20px

Hầu lão phu nhân gầm lên:

“Người đâu, lôi con tiện nhân không biết liêm sỉ này và gian phu ra cho ta!”

“Vâng!”

Ma ma bên cạnh lão phu nhân đáp lời tiến lên.

Ta xem náo nhiệt đủ rồi, thấy thời cơ đã chín muồi, đúng lúc lên tiếng:

“Nơi này náo nhiệt thật đấy. Mẫu thân đây là… đến tìm con sao?”

Tiểu nha hoàn đột ngột quay người. Nhìn thấy ta đang nhàn nhã đứng sau nàng ta xem trò vui, nàng ta như gặp quỷ.

“Thiếu phu nhân…”

Hầu lão phu nhân cũng vô thức nói:

“Con… sao con lại ở đây?”

“Đều là người một nhà. Phạt trên người muội muội Linh Nhi, đau ở trong lòng con. Nàng ta cực đoan hãm hại con như vậy, chẳng qua cũng vì yêu trọng phu quân, tranh giành tình cảm mà thôi.”

Ta nặng nề thở dài, nghiễm nhiên mang dáng vẻ của một chính thê hiền huệ.

“Nàng ta mất con, lại bị thương nặng như vậy, con thật sự bất an, nên muốn đến tiểu viện bên cạnh thăm nàng ta. Còn định nói với nàng ta, sau này nếu nàng ta có thể an phận giữ mình, con sẽ cho nàng ta vị trí quý thiếp để hầu hạ bên cạnh phu quân. Nào ngờ đi được nửa đường lại lạc…”

7

Lời giải thích này hợp tình hợp lý, ai nghe cũng không tìm ra nửa điểm sai.

Lão phu nhân không biết phản bác thế nào, không khỏi sững người.

Ngay lúc bà ta ngẩn ra, sau lưng bỗng truyền đến hai tiếng hét không khống chế được.

Hai ma ma vén màn giường gần như đồng thanh.

“Thế tử gia…”

“Phu quân làm sao?”

Ta đẩy mọi người xông đến trước giường. Đập vào mắt là cảnh Tiêu Hoán Lâm và gã sai vặt quấn lấy nhau.

Việc bị mọi người vây xem không hề ảnh hưởng đến hứng thú của hai người họ. Cả hai vẫn như quên hết tất cả, đắm chìm trong nhau.

“Chuyện này… phu quân rốt cuộc… sao lại thích nam nhân…”

Ngày đại hôn liên tiếp trải qua hai biến cố, mà lần sau còn chấn động hơn lần trước.

Ta thật sự như không chịu nổi, ngồi xổm xuống đất khóc nức nở.

Những khách khứa nghe tin chạy đến xem náo nhiệt cũng không nhịn được mà nhìn nhau, miệng há hốc mãi không khép lại được.

Con cháu huân quý trong kinh chơi bời phóng túng không ít. Sở thích đặc biệt một chút cũng không phải không có.

Nhưng ngày đại hôn liên tiếp gây ra chuyện khó coi như vậy, Tiêu Hoán Lâm đúng là người đầu tiên.

Hầu lão phu nhân càng choáng váng hết lần này đến lần khác, ánh mắt như muốn ăn thịt người dán chặt vào ta.

“Là ngươi, là ngươi hại con ta!”

“Mẫu thân nói vậy lạ thật. Con dâu đã làm gì?”

Trên mặt ta còn vệt nước mắt, đôi mắt to vừa sáng vừa vô tội.

“Nếu mẫu thân cảm thấy chuyện này kỳ quặc, chi bằng đến phủ Kinh Triệu Doãn báo quan, để họ tra rõ là được.”

“…”

Một hơi của Hầu lão phu nhân nghẹn trong cổ họng, lên không được mà xuống cũng không xong.

Bà ta đâu có hồ đồ. Tất nhiên bà ta biết thuốc này là do Tiêu Hoán Lâm lấy về để tính kế ta.

Phủ doãn Kinh Triệu hiện nay không chỉ là cao thủ phá án, mà còn nổi tiếng lạnh lùng, thiết diện vô tư. Nếu để ông ta điều tra, người xui xẻo cuối cùng chỉ có Tiêu Hoán Lâm.

Nhưng cứ thế bỏ qua cho ta, người khiến Tiêu Hoán Lâm mất sạch thanh danh, bà ta sao cam lòng?

Sau một hồi giằng xé trong lòng, Hầu lão phu nhân tức đến công tâm, mắt trợn trắng rồi ngất xỉu.

Chuyện ngày hôm ấy rốt cuộc vẫn được bỏ qua.

Nhưng qua miệng khách khứa thêm mắm dặm muối, kể lại sống động như thật, cuối cùng vẫn ồn ào đến mức ai ai cũng biết.

Thậm chí còn có văn xã lậu ra mấy tập thoại bản về chuyện này, miêu tả chi tiết vô cùng cụ thể.

Nhất thời, Trung Dũng Hầu phủ trở thành trò cười trong giới huân quý kinh thành.

Sau khi thuốc hết tác dụng, Tiêu Hoán Lâm tức đến phát điên.

Hắn không thể chấp nhận chuyện mình và gã sai vặt tâm phúc đã có tư tình trước mắt bao người, mà bản thân còn là người mặc kẻ khác muốn làm gì thì làm. Hắn lập tức xách kiếm chém chết gã sai vặt.

Khi hắn cầm thanh kiếm đẫm máu tới tìm ta, hắn bị hộ vệ bên cạnh ta đánh gục xuống đất.

Ta thong thả bước lên, nhấc chân giẫm lên mặt hắn.

“Thế tử gia hồ đồ rồi. Chúng ta là hôn sự do hoàng đế đích thân ban chỉ. Nếu chàng làm ta tổn thương dù chỉ một sợi tóc, toàn bộ Trung Dũng Hầu phủ đều phải chôn cùng.”

Hắn muôn vàn không cam lòng, nhưng rốt cuộc vẫn không làm gì được.

Ta là quý nữ Thôi thị mà hắn trèo cao mới cưới được. Chỉ cần ta không có bất kỳ vết nhơ nào, hắn chẳng thể làm gì ta.

Huống chi hiện giờ người có vết nhơ là hắn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...