Hắn nghi hoặc nhìn ta. Ta chẳng buồn đoái hoài đến hắn nữa. Thế nhưng sau một hồi tự mình do dự, hắn bế con bạch hồ nhỏ đưa cho ta.
Ta xách con bạch hồ nhỏ lên, lắc lư vài vòng giữa không trung. Đôi mắt màu hổ phách của nó khi nhận ra là ta liền nhe răng với ta.
Ta nhếch môi cười, lúc làm người thì thích nấp sau lưng kẻ khác để làm hại ta, giờ làm hồ ly lại sống thật với bản lòng hơn rồi đấy. Ngắm nghía xong con bán yêu hiếm lạ này để thỏa mãn tính hiếu kỳ của mình, ta đưa hai ngón tay ra, khi Nhị lang còn chưa kịp phản ứng đã nhanh chóng vặn gãy cổ con bạch hồ.
Bạch hồ nhỏ còn chẳng kịp rên rỉ lấy một tiếng đã mềm nhũn ra, tắt thở ngay tức khắc.
“Ngươi làm cái gì thế!” Nhị lang mắt muốn nứt ra xông lên phía trước, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn con bạch hồ hóa thành những đốm sáng nhỏ tan biến.
Hắn bi phẫn tột độ nhìn ta, ánh mắt như muốn xé xác ta thành trăm mảnh. Một cảnh tượng kỳ lạ xuất hiện: Giữa không trung đột nhiên hiện ra một con bạch hồ khổng lồ, móng vuốt nó khẽ chạm, những đốm sáng liền ghép lại thành linh thể của con bạch hồ nhỏ, ngoan ngoãn tựa bên cạnh bạch hồ lớn.
Bạch hồ lớn gật đầu với ta, đưa viên châu đang ngậm trong miệng cho ta, sau đó tha bạch hồ nhỏ rời đi.
23
Sau lần biệt ly trong cung hôm đó, tên lại mục lại tới tìm ta nhờ vả một việc.
Hóa ra sau khi bạch hồ chết, nó hóa thành oán quỷ lởn vởn ở địa phủ, chấp niệm mãi không tan khiến địa phủ vô cùng đau đầu. Vốn tưởng sau khi Quốc sư xuống dưới, bạch hồ báo thù thành công sẽ chịu đi đầu thai chuyển kiếp. Thế nhưng hôm đó khi Quốc sư xuống địa phủ, bị con bạch hồ đã chờ đợi nhiều năm gặm nhấm từng miếng linh hồn của hắn, bạch hồ vẫn lởn vởn không chịu rời đi.
Lại mục đoán rằng, có lẽ chấp niệm của nó không phải là báo thù, mà là đứa con của nó.
Bạch hồ nhỏ sinh ra nửa người nửa yêu, là vật bị trời phạt. Lời nguyền mà bạch hồ hạ lên Quốc sư trước khi chết không phải để trả thù, mà là vì biết Quốc sư là kẻ không từ thủ đoạn, nhất định sẽ tìm mọi cách để bạch hồ nhỏ được sống sót.
Mà nay trong trời đất này, chỉ có ta mới giúp được bạch hồ nhỏ. Nàng ta đã được mệnh cách của ta nuôi dưỡng suốt mười lăm năm, thiên đạo đã quen với hơi thở của ta nên sẽ không còn “giết không cần hỏi” đối với nàng ta nữa. Nhưng cũng vì nàng ta đánh cắp mệnh cách của ta, nên chỉ có ta đích thân giết nàng ta mới coi như ân oán được xóa bỏ, mới có thể vào luân hồi, đoàn tụ với mẫu thân của mình.
“Nhưng mà…” Lại mục do dự nói: “Việc này cũng gián tiếp khiến cả đời ngươi không được thuận lợi, ngươi có thể từ chối giúp việc này.”
Ta nhìn tên lại mục vẫn còn đang suy nhược. Lần nghịch chuyển âm dương đó đã tiêu tốn của hắn ngàn năm công lực, chỉ để trả lại cho ta một lẽ công bằng. Hắn cầu xin ta, ta tự nhiên sẽ đồng ý.
Lại mục mỉm cười một cách chân thành, mặc dù cái điệu cười “da cười thịt không cười” của hắn trông rất âm u và đáng sợ.
“Bạch hồ nguyện dùng toàn bộ tu vi để trao đổi.”
Bạch hồ tuy tu hành ở địa phủ không lâu, nhưng sau khi nuốt chửng linh hồn của Quốc sư, pháp lực trước đây đã trở lại. Nó trước kia vốn là một đại yêu có thể hóa hình. Lần này ta giúp một cách vô cùng cam tâm tình nguyện.
Ta nhận lấy tu vi của bạch hồ, rất hài lòng, dự định sẽ tìm cơ hội đưa cho lại mục. Vừa định rời đi, Dương Nhị lang đã chặn ta lại.
“Vừa rồi… vừa rồi đó là cái gì?” Mấy ngày nay hắn ăn ngủ đều ở từ đường, ngày đêm canh giữ bạch hồ. Lúc này trong mắt toàn tơ máu, dáng vẻ đáng sợ. Nhưng vì nhận được món thù lao hậu hĩnh nên tâm trạng ta rất tốt, liền hảo tâm giải đáp: “Gia đình thực sự của nó.”
Nhị lang thần tình thẫn thờ, lùi lại hai bước. “Gia đình thực sự?”
Ta có chút đồng cảm với hắn rồi. Bao nhiêu năm dốc hết tâm can, kết quả vừa rồi lúc bạch hồ nhỏ rời đi, đến liếc nhìn hắn một cái cũng không, chẳng hề lưu luyến. Hắn chắc hẳn là bị tổn thương lắm.
Ta lắc đầu, định tiếp tục bước ra khỏi từ đường. Ngoài cửa có một bóng người loạng choạng xông vào, chính là Lý phu nhân đã lâu không gặp. Cơn bệnh khiến sắc mặt bà ta trắng như tờ giấy. Chắc hẳn bà ta cũng đã nghe thấy câu “Gia đình thực sự” kia.
“San San, San San đi rồi sao?” Bà ta nhìn ta, rõ ràng là đợi ta trả lời.
Haizz. Ta thở dài trong lòng, lại đóng vai người tốt giải thích lần nữa: “Nó sẽ không sao đâu.”
Nói xong, cảm thấy lòng tốt ngày hôm nay của mình đã phát huy gần hết rồi, thế là ta sải bước rời khỏi từ đường. Vừa xuống bậc thang, phía sau có người lớn tiếng gọi giật lại: “Minh Nghi!”
Ta thở dài, quay người lại đối diện với Lý phu nhân. Bà ta vịn vào khung cửa nhìn về phía ta, cả người dường như lung lay sắp đổ.
“Con định đi sao?” Ta gật đầu. “Con còn quay lại nữa không?”
Trong mắt bà ta ẩn chứa sự hy vọng. Có lẽ những chuyện về bạch hồ đã ảnh hưởng đến ta đôi chút, vào phủ bấy nhiêu ngày, lần đầu tiên ta nghiêm túc nhìn người mẹ ruột này. Trên đầu bà ta vẫn còn quấn băng gạc, nước da trắng trẻo, những nếp nhăn nơi khóe mắt hiện rõ, đuôi mắt có một nốt ruồi nhỏ màu nâu.
Ta không kìm lòng được mà sờ lên đuôi mắt mình, ở vị trí tương tự cũng có một nốt ruồi nhỏ. Ta khẽ mỉm cười với bà ta, cúi người hành lễ: “Không quay lại nữa đâu, thưa phu nhân.”
“Ồ…” Bà ta rất thất vọng. Sau đó lại mong chờ hỏi: “Vậy ta có thể đi tìm con không?”
“Đừng, tuyệt đối đừng.” Ta vội vàng từ chối.
Ánh sáng trong mắt bà ta vụt tắt từng chút một. Vành mắt đỏ lên, nước mắt ngập tràn. “Hóa ra là vậy…” Bà ta lẩm bẩm tự nói, không còn âm thanh nào nữa.
Ta quay đầu tiếp tục đi, đi được hai bước liền nghe thấy phía sau một câu hư vô huyền ảo: “Xin lỗi con.”
Nhẹ đến mức ngay lập tức bị gió thổi tan đi mất.
24
Ta chưa bao giờ oán hận Lý phu nhân. Không có yêu nên không có oán. Trong góc nhìn của bà ta, Dương Lệnh San chính là con gái ruột của mình, yêu thương hết mực nuôi nấng đến mười lăm tuổi, đột nhiên có người nói với bà ta đó là giả.
Đổi lại là ta, ta cũng không chấp nhận nổi. Thế nên những chuyện bà ta làm ở giai đoạn đầu ta đều có thể hiểu được. Nhưng không có nghĩa là ta không thất vọng. Đã ngay từ đầu không định lựa chọn ta, vậy thì sau này cũng đừng lựa chọn nữa. Cứ như vậy mà làm người dưng đi.
25
Ngày ta rời kinh, phô trương rất lớn. Dẫu sao bây giờ ta cũng là công chúa rồi. Hơn nữa, chuyện bát quái về thật giả thiên kim của Quốc Công phủ đã truyền khắp thiên hạ.
Dương Lệnh San ngày trước ở kinh thành uy thế rất lớn, là Thái tử phi đã định sẵn. Vậy mà ta về kinh chưa được mấy ngày, Dương Lệnh San đã chết. Không chỉ chết mà còn bị gạch tên khỏi gia phả, tang lễ vội vã, an táng sơ sài. Kẻ nào đối đầu với ta đều không có kết cục tốt đẹp.
Thái tử không muốn cưới ta, bị cấm túc đến tận hôm nay vẫn chưa ra ngoài, mấy vị hoàng tử có năng lực khác nhân cơ hội này mà lập công trước mặt Hoàng thượng. Lý phu nhân tự xin đi tu hành ở gia miếu, đời đời không về kinh. Dương Nhị lang gục ngã không gượng dậy nổi, tự nhốt mình trong thư phòng không ra ngoài. Dương Tam lang dường như đã hóa dại, suốt ngày lảm nhảm có yêu quái.
Thế nên, dân chúng kinh thành nhìn xe ngựa của ta với ánh mắt thêm phần kính sợ. “Quả nhiên là thiên mệnh chi nữ, mau bái lạy công chúa đi, cầu công chúa bảo vệ nhà chúng ta phát tài lớn.” “Mau mau mau, công chúa linh ứng lắm, cầu công chúa bảo vệ con nhà ta lớn lên đỗ trạng nguyên, sau này sẽ đúc tượng vàng cho công chúa.” “Cầu công chúa bảo vệ cho con tìm được mấy lang quân như ý.” “Cầu công chúa bảo vệ năm nay mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu.”
Ta nghe mà thấy vô cùng bất lực. Ta là người chứ có phải thần đâu, cầu nguyện với ta có tác dụng gì chứ.
Nhưng mùa màng bội thu sao? Điều này ta lại có hy vọng thử một lần.
Ta ẩn mình trong đám đông, theo dòng người ra khỏi thành. Đoàn nghi trượng công chúa vừa hào hoa vừa rườm rà, một ngày đi không nổi trăm dặm, bao giờ ta mới về tới nơi? Vì vậy ta dỗ dành nữ quan mà Hoàng đế phái đến ngồi lên xe, còn mình thì cải trang, nhẹ nhàng xuất phát.
Ta phải vội vàng trở về gieo hạt giống lúa đầu tiên, còn có rất nhiều, rất nhiều việc kinh doanh cần ta làm, rất nhiều, rất nhiều người cần ta giúp đỡ. Ta xuất phát càng sớm, trên đời này có lẽ sẽ bớt đi một bà bà vì ăn đất Quan Âm mà khiến mình phải chết đói.
— HẾT —
Chaporia
Bình Luận (0)