08
“Gấp gáp tới mức trực tiếp kết hôn đăng ký luôn? Rốt cuộc con còn coi ta là ba không hả!”
“Cố thị này vẫn chưa phải của con đâu!”
Năm năm sau, lần nữa nhìn thấy Cố Minh.
Tôi vẫn vô thức muốn trốn tránh.
Rõ ràng ông ấy là chú Cố đã nhìn chúng tôi lớn lên.
Hai nhà Cố Tô là thế giao, từ nhỏ Cố Thừa An ít nói lại thích đi theo sau tôi chơi đùa khắp nơi.
“Cố Thừa An, tôi bảo kê anh.”
Người lớn khác luôn thấy chúng tôi ồn ào phiền phức.
Nhưng Cố Minh lại không như vậy.
Ông ấy sẽ mời chúng tôi tới phòng trà uống trà.
Lúc hai cha con họ đi du lịch cũng gọi cả tôi — đứa bị bỏ ở nhà.
Sẽ đặc biệt tự tay viết giấy khen để động viên chúng tôi khi thi đấu không đạt giải.
Năm đó, câu tôi nói nhiều nhất với Cố Thừa An chính là.
“Muốn chú Cố làm ba tôi thật đó.”
“Hay hai chúng ta đổi đi.”
Mỗi lần như vậy, Cố Thừa An đều không lên tiếng, giống như đang suy nghĩ gì đó.
Nghĩ tới mức vành tai đỏ như sắp nhỏ máu.
Sau này tốt nghiệp cấp ba, Cố Thừa An tỏ tình với tôi, tôi mới bừng tỉnh đại ngộ.
Mẹ nó!
Hóa ra từ lúc đó anh đã nhắm vào tôi rồi!
Bốn năm yêu nhau thời đại học thật ra cũng chẳng khác mười tám năm trước là bao.
Bên cạnh tôi vẫn luôn có một chú chó nhỏ ngoan ngoãn đi theo.
Nhưng hình như cũng có khác.
Biến thành… một chú chó nhỏ vừa quyến rũ vừa dính người.
Cho tới lúc sắp tốt nghiệp, tôi mơ hồ nhận ra dạo gần đây Cố Thừa An có gì đó không đúng.
Điện thoại không rời tay, nghe điện thoại còn phải né tránh tôi.
Tôi nghiêng đầu che đi ý cười nơi khóe môi.
Sự ăn ý từ nhỏ tới lớn khiến tôi đoán được gần đây anh chuẩn bị làm chuyện lớn gì đó.
Vì thế tôi còn đặc biệt đặt riêng một chiếc váy nhỏ.
Chiều hôm anh hẹn tôi, lúc tôi đang chuẩn bị đi gặp anh thì lại gặp chú Cố.
“Tô Yểu, chuyện này vốn không nên do chú nói.”
Cố Minh khó xử, nhưng khi nói lại không hề dây dưa.
“Cháu không phải con gái nhà họ Tô.”
“Cái gì?”
Trong ánh mắt kinh ngạc của tôi, ông ấy đẩy tài liệu tới.
“Đây là giấy xét nghiệm ADN.”
“Tô Yểu, cháu rất có năng lực, chú rất thưởng thức cháu.”
“Nhưng chú là thương nhân.”
“Nhà họ Cố có hai đứa con, nhưng chỉ một người được thừa kế, Cố Thừa Kỳ cũng sắp trở về rồi.”
Tôi không thể tin nổi nhìn ông ấy, chỉ nghe những lời như búa tạ giáng xuống tuyên án.
“Nhưng chú nghiêng về Thừa An hơn.”
“Nhưng với tư cách người thừa kế, nó không có quyền lựa chọn hôn nhân, cũng không cần tình yêu.”
“Tô Yểu, cháu là đứa trẻ thông minh.”
“Coi như là vì Thừa An đi.”
Tôi đương nhiên hiểu ý ông ấy.
Tôi không trả lời, chỉ phát điên mà chạy khỏi căn phòng trà từng quen thuộc và ấm áp nhất kia.
Ngày hôm đó nắng rất đẹp, nhưng cả người tôi lại lạnh buốt.
Tôi thất thần chạy về nhà.
Nhìn cô gái vừa được đón về cùng gương mặt nghiêng lạnh lùng cực kỳ giống người đàn ông kia.
Tôi vẫn đứng sững tại chỗ.
“Rè…”
Màn hình cuộc gọi trên điện thoại không ngừng sáng lên.
Tôi vô lực trượt ngồi xuống đất, vùi sâu đầu vào đầu gối.
Tay không khống chế được mà run lên.
Cố Thừa An, chó nhỏ của tôi.
Sau này… hình như tôi không thể bảo vệ anh nữa rồi.
Cuối cùng, tôi vẫn đi tìm Cố Thừa An.
Đã trễ hơn thời gian hẹn rất lâu, nhưng Cố Thừa An không hề tức giận.
Anh chỉ lo lắng tiến tới, nghiêm túc kiểm tra tôi từ trên xuống dưới.
“Yểu Yểu, xảy ra chuyện gì rồi sao?”
Tôi lắc đầu.
Tất cả đau khổ, tủi thân và thống khổ như dời sông lấp biển trong dạ dày.
Nhưng lúc này lại chỉ có thể miễn cưỡng hóa thành ba chữ.
“Em không sao.”
Giây tiếp theo, tiếng nhạc vang lên.
Mọi thứ giống như một giấc mơ, bản nhạc piano tôi thích nhất, hoa linh lan trắng tôi thích nhất.
Còn có thiếu niên tôi yêu nhất.
Khi nhìn anh chậm rãi bước về phía tôi, quỳ một gối xuống.
Nước mắt tôi đã sớm làm mờ cả đôi mắt.
Rõ ràng mọi thứ đều là điều tôi mong đợi từ rất lâu, nhưng lúc này tôi lại chỉ có thể giống như cô bé Lọ Lem trước mười hai giờ mà âm thầm đếm ngược.
Lén lút tham luyến giấc mộng giới hạn thời gian này.
Nhưng lưỡi dao vô hình đặt trên cổ ngày càng tiến sát.
Nếu thời gian mãi mãi dừng lại ở khoảnh khắc này.
Thì tốt biết bao.
Nhưng thời gian sẽ không dừng lại.
“Yểu Yểu, anh yêu em.”
Cố Thừa An cười dịu dàng, giọng nói trịnh trọng lại trang nghiêm.
“Gả cho anh nhé.”
“Chúng ta chia tay đi.”
Lời của chúng tôi đồng thời thốt ra.
Nụ cười của Cố Thừa An lập tức cứng lại.
“Cái gì?”
Yết hầu anh chuyển động, giọng nói run rẩy gần như tuyệt vọng.
“Tô Yểu, anh không thể đồng ý!”
Trái tim tôi như bị người ta hung hăng bóp chặt, xé nát, cơn đau tàn nhẫn khiến tôi không thở nổi.
Giọng nói của Cố Thừa An mềm yếu đến hèn mọn.
Anh siết chặt lấy tôi, quỳ xuống nghẹn ngào cầu xin.
“Yểu Yểu xin em, đừng đi.”
“Xin em…”
“Chó nhỏ cầu xin em, chúng ta đừng chia tay được không.”
Sự tuyệt vọng nghẹt thở lập tức cuốn lấy toàn thân, thiêu đốt lòng bàn tay tôi.
Tôi khó khăn mở miệng, từng chữ tàn nhẫn như dao nhọn.
Không biết rốt cuộc đang lăng trì ai nữa.
“Em không yêu anh, Cố Thừa An.”
“Chỉ là chơi đùa thôi, dục vọng khống chế của anh quá mạnh.”
“Em có rất nhiều chó nhỏ.”
Tôi tê dại lạnh nhạt nhìn anh, dùng hết toàn bộ sức lực hất tay anh ra.
Cố Thừa An, xin lỗi.
Trước khi đi…
Vậy hãy để tôi giúp anh lần cuối cùng đi.
Chaporia
Bình Luận (0)