Nghề Khiêng Xac/Chương 4C. 4
20px

“Cái thứ q/uỷ quái kia sẽ không tìm thấy chúng ta đâu!”

Mắt mẹ tôi sáng lên, lập tức mở miệng: “Đúng đấy, chúng ta đi thôi.”

“Rời khỏi đây để nó không tìm thấy là được!”

Tôi lạnh lùng nói: “Mẹ, mẹ quên những gì ba nói rồi sao?”

“Cả nhà gà chó không tha!”

“Sớm muộn gì cũng sẽ tìm thấy thôi!”

Mặt mẹ tôi tái mét khi nghe xong, bà hét lớn:

“Vậy phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ chúng ta ngồi nhà chờ ch*t chắc? Tất cả là tại cái đồ vô dụng ba mày, nếu ông ấy không làm cái nghề này, không truyền lại cho mày thì đã không sao! Giờ thì hay rồi, chúng ta đều bị ông ấy hại ch*t cả.”

Tôi rất tôn trọng ba, nghe bà ch/ửi rủa, mặt tôi lập tức sa sầm: “Mẹ! Chuyện này rốt cuộc biến thành như vậy là vì cái gì, trong lòng mẹ biết rõ!

Ba ch*t rồi cũng không được yên còn phải bảo vệ chúng ta, sao mẹ có thể nói ra những lời như vậy!”

Mẹ tôi nước mắt bỗng chốc tuôn rơi: “Chẳng phải tại ông ấy sao? Nếu ông ấy ra ngoài ki/ếm tiền, nhà mình không thiếu tiền thì có nhận cái việc này không?”

Nói xong bà liền вс вс khóc nức nở.

Thấy vậy, em trai tôi vội vàng lên tiếng: “Chị à, chị đừng trách mẹ nữa. Ai mà ngờ được lại xảy ra chuyện thật chứ. Chị nghĩ cách đi, nếu chị không được thì mình tìm người chuyên bắt m/a về thử xem?”

Em trai vừa nói xong, hai mắt liền sáng lên: “Chị, em thấy cách này được đó!”

Đề nghị của em trai quả thật đã cho tôi một ý hay, mẹ tôi nghe đến đây cũng nín khóc, chen vào: “Đúng đó, Tiểu Cương thông minh thật. Con gái à, mẹ nhớ ở thôn bên mình có một bà thầy lợi hại lắm. Nghe nói là một bà tiên, bao nhiêu người cúng bái, con đi mời bà ấy chắc chắn sẽ giúp được chúng ta!”

Người mà mẹ tôi nói tôi cũng biết, nghe nói là một bà đồng.

Từ sớm đã được tiên gia chọn rồi.

Lúc đó bà ấy cứ đi/ên điên kh/ùng khùng, bệ/nh tật liên miên, chữa thế nào cũng không khỏi, người nhà bà ấy bèn nhờ người tìm một thầy cao tay.

Thầy bảo chỉ cần lập một cái điện thờ là được.

Sau này điện thờ được lập, bệ/nh tình liền khỏi hẳn.

Người trong vùng mười thôn tám xã nhà nào có chuyện gì đều tìm đến bà ấy xem, danh tiếng cũng khá lớn.

Bà ấy họ Tiền, năm nay đã năm mươi tuổi rồi, cả đời không kết hôn.

Trong nhà bà ấy chỉ có một mình bà ấy là con gái, ba mẹ mất rồi nên chỉ còn lại một mình.

Người đi tìm bà ấy xem việc đều gọi bà ấy là bà Tiền.

Tôi kể chuyện nhà mình cho bà Tiền nghe.

Bà ấy châm điếu th/uốc hút một hơi, sau đó vẻ mặt liền thay đổi.

Giọng nói the thé, mắt híp lại, vẻ mặt hưởng thụ: “Chuyện này, lão tiên nhận rồi.”

Bà Tiền đòi hai mươi vạn, không hơn không kém một xu.

Vừa đúng là số tiền tôi đi khiêng x/á/c ki/ếm được, thấy tôi có chút do dự, bà Tiền híp mắt nhìn tôi.

“Cô gái à, có những đồng tiền không giữ được đâu, số tiền đó không nên là của cô.”

Nghĩ đến mẹ và em trai, lại nghĩ đến lời ba dặn, trong lòng tôi hạ quyết tâm.

Mạng sống quan trọng hơn tiền bạc.

Tôi nói chuyện xong với bà Tiền, bà ấy liền thu dọn đồ đạc rồi cùng tôi về nhà.

Vừa đến trước cửa nhà, sắc mặt bà Tiền liền lạnh xuống: “Âm khí nặng nề, đại hung. Có hai mươi vạn mà tôi phải đ/á/nh đổi nửa cái mạng già à! Tặc tặc, lỗ vốn rồi!”

Tôi còn chưa kịp nói gì, bà Tiền đã liếc nhìn tôi: “Yên tâm đi, tôi không phải là người thất tín, đã hứa thì chắc chắn sẽ giúp cô. Tối nay cái s/úc si/nh kia đến, tôi sẽ đi hội ngộ nó!”

Tôi dẫn bà Tiền vào nhà, bà ấy nhìn th* th/ể bố tôi một cái, nhíu mày nói:

“Người ch*t rồi thì nên sớm được ch/ôn cất yên nghỉ.”

Có bà Tiền ở đó, không khí trong nhà cũng bớt căng thẳng đi phần nào, chỉ là cứ đến tối, lại bắt đầu ngột ngạt trở lại.

Bà Tiền không ngủ, chúng tôi cũng thức chờ, trừ bà Tiền ra cả nhà tôi đều mặt mày nghiêm trọng.

Đặc biệt là mẹ tôi, bà ấy vẻ mặt căng thẳng nhỏ giọng hỏi: “Chắc là sẽ không có vấn đề gì chứ?”

Bà Tiền cho bà ấy một ánh mắt trấn an, sau đó nói: “Trước mặt tiên gia nhà ta, cái loại oán thi cỏn con kia chẳng đáng là gì.”

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, rất nhanh bên ngoài đã truyền đến động tĩnh.

Một giọng nói khàn khàn vang lên ngoài cửa: “Nhà thầy Vân ở đây phải không?”

Ngay sau đó là tiếng gõ cửa.

Em trai và mẹ tôi lập tức căng thẳng cả người, hai người lo lắng nhìn ra bên ngoài.

Bà Tiền cầm điếu th/uốc lên châm một hơi, thần sắc trong nháy mắt liền thay đổi.

Dưới ánh trăng bóng dáng bà Tiền biến thành một con chồn khổng lồ.

Bà ấy the thé hét lên: “S/úc si/nh, ông Hoàng đây! Cút vào chịu ch*t đi!”

Tiếng động ngoài cửa dừng lại một chút, sau đó cánh cửa hé ra một khe, một bàn tay trắng bệch thò vào.

Cửa từ từ mở ra, ngay sau đó một khuôn mặt trắng bệch thò vào: “Thầy Vân có nhà không?

Tôi vào nhé?”

Bà Tiền thấy vậy lập tức con ngươi thay đổi, người năm mươi tuổi nhanh nhẹn đến không ngờ.

Lúc đầu bà Tiền chiếm thế thượng phong, bà ấy vẻ mặt đắc ý, nhưng rất nhanh bà ấy đã cảm thấy có gì đó không đúng.

Bởi vì trừ Phương Việt, lại xuất hiện thêm một th* th/ể nữa.

Dưới ánh trăng tôi và mẹ nhìn rõ, đó chính là th* th/ể ba tôi.

Vẻ mặt mẹ tôi đại biến: “Chuyện gì vậy? Sao bố mày lại đ/á/nh nhau với bà Tiền!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...