Ở đó có một nam một nữ đang đứng.
Chính là Tạ Dương và Phương Nhã Như.
Phương Nhã Như cầm một chiếc đèn hoa sen, nhìn hắn với ánh mắt đầy vui mừng.
Chiếc đèn hoa sen ấy, ta nhận ra.
Kiếp trước, vào hội đèn Trung thu, Tạ Dương cũng từng thắng cho ta một chiếc như vậy.
Hắn nói là đặc biệt chọn cho ta, bảo ta giống hoa sen, mọc từ bùn mà chẳng nhiễm bùn nhơ.
Khi ấy ta cười hắn quá chua văn vẻ.
Hắn liền nghiêm mặt, cố ý gõ lên trán ta, còn đưa tay cù lét, ép ta phải cầu xin tha thứ mới chịu thôi.
Giờ đây chiếc đèn ấy lại nằm trong tay Phương Nhã Như.
Nàng đứng bên cạnh hắn, tự nhiên khoác lấy cánh tay hắn.
Hai người đứng cạnh nhau, xứng đôi đến khó nói thành lời.
Ta thu hồi ánh mắt, trong lòng không gợn sóng.
“Nhìn gì vậy?”
Lý Quân Ngật ghé lại gần, thuận theo ánh mắt vừa rồi của ta nhìn sang, dường như đã hiểu ra điều gì.
“Đi thôi, phía trước có đoán đố đèn, ta thắng cho nàng một chiếc lớn.”
Hắn chọn quầy náo nhiệt nhất, chỉ lên chiếc đèn cá vàng treo ở vị trí cao nhất, hỏi ta:
“Thích không?”
Ta gật đầu.
Chiếc đèn ấy làm cực kỳ tinh xảo, từng lớp vảy cá đều được dán lá vàng, dưới ánh nến phản chiếu lấp lánh rực rỡ, như thể thật sự sắp bơi đi mất vậy.
Đúng lúc ấy, phía sau truyền tới một giọng nói mềm mại.
“Biểu ca, muội cũng muốn chiếc đèn cá vàng kia.”
Phương Nhã Như bước tới, khoác lấy cánh tay Tạ Dương.
Tạ Dương thuận theo ánh mắt nàng nhìn chiếc đèn kia một cái, rồi lại thu hồi tầm mắt, giọng điệu ôn hòa.
“Được, để ta thắng về cho muội.”
Lúc nói lời này, ánh mắt hắn vô tình lướt qua, vừa khéo chạm phải ta.
Ta nhìn thấy ánh mắt hắn dừng lại một thoáng giữa ta và Lý Quân Ngật.
Lý Quân Ngật đang nghiêng người, một tay hờ hững chắn bên cạnh ta, ngăn đám đông chen lấn tới gần.
Ánh mắt Tạ Dương tối đi đôi chút, rồi dời tầm mắt, rơi lên chiếc đèn kia.
Chủ quầy cười ha hả đưa ra đề.
Đoán đố đèn.
Ai thắng liên tiếp mười câu trước, chiếc đèn mình nhìn trúng sẽ thuộc về người đó.
Lý Quân Ngật nghiêm túc giải đố.
Tạ Dương cũng không hề kém cạnh.
Hai người họ ta một câu, ngươi một câu, như đang âm thầm phân cao thấp.
Chín lượt qua đi, chín câu đố được đưa ra, vậy mà cả hai đều thắng đủ chín lần.
Đám đông xung quanh dần dần yên tĩnh lại, mọi ánh mắt đều tụ tập lên hai người bọn họ.
Trong không khí lan tràn một cảm giác đối đầu khó nói thành lời.
Câu đố cuối cùng.
Chủ quầy hắng giọng, chậm rãi đọc:
“Bình Nguyên môn hạ khách ba nghìn, đoán một thành ngữ.”
Xung quanh nhất thời im lặng.
Lý Quân Ngật bật thốt:
“Bằng hữu đầy thiên hạ.”
Chủ quầy lập tức gật đầu chúc mừng, tháo chiếc đèn cá vàng xuống, hai tay đưa tới trước mặt ta.
“Cô nương, chiếc đèn này thuộc về cô rồi.”
Ta nhận lấy chiếc đèn, trong lòng vô cùng vui vẻ.
Phương Nhã Như đứng bên cạnh, nụ cười nhạt đi vài phần, đáy mắt thoáng hiện chút mất mát.
Ngay lúc ta xoay người định rời đi, giọng Tạ Dương từ phía sau đuổi theo.
“Thẩm tiểu thư.”
“Ta nguyện dùng chiếc đèn hoa sen này đổi lấy đèn cá vàng của nàng.”
Mọi người xung quanh đều có chút bất ngờ.
Chiếc đèn cá vàng tuy tinh xảo, nhưng vẫn không quý bằng đèn hoa sen.
Đổi như vậy rõ ràng là hắn chịu thiệt.
Ta không quay đầu, chỉ nhàn nhạt đáp:
“Không đổi.”
Phía sau truyền tới tiếng thở dài tiếc nuối khe khẽ của Phương Nhã Như.
Có lẽ nàng thật sự rất thích chiếc đèn cá vàng ấy.
Nhưng chẳng hiểu vì sao Tạ Dương lại nhất quyết muốn đổi, cố chấp nói:
“Thẩm tiểu thư, chẳng phải nàng thích đèn hoa sen nhất sao?”
“Đổi chiếc đèn cá vàng này cho ta, chẳng phải vừa hay sao?”
Không khí bỗng trở nên vi diệu.
Lý Quân Ngật nghiêng đầu nhìn sang, ý cười nơi khóe môi nhạt đi.
Phương Nhã Như khó hiểu hỏi:
“Biểu ca… sao huynh biết Thẩm tiểu thư thích đèn hoa sen?”
Sắc mặt Tạ Dương hơi cứng lại, nhất thời không biết phải đáp thế nào.
Đúng lúc ấy, phía bên kia bờ sông đột nhiên b.ắ.n lên một chùm pháo hoa.
Đám đông lập tức náo động, tất cả đều chen về phía đầu cầu.
Ta bị dòng người xô đẩy lảo đảo mấy bước về phía trước, chiếc đèn cá vàng trong tay suýt nữa rơi mất.
Lý Quân Ngật bị đám đông chen lên phía trước.
Hắn vươn tay định kéo lấy ta, nhưng lại bị dòng người cuồn cuộn đẩy sang một bên khác.
Ta không kịp đề phòng, bị người phía sau đụng mạnh một cái.
Dưới chân trống không, cả người ngã ngược ra sau.
Đúng lúc ấy, một bàn tay đột nhiên siết c.h.ặ.t lấy cổ tay ta.
Mạnh mẽ kéo thân thể đang lơ lửng của ta lại.
Ta kinh hồn chưa định ngẩng đầu lên.
Sao lại là Tạ Dương?
Không biết từ lúc nào hắn đã chen tới gần, một tay siết c.h.ặ.t cổ tay ta, vẻ căng thẳng thoáng hiện trong mắt.
Nhưng chỉ trong khoảnh khắc thất thần ấy, đáy mắt hắn lại dâng lên một tia hối hận.
Sau đó…
Chaporia
Bình Luận (0)