13
Hoàng đế đột nhiên ngã bệnh.
Ngự y đến hết lượt này đến lượt khác, không ai không sau khi bắt mạch liền quỳ xuống dập đầu, tự xưng vô năng.
Đôi môi khẽ mấp máy, sắc trắng bệch không chút huyết sắc, nhưng vẫn cố gắng thở từng hơi, nơi cổ họng khẽ động như muốn phát ra âm thanh.
Ta cúi đầu lắng nghe, người không ngừng lặp lại một cái tên — “A Dung”.
Đến khi cận kề cái chết, vẫn còn làm ra vẻ tình thâm nghĩa trọng. Nếu ta không sớm biết rõ chân tướng cái chết của trưởng tỷ, có lẽ thực sẽ động lòng tin tưởng.
E rằng trưởng tỷ nơi chín suối, thấy dáng vẻ nực cười ấy, cũng phải tức đến bật cười.
Hoàng đế bệnh đột ngột, Thái tử tạm thời chấp chính, Tam hoàng tử liền là người đầu tiên nhảy ra phản đối.
Phụ thân liên tiếp dâng mười hai đạo sớ vạch rõ những sai phạm của hắn trong những năm gần đây, từng điều đều khiến người phẫn nộ, Tam hoàng tử lúc ấy mới chịu im tiếng, cúi đầu lui xuống.
Ta hạ lệnh giam Huệ phi trong cung, nàng vừa nhớ con, vừa lo cho hoàng đế, nhưng chỉ có thể đứng sau cửa buông lời mắng nhiếc ta, chẳng mấy chốc lại nhắm cả vào trưởng tỷ.
Trưởng tỷ đã mất nhiều năm, mà trong lòng nàng, vẫn là chiếc gai chẳng rút ra được.
Đại cung nữ bên cạnh A Uyển bước đến gõ cửa, vào không bao lâu, những lời chướng tai đều im bặt.
14
Hoàng đế mê man không tỉnh, triều thần nghị luận xôn xao, Thái tử cố gắng đè áp mọi lời đàm tiếu, nhưng rốt cuộc vẫn không ngăn được đến tai ta.
Chẳng qua vẫn là lời cũ — yêu nghiệt hại nước, khiến hoàng thượng ngày đêm hoang dâm, mới dẫn đến trọng bệnh.
Dưới cơn giận của số đông, bọn họ đồng thanh ép Thái tử phải đưa ra quyết đoán nơi triều nghị.
Phụ thân đứng giữa hàng văn võ bá quan, vẫn không nói một lời.
Ông xưa nay vẫn vậy, chuyện gì không lợi cho họ Tô, tuyệt chẳng mở miệng. Dù ta có chết, ông vẫn là ngoại tổ của Thái tử, chẳng tổn thất gì.
Ta cùng Đông Nhi bước vào đại điện, tay nâng phượng ấn hậu cung, quần thần đứng hai bên, vừa thấy ta liền ánh mắt tràn ngập phẫn nộ cùng khinh miệt.
Ta giơ cao ấn hậu:
“Triều đình từ trên xuống dưới đều nói bản cung hại nước. Các ngươi ăn lộc của vua, không nghĩ quốc sự, chỉ chăm chăm nhìn chốn hậu cung. Trong lòng các ngươi, còn có lê dân thiên hạ không? Bản cung phụng chỉ quản sự lục cung, các ngươi chẳng qua thấy bản cung là nữ tử, mới dám buông lời cuồng vọng. Ngày nào bản cung còn cầm phượng ấn này trong tay, ngày đó các ngươi đừng hòng làm càn!”
“Gà mái gáy sáng! Chiêu nghi nương nương há có thể thượng điện!”
Người cất tiếng chính là Hà Huy — người mà năm xưa ta từng đính ước.
Mà giờ phút này, hắn mắng ta là nữ tử thâm cung không được can dự chính sự, lời lẽ đanh thép, mắt trừng sát khí.
Một chút tiếc nuối thuở niên thiếu nay tiêu tan sạch sẽ, cái người từng đỏ mặt tặng ta trâm ngọc năm nào, chẳng qua chỉ là một giấc mộng hư không.
“Cấm quân đâu? Kéo xuống, đánh ba mươi trượng!”
Ánh mắt phụ thân nhìn ta khó phân vui giận. Ta đứng nơi ngai vàng, từ trên cao nhìn xuống quần thần, chợt nhận ra — thì ra quyền lực lại có thể mê hoặc lòng người đến thế.
15
Thái tử xử việc không lười biếng, phụng dưỡng phụ hoàng chí hiếu. Vừa hạ triều liền đến hỏi thăm bệnh tình, đích thân nếm thuốc thử canh.
A Uyển thường lặng lẽ dõi theo Thái tử, không biết đang suy nghĩ điều chi.
Liên tiếp mấy ngày, các ngự sử nơi triều nghị thao thao bất tuyệt, lời lẽ sắc bén, chỉ thẳng Chiêu nghi họ Tô can dự triều chính, Thái tử bao che hậu phi vô đức, không xứng làm quân.
Cuối cùng, họ quỳ dài nơi điện, giọng bi ai dập đầu khẩn thiết:
“Thần chỉ là thân phận cỏ rác, không mong lưu danh, chỉ cầu điện hạ sớm đưa ra quyết đoán.”
Thái tử trong triều bị dồn ép đến khó xử, một bên là di mẫu dưỡng dục, một bên là cánh tay đắc lực.
Làm đế vương, lòng khoan dung là điều quý, nhưng Thái tử lại có phần quá nhu hòa.
Chỉ dựa vào nhân nghĩa để thu phục lòng người đã không còn hiệu quả với đám lão thần từng trải ấy. Muốn phục chúng, ắt phải dùng thủ đoạn như lôi đình, khiến người không dám trái ý.
Chaporia
Bình Luận (0)