
Giới Thiệu
Trước lúc tắt thở, ta nghe mẫu thân đứng ngoài màn thấp giọng hỏi một câu:
“Đợi nó đi rồi, A Nhu vào cửa, danh phận phải an bài thế nào?”
Khi ấy cổ họng ta đầy máu, muốn gọi cũng không gọi nổi, chỉ có thể mở trừng mắt nhìn tấm màn giường đã ngả vàng phía trên đỉnh đầu.
Bên ngoài lặng đi một lát.
Sau đó là giọng của Tần Nghiễn, vẫn điềm đạm như thường ngày, không cao không thấp, nghe hết sức phải lẽ:
“Không cần để nàng ấy chịu ủy khuất. Những năm này A Nhu cũng chẳng dễ dàng.”
Hơi thở cuối cùng của ta, chính là tan đi vào lúc ấy.
Đến khi mở mắt lần nữa, ta đang đứng trước tiểu Phật đường, trong tay bưng một bát yến sào vừa hầm xong, nóng đến đầu ngón tay tê rần.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)