Tạ Dương không kịp phòng bị, khẽ rên lên một tiếng, lảo đảo lùi về sau hai bước, giơ tay che khóe môi, giữa kẽ tay rỉ ra một vệt m.á.u.
Lý Quân Ngật khẽ lắc lắc cổ tay, trong mắt không còn nửa phần ý cười.
“Ngươi đừng nói như thể bản thân mới là lương phối của nàng vậy.”
“Gia không nghe nổi mấy lời tự luyến kiểu đó.”
Tạ Dương lau vết m.á.u nơi khóe môi, ngẩng đầu lên, ánh mắt vượt qua Lý Quân Ngật, thẳng tắp rơi trên người ta.
Khóe môi hắn hơi nhếch lên, giọng đầy khiêu khích.
“Vương gia có biết Diệu Âm thích gì, ghét gì không?”
“Nàng không thích ồn ào, không thích náo nhiệt.”
“Thích ở một mình, thích yên tĩnh.”
Lý Quân Ngật nghiêng đầu, như vừa nghe được chuyện gì buồn cười lắm.
“Tạ Dương, người ngươi nói là ni cô à?”
“Diệu Âm thích cưỡi ngựa, thích thả diều, thích náo nhiệt…”
“Những điều ngươi nói nàng không thích, nàng đều thích hết!”
Tạ Dương sững người.
Hắn kinh ngạc nhìn ta, như thể lần đầu tiên thật sự quen biết ta.
Ta nhìn bộ dạng ấy của hắn, bỗng thấy có chút chua xót, lại cũng có chút nhẹ nhõm.
Điều hắn nói… là ta của kiếp trước.
Khi ấy ta mang tiếng khắc phu, hồ ly tinh, bị người đời khinh ghét, trốn trong Hầu phủ không dám bước chân ra ngoài.
Hắn nói gì, ta liền thuận theo cái đó.
Hắn nói ta thích yên tĩnh, ta liền lặng lẽ ở yên.
Hắn nói ta không thích náo nhiệt, ta liền chẳng đi đâu cả.
Hắn cho rằng đó là bản tính của ta.
Nhưng hắn quên mất…
Ta cũng từng là một cô nương tuổi xuân phơi phới.
Ai mà không thích náo nhiệt?
Ai mà không muốn trong ngày xuân thả một chiếc diều, trong ngày thu cưỡi ngựa rong ruổi một lần?
Ai lại không muốn mặc bộ y phục đẹp nhất, đi trên con phố đông đúc nhất, được người ta khen một câu thật xinh đẹp?
Chỉ là ta không dám mà thôi.
Nhưng đời này, ta không muốn trốn nữa.
Lý Quân Ngật liếc Tạ Dương một cái.
“Mau cút đi.”
“Đừng đứng đây phá hỏng bất ngờ ta chuẩn bị cho Diệu Âm.”
Tạ Dương không nhìn hắn, chỉ hướng tay về phía ta, đầu ngón tay khẽ run.
“Diệu Âm, nàng thật sự quên hết…”
“Mọi chuyện giữa chúng ta rồi sao?”
Ta đặt tay mình vào lòng bàn tay Lý Quân Ngật, nắm c.h.ặ.t lấy.
“Thế t.ử chắc là uống nhiều rồi, đang nói mê thôi.”
“Giữa ta và ngươi, kiếp này từng có quá khứ gì sao?”
Tay hắn cứng đờ giữa không trung.
Cuối cùng cũng không nói thêm gì nữa, chỉ lảo đảo bước sâu vào màn đêm.
Lý Quân Ngật nhìn theo bóng lưng hắn, hừ một tiếng.
“Ta phải nói với hoàng huynh, dời hôn kỳ lên sớm hơn mới được.”
“Kẻo bị vài kẻ đỏ mắt nhòm ngó mất.”
Ta không nhịn được bật cười.
Hắn thật sự đi nói với bệ hạ.
Hoàng đế đại khái cảm thấy hắn khó khăn lắm mới chịu thành thân, mà ta lại vừa hay chịu nổi cái mệnh khắc thê của hắn, sớm muộn gì cũng cưới, nên rất sảng khoái đồng ý.
Hôn kỳ quả thật được dời lên sớm hơn rất nhiều.
Ngày thành thân ấy, cả kinh thành phủ kín hồng trang.
Tiến vào động phòng, nến đỏ lay động.
Lý Quân Ngật vén khăn voan lên, yết hầu khẽ chuyển động, trong mắt tràn đầy kinh diễm.
“Đây là tiểu nương t.ử xinh đẹp nhà ai vậy?”
Rồi hắn tự mình tiếp lời, vẻ đắc ý trong giọng thế nào cũng không giấu nổi.
“À~ hóa ra là Vương phi nhà ta!”
Ta: “…”
Sau này ta mới nghe nói, ngày ta thành thân, Tạ Dương uống say đến bất tỉnh nhân sự.
Hắn cưỡi ngựa như phát điên lao ra khỏi thành, một đường phi thẳng tới bờ sông.
Cuối cùng cả người lẫn ngựa cùng ngã xuống nước.
Lúc được cứu lên, toàn thân hắn ướt sũng, thần trí đã mơ hồ, nhưng miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm.
“Vì sao còn cứu ta…”
Hầu phu nhân chạy tới, ôm đứa con trai toàn thân ướt đẫm mà khóc đến gần như ngất đi.
Bà không hiểu đứa con luôn trầm ổn tự giữ mình kia rốt cuộc đã biến thành thế nào.
Người trong phủ chỉ dám lén bàn tán sau lưng.
Thế t.ử rốt cuộc là bị làm sao vậy?
Mà hắn chỉ nói:
“Ta hối hận rồi.”
Nhưng hối hận điều gì…
Hắn không nói.
…
Mấy tháng sau nữa, lại có tin truyền tới.
Tạ Dương xuất gia rồi.
Hắn xuống tóc quy y, vào một ngôi chùa ngoài thành.
Hầu phu nhân khóc hết mấy trận, cuối cùng vẫn không thể kéo con trai trở về.
Lúc ta nghe tin ấy, vừa hay đang nghén rất nặng.
Lý Quân Ngật một bên khẩn trương tiến lại hỏi han ta, một bên lại khom lưng nôn khan theo.
“Diệu Âm… nàng sao vậy? Chỗ nào không khỏe?”
Ta lắc đầu, vừa buồn cười vừa bất lực nhìn hắn.
“Vương gia, ngài nôn cái gì?”
Hắn ngẩng đầu lên, vẻ mặt mờ mịt, hốc mắt còn đỏ hoe.
“Ta cũng không biết nữa…”
“Vì sao ta cũng phải nôn chứ?”
Mãi tới bốn tháng sau, ta không còn nghén nữa.
Hắn cuối cùng cũng hết nôn theo.
…
Lại một mùa xuân nữa tới.
Cây đào trong sân đã tàn hoa, kết đầy một cây quả đỏ hồng.
Trên vai Lý Quân Ngật có một cục bột mềm mềm đang ngồi, hắn ngẩng đầu chọn tới chọn lui giữa những cành cây.
Đứa nhỏ kia cưỡi trên cổ hắn, hai bàn tay bé xíu túm lấy ngọc quan của hắn, hưng phấn tới mức không ngừng đung đưa chân.
“Thấy chưa? Quả đỏ nhất to nhất trên kia ấy.”
“Hái xuống không được ăn vụng đâu, cái đó là để cho mẫu thân con!”
Cục bột trên vai bĩu môi, vẻ mặt bất mãn.
“Phụ thân, vậy còn con thì sao?”
Lý Quân Ngật rảnh ra một tay, vỗ vỗ cái chân mũm mĩm của con, cười đến qua loa lấy lệ.
“Ngoại trừ quả đó ra, cả cây đều là của con.”
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)