Tôi đắp áo lên người Vân Dực.
Khoảnh khắc ấy…
Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Không sao đâu, Vân Dực.
Tôi ở đây mà.
Trên thế giới này rồi cũng sẽ có người biết cậu không phải kẻ xấu.
14
Giấc ngủ này của Vân Dực kéo dài suốt một tuần.
Cậu ấy được kiểm tra sức khỏe trong một viện nghiên cứu thuộc cục thành phố.
Lấy mẫu máu.
Kiểm tra toàn diện.
Tôi không rời đi.
Từ đầu tới cuối đều không rời đi.
Tôi sợ giữa chừng Vân Dực tỉnh lại mà không nhìn thấy tôi sẽ hoảng sợ.
Thế giới này thật sự quá có lỗi với Vân Dực rồi.
Sau đó Vân Dực được chuyển tới phòng thí nghiệm chính quy.
Tôi cũng tranh thủ về nhà thu dọn ít quần áo, rút tiền tiết kiệm rồi mua mấy thùng bánh quy ma mị thật lớn mang theo.
Ban đầu phòng thí nghiệm không muốn giữ tôi lại.
Nhưng tôi không chịu đi.
Dù sao tôi với Vân Dực cũng có giấy chứng nhận ma mị hợp pháp mà.
Cuối cùng phòng thí nghiệm vẫn để tôi ở lại.
Vân Dực tỉnh lại vào ngày thứ ba sau khi tới phòng thí nghiệm.
Cậu ấy mờ mịt cảm nhận xung quanh.
Giống hệt một con mèo bị hoảng sợ, lập tức bật xuống giường.
Mãi tới khi cảm nhận được sự tồn tại của tôi.
Cậu ấy mới chậm rãi tới gần.
Cách một cái lồng sắt, tôi đút bánh quy ma mị cho cậu ấy ăn.
Miệng cậu ấy một cái.
Mấy cái miệng trên cổ một cái.
Nhưng mấy cái miệng trên cổ lại không ăn.
Chỉ bất an ngậm lấy tay tôi rồi nhẹ nhàng li//ếm láp.
Tôi dùng tay còn lại xoa xoa mái tóc ngắn của cậu ấy.
“Chỉ cần ở đây một tháng thôi.”
“Sau khi họ hoàn thành thí nghiệm, họ sẽ mô phỏng vài cảnh sinh hoạt bình thường trong thế giới tinh thần của cậu.”
“Xác nhận cậu sẽ không tấn công người khác thì sẽ cho chúng ta về nhà.”
“Chỉ là có đôi lúc sẽ hơi đau.”
“Đừng sợ.”
“Tôi sẽ ở đây cùng cậu.”
Vân Dực không nói gì.
Chỉ yên lặng dùng mái tóc ngắn cọ cọ vào lòng bàn tay tôi.
Giống như vô số lần trước.
Không tiếng động nói với tôi rằng…
Cậu ấy yêu tôi.
15
Qua sáu tháng nữa, cuối cùng tôi cũng thành công lên bờ, trở thành một cảnh sát mới tinh.
Tôi đeo huy hiệu của mình.
Lĩnh bảo hiểm y tế của mình.
Rồi vui vẻ dẫn Vân Dực tới bệnh viện.
Người thân được dùng bảo hiểm y tế của nhân viên đúng là chính sách tuyệt vời nhất thế giới.
Cuối cùng Vân Dực cũng được lắp một đôi mắt nuôi cấy.
Đôi mắt ấy được tạo từ gen của chính cậu ấy.
Giống hệt đôi mắt ban đầu.
Màu xanh nhạt.
Giống như biển cả.
Lúc cậu ấy cười lên còn đẹp hơn trước rất nhiều.
Dù vẫn không tinh xảo hoàn mỹ như mấy con ma mị tuyệt sắc trong tiệm.
Nhưng Vân Dực vẫn là Vân Dực.
Trên đường tôi dẫn Vân Dực về nhà, đúng lúc nhìn thấy một tiệm ma mị mới mở trong thành phố.
Vân Dực bỗng dừng bước.
Nhìn về phía đó.
Tôi thuận theo ánh mắt cậu ấy nhìn sang.
Ông chủ tiệm ma mị đang nhàn nhã ngồi trước cửa uống trà.
Dường như cảm nhận được có người nhìn mình, anh ta khựng lại rồi theo bản năng muốn chạy.
Tôi lập tức hét lớn:
“Vân Dực, bắt anh ta lại!”
Xúc tu của Vân Dực cực kỳ nhanh nhạy.
Lập tức quấn lấy mắt cá chân ông chủ.
Ông ta ngã phịch xuống đất, nước mắt lưng tròng nhìn cái ấm trà sứ của mình bị vỡ tan.
“Các người làm gì vậy hả?!”
“Năm đó chính cô tự đồng ý mua nó mà!”
“Bây giờ lại bắt tôi làm gì?!”
Tôi cười cười rồi đi tới gần.
“Vân Dực từ đâu ra?”
Ông chủ khựng lại.
Không chịu nói.
Trên gương mặt xinh đẹp còn mang theo vài phần bướng bỉnh.
“Cô có gi//ết tôi tôi cũng không nói.”
Tôi bình tĩnh lấy thẻ cảnh sát ra.
“Ồ?”
“Không có nguồn gốc rõ ràng, vậy thuộc hành vi buôn bán ma mị trái phép.”
“Đi theo tôi nhé.”
Ông chủ lập tức mở to mắt.
“Cô cô cô… tôi tôi tôi…”
Tôi nhìn chằm chằm anh ta.
Cuối cùng ông ta cắn răng, thở dài thật mạnh.
“Tôi chỉ tình cờ đi ngang thôi.”
“Hồi đó phòng thí nghiệm của Vân Dực từng mua một con ma mị ở chỗ tôi.”
“Cũng chính là… mẹ của Vân Dực.”
“Mẹ nó tên là Lạc An.”
“Thật ra cũng chẳng đẹp chút nào.”
“Dáng người cũng không tốt.”
“Quan trọng nhất là tính tình còn cực kỳ tệ.”
“Lạc An bị bán ở tiệm tôi suốt ba năm vẫn không bán được.”
“Nhưng cô cũng biết mà, ở cạnh nhau ba năm, dù chẳng kiếm được tiền nhưng lâu ngày vẫn có tình cảm.”
“Mặc dù tính khí cô ấy rất kém, nhưng có lần tôi bị người ta đánh, chính Lạc An đã đánh trả giúp tôi.”
“Thật ra về sau tôi cũng không muốn bán cô ấy nữa.”
“Sau đó có một hôm tôi không có ở tiệm, nhờ người khác trông giúp.”
“Lúc quay về thì Lạc An đã bị mua đi mất rồi.”
“Khi ấy tôi vừa tức vừa cuống, muốn mua cô ấy về lại.”
“Nhưng mãi vẫn không tìm được người mua kia.”
“Mãi tới hai năm trước, một người bạn nói với tôi rằng anh ta nhìn thấy một thi thể rất giống Lạc An ở đâu đó.”
Nói tới đây, ông chủ đột nhiên im lặng.
Trong mắt có chút đau thương không giấu nổi.
“Lạc An chết rồi.”
“Chết thảm lắm.”
“Khắp người không còn chỗ da thịt nào lành lặn.”
“Sau đó tôi lần theo manh mối tìm được cái phòng thí nghiệm kia.”
“Đúng lúc hôm đó Vân Dực muốn bỏ trốn, còn gi//ết rất nhiều người trong phòng thí nghiệm.”
“Tôi lén lẻn vào rồi nhặt được Vân Dực đang bị thuốc an thần phát tác.”
“Khi đó trong phòng thí nghiệm không có ai.”
“Tôi liền lén cứu nó ra ngoài.”
“Sau này tôi nghĩ đi nghĩ lại…”
“Tôi chỉ là dân làm ăn thôi, còn cứ mãi điều tra chuyện của Lạc An, đám người kia sớm muộn gì cũng sẽ tìm tới tôi.”
“Cho nên tôi mới bán nó đi.”
“Trời đất làm chứng!”
“Tôi còn đặc biệt tìm cho nó một gia đình vừa nhìn là biết nghèo mà thật thà nữa!”
“……”
Vừa nghèo vừa thật thà.
Nghe như đang chửi tôi ấy.
Nhưng cũng không chắc lắm.
Cuối cùng tôi vẫn không bắt ông ta nữa.
Ông chủ lại nhìn Vân Dực rồi bật cười.
“Rửa sạch sẽ rồi nhìn cũng hơi giống Lạc An đấy.”
Tôi im lặng.
Ông chủ lại đỏ hoe mắt, kéo lấy Vân Dực rồi nói:
“Tôi trả lại cô hai mươi tệ.”
“Con có thể gọi tôi một tiếng ba không?”
“……”
Anh ta có bệnh à?!
Chaporia
Bình Luận (0)