11
Tôi kéo vali bước ra khỏi sân bay, luồng không khí nóng ẩm ập vào mặt.
Đây là một đảo quốc nhỏ.
Ẩm ướt, oi bức, ban ngày kéo dài.
Rất thích hợp để một người như tôi lúc này đến giải khuây.
Nhà nghỉ nằm bên bờ biển, chủ nhà hỏi tôi định ở bao lâu.
Tôi nghĩ một lúc rồi nói:
“Không biết nữa, cứ ở trước đã.”
Ngày đầu tiên, tôi đi chợ trên đảo mua đồ dùng sinh hoạt.
Ngày thứ hai, tôi ngồi bên bờ biển đến tận hoàng hôn.
Rất nhiều lần tỉnh giấc, tôi phát hiện gối đã bị nước mắt thấm ướt.
Trước đây lúc còn ở nhà họ Lê, mỗi khi như vậy tôi sẽ ôm gối đi tìm anh cả, hoặc gõ cửa phòng ba mẹ làm nũng.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ im lặng dụi mắt, lật mặt còn lại của chiếc gối rồi tiếp tục ngủ.
Cho đến chiều ngày thứ tư, tôi xách một túi rau xanh trở về nhà nghỉ.
Không ngờ ngay trước cửa lại gặp một vị khách không mời mà đến.
Ánh chiều tà kéo bóng anh thật dài.
Lê Uyên ngồi trên bậc thềm, tay đặt trên đầu gối, giữa các ngón tay kẹp một điếu thuốc chưa châm.
Vừa nhìn thấy tôi, anh lập tức đứng bật dậy.
Tôi giật mình, lùi lại một bước:
“Anh anh anh anh sao lại đến đây?!”
Giọng Lê Uyên khàn đặc:
“Anh đến tìm em.”
Sống mũi tôi cay cay, nước mắt tối qua đã khóc cạn, lúc này dường như lại tụ lại.
Tôi hít mũi một cái, chậm rãi nói:
“Anh đã có người mình thích rồi, còn đến tìm em làm gì.”
Lê Uyên bước tới trước mặt tôi, quỳ một gối xuống.
Đầu gối va xuống đất phát ra tiếng trầm đục.
“Xin lỗi.”
“Anh đã không nói thật, người anh thích chính là em.”
Ngón tay anh siết chặt, giọng nói đầy khó khăn:
“Anh sớm đã biết em không phải em gái anh, thậm chí có thể còn biết sớm hơn cả ba mẹ.”
Yết hầu anh khẽ chuyển động:
“Bệnh của anh là chứng nghiện X.”
Tôi lập tức mở to mắt.
Mọi mảnh ghép trong đầu nối lại thành một đường thẳng.
Thảo nào ba mẹ vẫn luôn không muốn nói cho tôi biết.
Thảo nào sau khi tôi trưởng thành, anh bắt đầu tránh mặt tôi.
Anh khẽ nói:
“Nguyên nhân hình thành chứng nghiện là vì anh luôn đè nén bản thân suốt thời gian dài, không dám vượt quá giới hạn.”
“Anh vẫn luôn uống thuốc, tâm trạng rất không ổn định.”
“Anh sợ bản thân không khống chế được, sợ làm em bị thương. Cũng sợ cơ thể anh sẽ liên lụy em cả đời.”
“Cho nên anh mới luôn tránh em. Anh nghĩ như vậy là tốt nhất cho em.”
“Tự cho rằng để em làm em gái sẽ hạnh phúc hơn làm người yêu.”
“Nhưng anh không ngờ em lại thật sự rời đi.”
“Xin lỗi, đáng lẽ anh nên nói với em sớm hơn.”
Gió biển thổi tới, mang theo vị mặn tanh.
Tôi đứng dưới bậc thềm trước cửa nhà nghỉ, nhìn người đàn ông này quỳ một gối trước mặt mình.
Trong mắt anh đầy tơ máu, cằm lún phún râu xanh, cúc áo sơ mi còn cài lệch mất một chiếc.
Trước đây anh không như vậy.
Lê Uyên là trưởng tử nhà họ Lê, mãi mãi đứng thẳng tắp, cổ áo được ủi phẳng không một nếp nhăn.
Huấn luyện viên trong lực lượng gìn giữ hòa bình từng nói, Lê Uyên là người có ý chí mạnh nhất ông từng gặp.
Mà bây giờ người này quỳ trước mặt tôi, áo sơ mi nhăn nhúm, vành mắt đỏ hoe, giọng khàn đến gần như không nói nổi.
Nước mắt tôi rơi xuống.
Tôi hít mũi một cái, nhỏ giọng nói:
“Anh là đồ khốn, em còn tưởng anh không cần em nữa.”
Anh nhắm mắt lại một chút:
“Xin lỗi.”
“Em còn tưởng ba mẹ cũng không cần em nữa, em còn tưởng tất cả mọi người đều không muốn em.”
Ngón tay anh siết đến trắng bệch, hoảng hốt nói:
“Không có đâu, Chiết Tuyết, tất cả mọi người đều yêu em.”
Anh thấp giọng cam đoan:
“Anh sẽ uống thuốc đàng hoàng, tuyệt đối sẽ không làm em bị thương.”
“Thuốc mới thay có tác dụng ức chế mạnh hơn, cho dù ở cùng dưới một mái nhà, anh cũng tuyệt đối sẽ không…”
Tôi cúi người xuống, dùng tay che miệng anh lại.
Lê Uyên ngơ ngác nhìn tôi.
Tôi khẽ nhăn mũi, nhỏ giọng nói:
“Chỉ là chứng nghiện X thôi mà, có gì ghê gớm đâu, còn giấu em lâu như vậy.”
Tôi nghiêng đầu nhìn anh:
“Có em rồi, còn uống thuốc khống chế làm gì.”
Tôi tiến lại gần, môi chạm môi.
Câu cuối cùng tan biến giữa môi lưỡi.
“Em chính là thuốc của anh.”
12
Gió biển khẽ lướt qua.
Hơi thở của Lê Uyên lập tức trở nên gấp gáp.
Giây tiếp theo, nụ hôn mãnh liệt như sóng thần ập tới bao trùm lấy tôi.
Môi lưỡi quấn quýt, không thể tách rời.
Lê Uyên giống như một con sói đã đói rất lâu.
Triền miên ma sát, mang theo sự điên cuồng bất chấp tất cả, cắn lên cánh môi tôi.
Bàn tay anh giữ lấy sau đầu tôi, tay còn lại ôm lấy eo tôi, ép cả người tôi vào lòng anh. Lồng ngực dán sát nhau, nhịp tim va vào nhịp tim.
Hôn được một lúc, anh đột nhiên dừng lại.
Trán chống lên trán tôi, hơi thở vừa nóng vừa gấp:
“Đợi một chút.”
Anh lấy từ túi ra một lọ thuốc, mở nắp, đổ hai viên thuốc vào lòng bàn tay rồi ném vào miệng, khô khốc nuốt xuống.
Tôi ngẩn người nhìn anh.
Anh giải thích:
“Thuốc mới thay, trước khi thuốc phát huy tác dụng, anh sợ mình không khống chế nổi.”
Tôi mím môi, vành tai nóng bừng.
Sau đó anh lại hôn xuống.
Không biết đã hôn bao lâu, cho đến khi phía sau vang lên tiếng bước chân.
Giọng anh hai lười nhác vang lên:
“Anh à, anh cẩn thận chút, đừng hôn hỏng Chiết Tuyết đó.”
Mặt tôi “bùng” một cái đỏ rực lên.
Giãy giụa thoát khỏi lòng Lê Uyên.
Cắn môi, nhỏ giọng hỏi:
“Sao mọi người đều tới đây vậy?”
Em trai cười hì hì nói:
“Bảo bối cưng chiều nhất nhà chạy mất rồi, chẳng phải phải mau chóng tìm về sao.”
Cậu ấy nhìn trái nhìn phải gương mặt tôi, bừng tỉnh đại ngộ:
“Vẫn là hai người thông minh thật, Chiết Tuyết chẳng giống người nhà chút nào, sao em giờ mới phát hiện chị ấy không phải chị ruột em nhỉ.”
Tôi khó hiểu:
“Không giống chỗ nào?”
“Chị giống mèo con.”
“Vậy còn mọi người?”
Lê Nhược Vũ từ phía sau cậu ấy bước ra, trợn mắt:
“Họ á, giống mấy tên biến thái thích hút mèo.”
Cô ấy căm phẫn liếc Lê Uyên một cái, lẩm bẩm:
“Anh đúng là số hưởng.”
Cô ấy nắm tay tôi, nghiêm túc nói:
“Chiết Tuyết, chị thật sự rất thích em, chưa từng nghĩ sẽ thay thế em.”
Tôi ngượng ngùng cười với cô ấy, lúc này mới hiểu từ đầu đến cuối đều là tôi hiểu lầm cô ấy.
Ba mẹ cũng theo sát phía sau.
Mẹ ôm chầm lấy tôi, hai tay nâng mặt tôi lên, nghiêm túc nói:
“Bảo bối, là mẹ nghĩ không thông.”
“Tại sao cứ phải ép bản thân chọn giữa con gái và con dâu?”
“Rõ ràng có thể để Chiết Tuyết là con gái mẹ, còn thằng nhóc chết tiệt kia là con rể mẹ.”
Anh cả đứng phía sau tôi, thấp giọng nói:
“Đúng vậy.”
Mặt tôi càng đỏ hơn.
Ba cười trêu chọc:
“Lần sau nếu bảo bối còn muốn bắt cóc anh cả nữa, ngoại trừ lúc có việc bắt buộc nó phải ra mặt thì phải thả ra, còn lại lúc nào cũng có thể trói.”
Tôi đỏ mặt đến tận mang tai, lắp bắp nói:
“Mọi người đều biết rồi sao.”
Tôi còn tưởng mình giấu kín lắm.
Cả nhà đều bật cười.
Em trai cười lớn nhất, vịn vai anh hai mà không đứng thẳng nổi.
Ngay cả Lê Nhược Vũ cũng cong khóe môi.
Em trai trầm tư:
“Hoặc cũng có thể giả vờ như không biết, chúng ta thả anh cả ra trước, đợi trước khi Chiết Tuyết về nhà lại khóa anh ấy lại.”
Mẹ trách yêu:
“Được rồi, đừng trêu em gái các con nữa.”
“Bảo bối của mẹ mấy ngày nay có ăn uống đàng hoàng không? Hải sản ở đây ngon nhất, để mẹ nấu cháo hải sản cho con.”
Gió biển mang theo vị mặn nhè nhẹ thổi tới.
Cả nhà ngồi quanh một chiếc bàn, tiếng bát đũa va chạm cùng tiếng nói chuyện hòa vào nhau, náo nhiệt vô cùng.
Anh cả ngồi bên cạnh tôi, tay buông bên người, nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.
Tôi cong mắt cười.
Tôi nghĩ, đây là một ngày thật đẹp.
Cũng sẽ là một ngày bình thường nhất trong tương lai.
Ngoại truyện
Tôi vẫn luôn nghĩ anh cả là một người lãnh đạm.
Cho nên lúc anh nói mình mắc chứng nghiện, ngoài miệng tôi đồng ý, thật ra trong lòng cũng không chuẩn bị tâm lý quá nhiều.
Cho đến một tháng sau khi tôi ở bên anh.
Anh lại muốn uống thuốc, tôi lập tức giật lấy lọ thuốc.
Sau đó cúi người hôn anh.
Yết hầu anh khẽ chuyển động:
“Chiết Tuyết, nghĩ kỹ chưa?”
Tôi gật đầu mạnh liên tục:
“Đương nhiên.”
“Em sẽ chữa chứng nghiện cho anh.”
Giây tiếp theo, một đôi tay khớp xương rõ ràng siết lấy eo tôi.
Lực mạnh đến mức bên eo tôi tê dại.
Tôi kinh hô một tiếng, bị kéo lên giường.
Lưng đập mạnh vào lồng ngực anh.
Môi anh áp lên sau gáy tôi, hơi thở vừa nóng vừa gấp:
“Được, vậy để anh thử xem thuốc mới của anh hiệu quả thế nào.”
Cho đến nửa đêm sau, tôi mới phát hiện mình sai đến mức nào.
Lê Uyên từng ở trong lực lượng gìn giữ hòa bình ba năm, sau khi giải ngũ vẫn duy trì luyện tập cường độ cao, cả vóc người lớn hơn tôi hẳn một vòng.
Tôi khóc đến nghẹn ngào, cũng không nhìn thấy nổi trần nhà.
Chỉ có thể nhìn thấy bờ vai rộng lớn của anh, cùng tình yêu sâu đậm trong mắt anh.
Lúc tỉnh lại đã là buổi chiều.
Ánh nắng chiếu vào từ cửa sổ.
Cổ họng tôi khàn đặc, cả người giống như bị tháo rời rồi lắp lại, từng khối cơ bắp đều đau nhức.
Một bàn tay lớn áp lên má tôi, đầu ngón tay thô ráp mang theo vết chai do cầm súng.
“Tỉnh rồi?”
Lê Uyên để trần nửa thân trên.
Làn da màu lúa mì cùng những đường cơ bắp lưu loát, tám múi cơ bụng ngay ngắn, hai đường nhân ngư sâu hun hút kéo dài xuống bên trong quần.
Anh ôm tôi vào lòng, dịu dàng xoa eo cho tôi, vẻ mặt đầy thỏa mãn:
“Có chỗ nào khó chịu không?”
Mặt tôi đỏ bừng, hít sâu một hơi:
“Anh à, hay là anh đi uống thuốc đi!!”
Anh cúi đầu, môi dán lên trán tôi, khẽ cười một tiếng.
Sự rung động nơi lồng ngực truyền tới.
Anh nói:
“Không được, em nói rồi.”
“Em chính là thuốc của anh.”
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)