Hai ngày tiếp theo, Chu Văn Bân quả nhiên bắt đầu “biểu diễn”.
Ngày nào anh ta cũng đi sớm về muộn.
Lúc về nhà luôn mang vẻ mặt mệt mỏi, trên người còn phảng phất mùi rượu.
“Vợ à, hôm nay anh lại đi gặp thêm hai người bạn nữa, uống hơi nhiều nhưng vẫn chưa gom đủ tiền.”
“Em đừng lo, anh đã hẹn tổng giám đốc Vương rồi, bên đó chắc sẽ cho anh vay một khoản lớn.”
Anh ta diễn vai một người con rể tốt vì gom tiền chữa bệnh cho mẹ vợ mà chạy đôn chạy đáo, sứt đầu mẻ trán… đạt đến mức hoàn mỹ.
Tôi nhìn anh ta, không vạch trần.
Chỉ mỗi ngày đều chuẩn bị sẵn canh giải rượu cho anh ta, dịu dàng dặn anh ta chú ý sức khỏe.
Sự ngoan ngoãn và tin tưởng của tôi khiến anh ta hoàn toàn buông lỏng cảnh giác.
Mà trên điện thoại tôi, app định vị GPS vẫn đang hiển thị rõ ràng toàn bộ hành trình thật sự của anh ta.
Cái gọi là “đi uống rượu với bạn”…
Là tới khu Kim Bích.
Cái gọi là “gặp tổng giám đốc Vương bàn chuyện”…
Vẫn là tới khu Kim Bích.
Anh ta gần như ngày nào cũng tới đó.
Có hôm ở một hai tiếng.
Có hôm ở nguyên cả buổi chiều.
Tôi đoán…
Cuộc điện thoại “đòi tiền” của tôi đã khiến giữa anh ta và nhà họ Từ sinh ra áp lực cực lớn.
Anh ta cần liên tục tới trấn an “gia đình” bên kia.
Cần giải thích vì sao tiền lại “mất rồi”.
Tôi thậm chí còn có thể tưởng tượng ra cảnh tượng ở đó.
Sự chất vấn của Từ Nặc.
Những lời oán trách của Trương Thúy Lan.
Sắc mặt khó coi của Từ Kiến Quân.
Chu Văn Bân chắc chắn đã bị ép tới mức sứt đầu mẻ trán.
Anh ta giống như một kẻ đang đi trên dây.
Ra sức duy trì sự cân bằng giữa hai đầu.
Nhưng lại không hề biết rằng…
Phía dưới sợi dây ấy, tôi đã giăng sẵn một tấm lưới cho anh ta rồi.
Tôi đang chờ.
Chờ một thời cơ thích hợp để siết chặt tấm lưới này lại.
Tôi bắt đầu nghĩ…
Chỉ đơn giản khiến anh ta thân bại danh liệt, tay trắng ra đi…
Dường như vẫn chưa đủ để giải hận trong lòng tôi.
Tôi muốn cả “tình yêu” của anh ta cũng sụp đổ hoàn toàn.
Tôi muốn cái “gia đình” mà anh ta để tâm nhất…
Tự tay đuổi anh ta ra khỏi cửa.
Tôi muốn Từ Nặc…
Người phụ nữ đang tiêu tiền mồ hôi nước mắt của tôi mà vẫn cho rằng mình là kẻ chiến thắng…
Cũng phải nếm thử cảm giác bị lừa dối và phản bội.
Buổi tối, tôi nằm bên cạnh Chu Văn Bân.
Vì “mệt mỏi”, anh ta ngủ rất say.
Tôi lặng lẽ cầm điện thoại lên, mở tài khoản mạng xã hội mà mình đã thuộc nằm lòng từ lâu:
“Con thuyền Noah của Viễn Hàng.”
Bài đăng mới nhất của Từ Nặc được đăng từ hôm qua.
“Tâm trạng hơi tệ, may mà vẫn có anh ở bên.”
“Em tin anh.”
Ảnh đính kèm là một ly cà phê cùng lớp latte art hình trái tim.
Xem ra sự dỗ dành của Chu Văn Bân đã có tác dụng rồi.
Cô ta lựa chọn tiếp tục tin tưởng anh ta.
Đúng là vừa buồn cười vừa đáng thương.
Tôi đăng ký một tài khoản phụ hoàn toàn mới, không có bất kỳ thông tin nào.
Ảnh đại diện là một màu đen thuần túy.
Tên tài khoản là một chuỗi ký tự loạn.
Sau đó, tôi mở trang cá nhân của Từ Nặc, gửi cho cô ta một tin nhắn riêng.
Ngón tay tôi gõ cực nhanh trên màn hình.
Mỗi chữ đều mang theo hơi lạnh thấu xương.
Chị thật sự tin chuyện anh ta nói đầu tư thất bại sao?
Số tiền đó, anh ta đã lấy đi nuôi một người phụ nữ khác rồi.
Ở khu “Thủy Ngạn Hoa Thành” phía nam thành phố, anh ta mua nhà cho cô ta, mua xe cho cô ta.
Người phụ nữ kia trẻ hơn chị, cũng đẹp hơn chị.
Tôi không nhắc tới bản thân mình.
Tôi biến mình thành một “người biết chuyện” khác cũng bị lừa, một người tốt bụng muốn đánh thức “đồng minh”.
Tôi bịa ra một “kẻ thứ ba” khác.
Một kẻ địch nguy hiểm hơn.
Bởi vì tôi biết…
Với kiểu phụ nữ tự cho mình là trung tâm, luôn nghĩ mình mới là người chiến thắng cuối cùng như Từ Nặc…
Thua tôi, người vợ hợp pháp mà cô ta chưa từng đặt vào mắt…
Và thua một “tình nhân mới” chưa từng nghe tên…
Thì vế sau sẽ khiến cô ta bị đả kích mạnh hơn rất nhiều.
Nó sẽ khiến cô ta nhận ra…
Cái gọi là “gương vỡ lại lành” giữa cô ta và Chu Văn Bân…
Chẳng qua cũng chỉ là một trò cười khác.
Cô ta không phải điểm cuối của anh ta.
Cô ta cũng chỉ là một trạm trung chuyển mà thôi.
Gửi tin nhắn xong, tôi không do dự dù chỉ một giây.
Lập tức chặn Từ Nặc, sau đó xóa luôn tài khoản phụ kia.
Không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Làm xong tất cả, tôi đặt điện thoại xuống, lặng lẽ nhìn màn đêm ngoài cửa sổ.
Giống như vừa ném một quả bom chìm xuống mặt nước.
Tôi không biết nó sẽ phát nổ lúc nào.
Nhưng tôi biết…
Uy lực của nó đủ để dấy lên sóng to gió lớn.
Việc tôi cần làm chỉ là mở GPS lên, lặng lẽ nhìn chấm đỏ kia…
Chờ nó bắt đầu di chuyển điên cuồng, mất kiểm soát.
Quả nhiên.
Sáng hôm sau, tôi còn đang “lo lắng” nhắn tin cho Chu Văn Bân hỏi anh ta vay tiền tới đâu rồi.
Thì trên màn hình máy tính, chấm đỏ đại diện cho Chu Văn Bân đột nhiên chuyển động.
Ban nãy anh ta vừa mới rời khỏi nhà, nói rằng muốn đi gặp một “khách hàng quan trọng”.
Nhưng đầu xe vừa xoay…
Anh ta không hề chạy về trung tâm thành phố.
Mà dùng tốc độ cực nhanh, gần như phát điên lao thẳng về phía tây.
Đích đến…
Khu Kim Bích.
Tôi nhìn màn hình, khóe môi cuối cùng cũng cong lên thành một nụ cười thật sự.
Vở kịch hay…
Chính thức bắt đầu rồi.
Chaporia
Bình Luận (0)