Thái tử thế mà lại quay trở lại. Hắn nhìn ta với ánh mắt đầy phẫn nộ và khinh bỉ.

“Phụ hoàng, ngài thà tin lời của một tên đạo sĩ thối tha chứ không chịu mở mắt ra mà nhìn sao? Một thôn nữ như thế này mà làm Hoàng hậu, chẳng phải sẽ làm giang sơn họ Lý ta bị thiên hạ cười cho thối mũi sao!”

“Láo xược, im miệng cho trẫm!” Hoàng đế nổi trận lôi đình. “Lôi xuống, cấm túc. Không có chuẩn tấu của trẫm không được thả ra.”

13

Bất đắc dĩ phải xem một màn cha con hoàng gia tranh chấp. Ta thở dài trong lòng, quỳ xuống từ chối Hoàng đế:

“Dân nữ tài hèn học ít, thực sự không kham nổi vị trí Hoàng hậu.”

Vị trí này không thể ngồi vào. Chưa nói đến việc ta căn bản không định ở lại, cứ cho là ta có tham vọng đó đi chăng nữa, thì Quốc Công phủ chỉ thiên vị yêu chiều Dương Lệnh San, coi ta như thú dữ, Thái tử lại kháng cự rõ ràng như vậy. Nếu ta gả vào Đông cung, kết cục chỉ có thảm hại. Chi bằng nhân cơ hội này đòi lấy tự do.

Hoàng đế vừa nhíu mày: “Ngươi là người mang thiên mệnh, Hoàng hậu chỉ có thể là ngươi.”

Ta hít một hơi thật sâu, cảm thấy đầu óc tỉnh táo chưa từng có. Trong hoàng cung long khí hội tụ, có thể nuôi dưỡng hồn phách. Ta mở lời:

“Dân nữ sau khi về kinh cũng có nghe nói về chuyện mệnh cách, việc này có lẽ còn có một cách giải khác.”

Hoàng đế không phản bác, yên lặng nghe ta nói tiếp.

“Dân nữ thuở nhỏ phiêu bạt, suýt thì chết đói đầu đường. Sau nhờ gặp được người tốt đưa tới Thái Thương định cư. Thái Thương là kho lương của thiên hạ, dân nữ từ đó chưa từng bị bỏ đói nữa. Nhưng nỗi đau nhìn bà bà nuôi nấng mình và những người dân làng chết đói năm xưa quá thảm khốc, thường xuyên hiện về trong tâm trí dân nữ. Vì vậy, dân nữ đã cùng những nông hộ địa phương nghiên cứu ra một phương pháp có thể giúp sản lượng lương thực tăng thêm ba phần, chỉ là chưa kịp thực thi.”

Sắc mặt Hoàng đế thay đổi, bắt đầu nghiêm túc quan sát ta.

“Dân nữ nguyện dâng phương pháp này lên Hoàng thượng, nguyện cho Đại Thịnh ta không còn người dân nào phải chết đói.”

Ta dập đầu sát sàn ngọc, thành khẩn nói lớn.

“Tốt, tốt, tốt!”

Hoàng đế đích thân đỡ ta dậy, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng.

“Là trẫm trước đó đã nghĩ sai, cứ tưởng đem người mang thiên mệnh thu vào cung bảo vệ kỹ càng mới là có lợi cho triều đình. Giờ xem ra, ngươi quả thực có thể đưa triều ta tiến thêm một bước, để ngươi tự do bay nhảy giữa trời đất mới là chính đạo.”

Thành công rồi. Ta thở phào nhẹ nhõm. Kiếp trước ta nghe không ít lời đồn về Nhân Tông, sau khi ông chết thụy hiệu là Nhân, lúc sinh thời tính cách khoan hậu hiền lành. Chính vì thế ta mới dám từ chối ông ấy.

“Bệ hạ có chuyện gì mà vui mừng thế?”

Từ ngoài cửa một bóng người trắng muốt bước vào, thoát tục như trích tiên. Sừng tê giác trong ngực ta đột nhiên phát ra ánh sáng mãnh liệt.

Tim ta thắt lại, kẻ đổi mệnh, xuất hiện rồi.

14

Người tới một thân y phục trắng, tóc trắng, như trích tiên hạ phàm. Nhưng sau khi nhìn rõ gương mặt hắn, lần đầu tiên kể từ khi trọng sinh, ta đã thất thố.

“A… huynh…”

Ta ngây người nhìn gương mặt quen thuộc đó, sừng tê giác trong ngực phát ra hồng quang rực rỡ, chỉ thẳng về phía hắn.

“Quốc sư tới rồi à.” Hoàng đế nhiệt tình chào hỏi.

Quốc sư gật đầu với ta bằng ánh mắt xa lạ, rồi bước thẳng qua. Ta bấm mạnh vào lòng bàn tay, trong lòng sóng cuộn biển gầm nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ vẻ bình thường.

Nhưng câu “A huynh” vừa rồi lỡ thốt ra đã bị Hoàng đế nghe thấy. Ông nghi hoặc hỏi: “Minh Nghi quen biết Quốc sư sao?”

Quốc sư lắc đầu phủ nhận: “Không. Có lẽ là nhận nhầm người rồi.”

Ta gượng cười: “Vâng, Quốc sư có vóc dáng rất giống người anh trai đã khuất của dân nữ, dân nữ nhận nhầm rồi ạ.”

Sau khi bà bà mất, người trong làng cũng lần lượt qua đời. Lúc ta bị bọn buôn người bắt đi định bán vào lầu xanh, một thiếu niên áo trắng như thần binh giáng trần đã mua ta lại. Hắn bảo ta gọi hắn là A huynh. Hắn đưa ta từ Thông Châu xuôi về phương Nam đến Thái Thương để định cư.

A huynh nuôi ta ba năm, dạy ta đọc sách viết chữ, dạy ta hiểu lý lẽ. Chỉ tiếc hắn thể nhược đa bệnh, ba năm sau thì qua đời, để lại gia sản một trăm lượng bạc cho ta.

Hồi nhỏ ta từng tự trách, không biết có phải mình là ngôi sao chổi giáng thế hay không, nếu không sao sinh ra đã bị bỏ rơi, những người tốt với ta lại lần lượt qua đời. Sau khi A huynh chết, ta đã suy sụp một thời gian dài.

Một trăm lượng bạc đối với nhà giàu thì chẳng đáng là bao, chắc không đủ mua một chiếc trâm, nhưng với ta thì đủ ăn no mười năm. Thế nhưng ta không giữ lại một đồng nào. Đầu tiên ta dùng năm mươi lượng lập mộ di vật cho A huynh, rồi dùng năm mươi lượng còn lại cúng dường tiền dầu đèn cho hắn ở Tam Thanh Quán.

Làm xong tất cả, ta vạn niệm câu tro, đeo bọc nải rời khỏi tiểu viện chúng ta từng ở. Thế mà người đã chết từ lâu nay lại sống lại, còn hóa thân thành Quốc sư xuất hiện trước mắt, lại còn bị sừng tê giác chỉ định là kẻ đổi mệnh.

15

Trên đường rời cung, ta gọi Quốc sư lại.

“A huynh.”

Hắn dừng bước, quay đầu nhìn ta. Lần này không giả vờ không quen biết nữa, mà thở dài: “Sao muội lại tới kinh thành?”

Ánh mắt ta bi thương nhìn hắn: “A huynh thấy ta dường như không hề ngạc nhiên, nhưng ta thì lại có rất nhiều điều thắc mắc.”

Hắn chắp tay sau lưng, phóng mắt nhìn tường cung. Nhiều năm không gặp, hắn vẫn là dáng vẻ thiếu niên đó, chỉ có mái tóc đen đã biến thành tóc trắng.

“Muội đã trở về Quốc Công phủ, chắc hẳn đã thấy Lệnh San rồi.”

Ta đứng không vững, trong lòng đã hiểu rõ phần lớn. Hắn quen Dương Lệnh San, quả nhiên là hắn. Kẻ khiến ta thuở nhỏ mồ côi không nơi nương tựa là hắn. Kẻ lúc ta khó khăn lắm mới tự tay gầy dựng được cuộc sống tốt hơn lại đoạt mạng ta để thế tội cho Dương Lệnh San cũng là hắn.

Thần binh giáng trần cái gì, cứu rỗi cái gì chứ. Hắn chỉ sợ ta chết đi thì không còn ai có thể chắn tai ương cho Dương Lệnh San mà thôi.

Thân hình ta lảo đảo, ta bấm chặt vào lòng bàn tay, cổ họng trào lên vị tanh nồng.

“Tại sao…” Ta nuốt xuống ngụm máu, gầm lên khe khẽ.

Hắn hơi ngạc nhiên: “Muội biết rồi sao.”

Hắn khẳng định như vậy, rồi bấm ngón tay tính toán, cảm thán: “Không hổ là thiên mệnh chi nữ, dù thế nào đi nữa, lúc nào cũng có thiên đạo che chở.” “Không có tại sao cả… Là do một niệm sai lầm của ta tạo thành, muội có gì cứ việc báo thù lên người ta, Lệnh San vô tội.”

16

Dương Lệnh San vô tội sao? Từ khi ta về kinh đến giờ, đã có ba người nói với ta nàng ta vô tội rồi.

Nhưng nàng ta đã đánh cắp cuộc đời ta, hưởng thụ tất cả những gì vốn thuộc về ta một cách thản nhiên, lớn lên trong nhung lụa. Nàng ta chưa từng trải qua vô số lần cận kề cái chết, chưa từng nếm trải nỗi đau người thân ly tán, chưa từng sống trong nỗi hoảng sợ ngày mai sẽ chết đói.

Nàng ta được nâng niu chăm sóc. Mẹ ruột của ta coi nàng ta như ngọc quý trên tay. Các đệ đệ ruột của ta bảo vệ nàng ta hết mực. Ngay cả người mà ta coi là sự cứu rỗi duy nhất cũng vì nàng ta mà cứu ta một mạng.

Ta về kinh đến nay còn chưa kịp đối đầu với nàng ta, đã có bao nhiêu người thay nàng ta ra mặt. Kẻ được hưởng lợi không bao giờ là vô tội cả.

Ta cười lạnh liên hồi. “Ha ha ha ha ha ha…” “A huynh thấy có khả năng đó không?”

Sắc mặt A huynh thay đổi: “Muội định làm gì?”

Có lẽ ta từng có ý nghĩ không làm hại Dương Lệnh San. Nhưng không cần ta ra tay, chỉ cần đổi mệnh thành công, mệnh cách thiên sát cô tinh của nàng ta không còn gì che đậy, thiên đạo sẽ lập tức ra tay.

A huynh dịu giọng, bắt đầu kể cho ta nghe tiền căn hậu quả.

“Lúc muội sinh ra thiên hạ dị tượng, ta tính ra muội mệnh cách đặc biệt, không phú thì quý, dù thế nào cũng gặp dữ hóa lành. Lệnh San không giống muội. Nàng ấy là cốt nhục duy nhất của ân nhân ta, sinh ra đã mang mệnh bị trời phạt, chỉ có mệnh cách của muội mới có thể chống đỡ được. Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, kiếp này công đức của muội sẽ lớn hơn kiếp trước, kiếp sau muội làm đế vương cũng được.” “Minh Nghi, muội có ơn với Lệnh San cũng chính là có ơn với ta, sau này ta và Lệnh San đều sẽ báo đáp muội.”

Đúng là khẩu khí thật lớn, da mặt thật dày. Nếu không phải ta đã chết một lần, suýt chút nữa trở thành cô hồn dã quỷ cả đời, nói không chừng ta đã bị lừa thật rồi. Ta thấy xấu hổ vì đã từng chân thành thương tiếc hắn.

Nhưng cũng tốt, đã nhìn rõ bộ mặt thật của hắn. Ta không còn đau buồn nữa, coi như tình nghĩa xưa đem cho chó ăn rồi.

Ta buông bàn tay đã bấm đến tím tái ra, thản nhiên nói: “Hóa ra là vậy.” “A huynh từng cứu mạng ta, giờ ta cũng đã về Quốc Công phủ, cứ coi như chuyện cũ theo gió bay đi. Nhưng ta có một chuyện không hiểu. Năm đó A huynh dùng vật gì để đảo ngược mệnh cách của hai chúng ta vậy?”

Vừa nói ta vừa âm thầm siết chặt sừng tê giác.

17

A huynh luôn khinh thường ta. Hắn cho rằng ta chỉ là một nữ nhi nhỏ bé, lại không có kiến thức, chưa từng được yêu thương. Chỉ cần bố thí chút lòng tốt là có thể đổi lấy sự trung thành tuyệt đối của ta.

Vì vậy hắn không nghĩ nhiều về câu hỏi của ta, chỉ thở dài: “Muốn trói chặt mệnh cách của hai người lại với nhau không phải chuyện dễ dàng, năm đó ta cũng tiêu tốn hơn nửa công lực, một đêm bạc đầu, khí huyết tổn hao.”

Khí huyết tổn hao. Tâm trí ta lay động, tiếp tục thản nhiên dò xét: “Lý phu nhân của Quốc Công phủ cũng bị tổn hao khí huyết nghiêm trọng, bà ấy bảo là do năm xưa nuôi Dương Lệnh San bằng máu đầu tim. Chẳng lẽ A huynh cũng vậy?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...