07
Nhà họ Thẩm sắp xếp liên hôn cho tôi là sau kỳ thi giữa kỳ.
Đối phương tên Chu Dực Bạch.
Gia thế tốt, miệng ngọt, ngoại hình cũng coi như nhìn được.
Ba tôi nói:
“Cứ gặp trước đã, không thích cũng không sao.”
Mẹ tôi chọn váy cho tôi.
“Chiêu Chiêu, đừng vừa gặp đã mắng người ta chạy mất.”
Tôi ngồi trên sofa lướt điện thoại.
“Xem biểu hiện của anh ta đã.”
Dòng bình luận hiện ra.
【Vị này chính là vị hôn phu thể diện trước khi nữ phụ ác độc rời sân.】
【Sau khi đính hôn bị Lục Chấp vả mặt, hai bên đều không cần chị nữa.】
【Chị à, hay là đừng đính hôn nữa.】
Tôi im lặng.
Hai bên đều không cần?
Vậy đính hôn làm gì?
Tôi vừa định nói không đi, dòng bình luận lại lướt qua.
【Nhưng đính hôn có thể tạm thời tránh xa Lục Chấp.】
Tôi ngẩng đầu.
“Mẹ, con đi.”
Mẹ tôi đầy vẻ vui mừng.
Tiệc tổ chức ở nhà họ Thẩm.
Tôi mặc váy đỏ xuống lầu.
Chu Dực Bạch đứng trong phòng khách, vừa thấy tôi, mắt lập tức sáng lên rõ rệt.
“Chiêu Chiêu.”
Tôi nhíu mày.
“Ai cho phép anh gọi như vậy?”
Chu Dực Bạch cười cười.
“Vậy cô Thẩm.”
Tôi ngồi xuống sofa.
Anh ta đưa cho tôi một ly nước trái cây.
“Nghe nói em thích đồ ngọt.”
Tôi không nhận.
“Bây giờ tôi không thích nhận đồ người khác đưa.”
Mặt anh ta cứng lại một chút.
Ba tôi bên cạnh trừng tôi.
Tôi giả vờ không nhìn thấy.
Giữa buổi tiệc, giáo viên dẫn theo mấy học sinh trong nhóm thi đấu tới, nói là cảm ơn nhà họ Thẩm tài trợ.
Lục Chấp cũng tới.
Anh mặc áo sơ mi trắng bình thường, đứng ở rìa đám đông.
Lại còn nổi bật hơn cả mấy vị thiếu gia vest giày chỉnh tề kia.
Chu Dực Bạch nhìn theo ánh mắt tôi.
“Đó là học sinh nghèo trường em à?”
Tôi nhìn anh ta.
“Anh nói ai?”
Anh ta cười nhạt.
“Lục Chấp đó.”
“Nghe nói nhà họ Thẩm tài trợ cậu ta nhiều năm rồi.”
“Loại người này khá thông minh, biết nắm bắt cơ hội.”
Tôi đặt ly xuống.
“Anh nói lại lần nữa xem.”
Chu Dực Bạch không nghe ra giọng điệu của tôi.
“Tôi nói cậu ta khá thông minh.”
“Dựa vào tài trợ của nhà em mà chen vào cái vòng này.”
“Sau này cũng coi như đổi đời.”
Tôi cười rồi.
Mấy cậu ấm nhà giàu bên cạnh cũng cười theo.
Lục Chấp đứng không xa.
Chắc hẳn anh đã nghe thấy.
Anh cụp mắt, vẻ mặt rất nhạt.
Giống như đã quen từ lâu.
Tôi bỗng thấy rất bực.
Loại bực bội đó còn khó chịu hơn cả nhìn thấy dòng bình luận.
Tôi đi tới trước mặt Chu Dực Bạch.
“Nhà anh làm gì ấy nhỉ?”
Anh ta ngẩn ra.
“Năng lượng mới.”
“Cái dự án năm ngoái nhờ ba tôi giới thiệu mới lấy được đó à?”
Sắc mặt Chu Dực Bạch thay đổi.
Tôi tiếp tục:
“Ba anh ở bàn tiệc nâng ly kính ba tôi, thiếu điều cúi sát xuống đất rồi.”
“Anh ở đây giả làm quý tộc cái gì?”
Phòng tiệc yên lặng hẳn xuống.
Mặt Chu Dực Bạch lúc đỏ lúc trắng.
Tôi cầm ly rượu vang trên bàn lên.
Đúng lúc mọi người tưởng tôi sắp tạt anh ta, tôi lại đặt ly xuống.
Dòng bình luận thở phào nhẹ nhõm.
【Trưởng thành rồi.】
Giây tiếp theo, tôi cầm đĩa bánh kem bên cạnh úp thẳng lên bộ vest của Chu Dực Bạch.
Dòng bình luận: 【Cũng chưa hoàn toàn trưởng thành.】
Tôi lạnh giọng nói:
“Rửa sạch miệng rồi hẵng nói chuyện.”
Chu Dực Bạch tức giận:
“Thẩm Chiêu Chiêu!”
Ba tôi tức đến đứng bật dậy.
“Chiêu Chiêu!”
Lục Chấp cũng đang nhìn tôi.
Tôi không nhìn anh.
Tôi biết mình lại gây chuyện hỏng bét rồi.
Nhưng tôi không hối hận.
Trước khi bị người nhà đưa đi, ánh mắt Chu Dực Bạch nhìn tôi u ám đến đáng sợ.
Lúc tôi trở về phòng, Lục Chấp đang đợi tôi ở sân thượng.
Gió thổi áo sơ mi anh dính sát vào người.
Tôi khoanh tay.
“Làm gì?”
Anh nhìn tôi.
“Tại sao giúp tôi?”
Tôi cười lạnh.
“Ai giúp anh?”
“Tôi đơn giản chỉ thấy chướng mắt anh ta thôi.”
Lục Chấp bước tới một bước.
“Thẩm Chiêu Chiêu.”
“Miệng thì nói không ai nợ ai nữa.”
“Nhưng người khác giẫm lên tôi, cậu còn tức hơn cả tôi.”
Tim tôi rối loạn một nhịp.
Dòng bình luận bắt đầu lướt điên cuồng:
【Anh ấy hiểu rồi.】
【Anh ấy xác nhận rồi.】
Tôi xoay người định đi.
Lục Chấp kéo cổ tay tôi lại.
Tôi quay đầu trừng anh.
“Buông tay.”
Anh không buông.
“Cậu định đính hôn với anh ta à?”
“Liên quan quái gì tới anh.”
Ngón tay anh siết chặt hơn.
“Có liên quan tới tôi.”
Tim tôi đập càng nhanh hơn.
“Lục Chấp, bây giờ anh tính là cái gì?”
“Nạn nhân bị tôi bắt nạt đến nghiện rồi à?”
Anh nhìn tôi.
“Là người của cậu.”
Đầu tôi ong lên một tiếng.
Gió từ sân thượng thổi tới.
Dưới lầu tiếng tiệc tùng vẫn còn.
Tôi nghe thấy bản thân nghiến răng nghiến lợi nói:
“Lục Chấp, anh thật sự bị bệnh rồi.”
Anh nói:
“Ừ.”
“Mắc từ lâu rồi.”
Chaporia
Bình Luận (0)