhà anh ta xong, tôi thuê một căn hộ nhỏ giá rẻ.
Bùi Yến không vui.
Bởi vì anh muốn tôi chuyển tới nhà anh ở.
“Tôi thích em, đương nhiên phải để em sống tốt, ăn ngon, tận hưởng cuộc sống ưu việt.
”
Tôi ngại ngùng lắc đầu từ chối: “Như vậy không thích hợp.”
“Có gì mà không thích hợp?”
“Tôi vừa ly hôn.”
“Được, tôi cho em thời gian bước ra khỏi cuộc hôn nhân thất bại đó, nhưng em phải chuẩn bị sẵn sàng.”
“Chuẩn bị gì?”
“Tôi muốn nghiêm túc theo đuổi em rồi, Ôn Mạn.”
Ánh mắt Bùi Yến nóng bỏng, tràn đầy tình ý.
Trái tim tôi lại không nghe lời mà loạn nhịp trong thoáng chốc.
Để mặc Bùi Yến giúp tôi xách hành lý tới nhà mới, còn tự tay giúp tôi dọn dẹp.
Khi nhìn thấy trong tủ có một chiếc sơ mi nam cầm nhầm, anh lấy cớ xui xẻo, trực tiếp xách ném vào thùng rác.
Tôi: “……”
Ném đi cũng tốt.
Tôi cũng cảm thấy xui xẻo.
Không bao lâu sau khi dọn dẹp xong căn nhà nhỏ, tôi nhận được điện thoại từ gia đình.
Không phải trách tôi ly hôn, mà là yêu cầu tôi cố gắng lấy lòng Bùi Yến.
Dù sao chuyện thái tử gia Bắc Kinh theo đuổi tôi, cả thế giới đều biết, sau ly hôn càng rầm rộ hơn.
Buổi sáng đích thân tới đưa bữa sáng.
Buổi trưa lại chặn dưới công ty đưa tôi đi ăn.
Buổi tối còn tự mình đưa tôi về nhà, thỉnh thoảng còn dẫn tôi tới trường đua ngựa chơi.
Phô trương, lại chu đáo.
Cái nón xanh của Chu Phưởng đúng là nổi tiếng khắp nơi.
Tức tới mức Chu Phưởng trực tiếp phát điên, ngày nào cũng nhắn tin chửi tôi.
Tôi chặn một số, anh ta lại đổi số khác, sau một thời gian tôi cũng lười để ý, mặc anh ta gửi.
Dù sao anh ta cũng chỉ có thể bất lực nổi giận.
Tôi cất điện thoại, chậm rãi bước lên xe sang của Bùi Yến.
Bận hẹn hò với người theo đuổi chất lượng cao, thật sự không có thời gian để ý tới vài tên cặn bã.
Cho đến một ngày, Bùi Yến đưa tôi về nhà, trước khi xuống xe anh lấy cớ trên mặt tôi có muỗi, chụt một cái hôn lên mặt tôi.
Lại còn nói vài câu tình thoại khiến tôi không chịu nổi.
Tôi đỏ bừng mặt đẩy anh ra, muốn bảo anh giữ ý tứ một chút thì điện thoại đột nhiên rung lên.
Là số lạ.
Tin nhắn chỉ có duy nhất một tấm ảnh.
Trong ảnh là một tờ giấy ủy thác của thám tử tư.
Ở cột người ủy thác, rõ ràng viết tên tôi: Ôn Mạn.
Đối tượng điều tra: Bùi Yến.
Ngày tháng: một ngày nào đó của một năm trước.
Sau lưng tôi lập tức toát ra một lớp mồ hôi lạnh, gương mặt vốn còn ửng đỏ cũng nhanh chóng tái nhợt.
“Sao vậy?”
Lúc Bùi Yến nghi ngờ nhìn tôi, tôi lập tức khóa màn hình.
Tôi cất điện thoại, miễn cưỡng cười một cái.
“Không có gì, là Chu Phưởng lại chửi tôi thôi.”
“Đợi đấy, quay đầu tôi cho người gửi một vạn tin nhắn rác vào số điện thoại của anh ta.”
Người đàn ông hừ lạnh đầy trẻ con.
Tôi cười cười.
Lại cùng Bùi Yến dây dưa trò chuyện thêm vài câu, tôi xuống xe về nhà.
Vừa vào cửa đã có điện thoại gọi tới.
Nụ cười trên mặt lập tức biến mất, tôi bắt máy, đầu dây bên kia truyền tới giọng Chu Phưởng.
“Ôn Mạn, ra ngoài nói chuyện đi.”
“Nếu không ngày mai tờ giấy ủy thác này sẽ xuất hiện trước mặt Bùi Yến.”
“Tôi nghĩ Bùi Yến hẳn sẽ không vui khi biết người vợ của anh em mà mình vừa gặp đã yêu ấy, thật ra ngay từ đầu đã tính kế anh ta.”
Chaporia
Bình Luận (0)