20px

04

Cầm cuốn sổ đỏ trong tay, ánh nắng chói mắt đến mức hơi khó chịu, đầu ngón tay tôi khẽ vuốt ve con dấu thép trên đó.

Người đàn ông mặc vest chỉnh tề, dáng vẻ non nớt ngày xưa đã sớm biến mất.

Qua năm năm, vẫn là anh ấy.

“Công ty tôi còn có việc, tài xế này sẽ đưa em về.”

Tôi hơi ngẩn người: “Còn hợp tác với Tô thị…”

“Sáng mai tới công ty tìm tôi.”

Nói xong câu đó, tôi chỉ có thể nhìn Cố Thừa An đi thẳng lên một chiếc xe khác, bước chân không hề dừng lại.

Thậm chí còn có chút chật vật.

Tôi hé môi, nhìn chiếc xe như chạy trốn mà lao đi rất nhanh, cuối cùng cũng không nói gì thêm.

Tài xế bên cạnh giúp tôi mở cửa xe, cẩn thận lên tiếng.

“Phu nhân Cố, bây giờ chúng ta về sao?”

Bây giờ là… phu nhân Cố sao.

“Rè…”

Tôi mờ mịt bắt máy, ngay lập tức nghe thấy tiếng oanh tạc liên hoàn của Hà Tiểu Tiểu.

“Tô Yểu! Cậu không có nghĩa khí! Về nước không liên lạc với tôi trước thì thôi đi, điện thoại cũng không nghe là sao!”

“Có chuyện lớn gì mà bận đến vậy…”

Tôi cầm điện thoại ra xa một chút: “Vừa chỉnh im lặng, tôi đi đăng ký kết hôn mà.”

“Cậu đăng ký kết hôn cũng không thể…”

“Cái gì cơ!?”

Bị Hà Tiểu Tiểu kéo cả người lẫn hành lý tới quán bar của cô ấy, tôi dùng vài ba câu kể lại chuyện ly kỳ hôm nay.

“Ý cậu là, năm năm sau gặp lại bạn trai cũ, lần đầu gặp mặt liền trực tiếp đi đăng ký kết hôn?”

“Liên hôn thôi, bọn tôi chỉ là liên hôn.”

Tôi hờ hững sửa lại, trong đầu không khỏi hiện lên bóng lưng người đàn ông rời đi vội vàng ở cục dân chính lúc nãy.

Hình như không có chút lưu luyến nào.

“Cho tôi một ly Negroni thêm đá, cảm ơn.”

Hà Tiểu Tiểu trừng to mắt ghé sát lại.

“Trời ơi, Yểu Yểu, cậu thích đua xe như vậy nên trước giờ chưa từng uống rượu, sợ làm hỏng bộ não thiên tài của mình mà?!”

“Vừa lên đã chơi loại mạnh vậy luôn?!”

Tay phải tôi vô thức run lên, sự ăn ý nhiều năm của bạn thân khiến Hà Tiểu Tiểu nhạy bén nắm lấy tay tôi.

“Yểu Yểu, rốt cuộc cậu bị làm sao vậy?”

Quá lâu rồi không có ai quan tâm tôi như thế, lồng ngực tôi chua xót nhưng cũng không dám tiếp lời.

“Mệt thôi, không sao.”

“À đúng rồi, đây là tấm séc 600 vạn.”

Thấy cô ấy vội vàng muốn từ chối, tôi lập tức giữ tay cô ấy lại.

“Tiểu Tiểu, số tiền này tôi chuyển cho cậu mấy lần cậu cũng không chịu nhận, năm đó nếu không có 300 vạn của cậu thì sẽ không có tôi của ngày hôm nay.”

“Cậu nhất định phải cầm lấy.”

Ánh mắt Hà Tiểu Tiểu khẽ dao động, thấy thái độ tôi kiên quyết nên cuối cùng vẫn nhận lấy tấm séc.

“Được! Vậy tối nay tôi sẽ bù cho cậu một đêm độc thân, không say không về!”

“Nào! Gọi hết trai đẹp nhà mình ra đây!”

Đăng ký kết hôn xong rồi lại bù đêm độc thân sao?

Nghĩ tới cuốn sổ đỏ nóng rực trong túi, lòng tôi bỗng chột dạ.

“Tiểu Tiểu, tôi kết hôn rồi.”

Hà Tiểu Tiểu hừ lạnh một tiếng: “Vừa rồi cậu chẳng còn nói hai người chỉ là liên hôn thôi sao? Nào nào.”

Tôi dở khóc dở cười, chỉ có thể vừa chăm sóc cô ấy sau vài ly rượu đã chơi đến điên, vừa né tránh mấy nam người mẫu nhiệt tình bên cạnh.

Nhìn gương mặt đám nam người mẫu trong quán cô ấy chẳng thua gì idol, tuy có lòng mà không có gan, tôi vẫn không nhịn được cảm thán.

“Tiểu Tiểu, mấy năm nay cậu sống thật hưởng thụ nha.”

Hà Tiểu Tiểu vỗ ngực: “Yểu Yểu, cậu đừng tự làm khổ mình.”

“Cho dù cậu không liên hôn với anh ta, hoặc ly hôn với anh ta, chị em đây bây giờ cũng có năng lực nuôi cậu rồi!”

“Không, cần, đâu.”

Giọng nói quen thuộc trầm thấp vang lên phía sau, trong cơn giận dữ còn mang theo lệ khí không giấu nổi.

Xong đời.

Toàn thân tôi run lên, chỉ cần 0 giây tôi cũng đoán được người đó là ai.

Bản năng cầu sinh khiến tôi lập tức quay đầu bỏ chạy.

Giây tiếp theo lại bị người ta hung hăng kéo lên, cả người lơ lửng, bị vác lên vai rồi đi thẳng ra ngoài.

Sắc mặt Cố Thừa An lạnh đến đáng sợ, từng chữ như nghiến ra từ kẽ răng.

“Tô Yểu, em đúng là giỏi thật.”

Thói quen đúng là thứ đáng sợ.

Ở bên nhau nhiều năm, tôi quá hiểu Cố Thừa An.

Đến mức chỉ cần nghe anh nói chuyện, tôi đã có thể cảm nhận được toàn bộ cảm xúc và nguyên nhân mà anh chưa từng biểu lộ ra ngoài.

Giống như lúc này.

Phản ứng giống hệt mỗi lần anh ghen trước đây.

Không thay đổi chút nào.

Nhưng anh… thật sự vẫn còn ghen sao?

Tôi kéo kéo áo anh, giọng nói dịu xuống.

“Này này Cố Thừa An, hành lý với túi của tôi!”

Bước chân anh không dừng lại.

“Nhưng giấy đăng ký kết hôn còn ở trong túi mà.”

Bước chân Cố Thừa An hơi khựng lại, dường như bị chọc tức đến bật cười.

“Tô Yểu, em còn biết mình đã kết hôn à.”

Trong lòng tôi âm thầm đếm ngược.

Ba, hai, một.

Cố Thừa An mặt mày âm trầm quay trở lại, giật lấy chiếc túi trên bàn rồi nhanh chân rời đi.

Vừa tới biệt thự, lúc xuống xe tôi đang định gửi định vị cho Tiểu Tiểu để cô ấy mang hành lý tới thì điện thoại đã bị người ta giật mất.

“Này! Cố Thừa An!”

Giây tiếp theo, chân tôi rời khỏi mặt đất, người đàn ông dùng một tay ôm ngang eo tôi.

Sau đó cửa “cạch” một tiếng rồi đóng lại.

Lưng tôi đập mạnh lên cửa phát ra tiếng động nặng nề.

Tôi còn chưa kịp phản ứng vì đau thì nụ hôn như cuồng phong bão táp đã mang theo cơn giận bị đè nén mà ập tới.

Cánh cửa lạnh buốt, khoảnh khắc môi lưỡi chạm nhau nóng đến mức tôi vô thức lùi ra sau, nhưng không còn đường lui nữa.

Sau khi phát hiện động tác của tôi, bàn tay lớn bên hông Cố Thừa An siết chặt hơn.

Sức lực nơi môi lưỡi càng mạnh hơn, không chút lưu tình cướp đoạt toàn bộ không khí.

Giống như muốn trút hết toàn bộ tức giận của năm năm qua.

Cố Thừa An điên cuồng như vậy quá xa lạ.

Cho tới khi bị anh làm cho choáng váng rồi đặt lên giường, tôi mới có được chút thời gian thở dốc.

Cơn đau nóng rát nơi lưng khiến tôi vừa giơ tay định tát anh thì ngay khoảnh khắc ngẩng đầu lại chạm phải đôi mắt đỏ hoe của anh.

Anh nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt sâu thẳm như muốn nuốt chửng tôi.

Bàn tay đang giơ lên của tôi lại đột nhiên không nỡ hạ xuống.

“Không phải, Cố Thừa An anh…”

“Anh khóc rồi?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...