Kế hoạch dạo công viên hủy bỏ, tôi ngồi ngồi không yên, ăn cũng chẳng vô. Kim Đậu luôn ở bên cạnh tôi.

“Kim Đậu có thể bảo vệ mẹ.”

Tôi ôm nó, tìm kiếm chút hơi ấm. Hiên nhà đã được Hứa Dịch dọn dẹp sạch sẽ nhưng tôi vẫn thấy ám ảnh, nằm trên giường mà người cứ nóng hầm hập. Tôi mò mẫm điện thoại xin nghỉ ốm ngày hôm sau, rồi gửi tin nhắn cho Hứa Dịch:

【Hôm nay cảm ơn anh, tôi lại nợ anh một ân tình lớn rồi.】

Anh trả lời ngay: 【Đừng nghĩ chuyện đó lúc này. Cô thấy trong người thế nào? Có cần liên lạc với bạn bè qua ở cùng một lúc không?】

【Vâng vâng, tôi không sao.】

Lướt danh sách liên lạc, tôi thật sự không có bạn thân ở đây, đồng nghiệp chơi khá nhất cũng chỉ là kiểu thỉnh thoảng đi ăn cùng. Thật lòng không muốn làm phiền người khác. Ở nhà thấy khó chịu quá, tôi định ra khách sạn ở hai ngày, nhưng nghĩ đến Kim Đậu nên thôi.

Thế là đêm đó tôi phát sốt. Lúc sốt đến mê man, chỉ nhớ mình cứ luôn miệng nói: “Kim Đậu, mẹ mệt quá.”

Có lẽ là đến câu thứ 100, tôi nghe thấy tiếng của Hứa Dịch.

“Uống thuốc rồi ngủ một giấc sẽ khỏe lại thôi.”

Tôi cứ ngỡ là mơ, cho đến khi sáng hôm sau tỉnh dậy thấy thuốc và ly nước đặt cạnh giường, cùng mẩu giấy Hứa Dịch để lại mới biết đó không phải mơ.

【Tôi đi mua đồ sáng rồi, chờ ăn sáng xong hãy uống thuốc nhé.】

Tôi ngẩn người. “Kim Đậu, chú ấy vào đây bằng cách nào?”

Kim Đậu đứng bên cạnh, nhìn tôi chằm chằm: “Mẹ, là Kim Đậu cho chú ấy vào đó.”

“Con á?”

“Tối qua mẹ mệt lắm, Kim Đậu tự mở cửa chạy lên lầu, đứng trước cửa nhà Tiểu Da meo meo gọi, thế là dắt được ‘Ba Pate’ xuống đây.”

Tôi rưng rưng nước mắt: “Kim Đậu ngoan quá.”

12

Hứa Dịch về rất nhanh, tôi vẫn còn đang ngồi thẫn thờ, thấy anh vào thì nhìn nhau trân trân, cả hai đều hơi ngượng ngùng.

“Ăn chút cháo rồi uống thuốc đi.”

“Cái đó… cảm ơn anh.”

Anh gật đầu, nói tiếp: “Đừng khách sáo. Chiều tôi phải đến công ty rồi, cô có muốn gọi bạn qua chăm sóc không?”

Tôi lắc đầu: “Tôi thấy khỏe hơn nhiều rồi, không sao đâu. Chiều ổn thì chắc tôi cũng đến công ty.”

Động tác trên tay Hứa Dịch khựng lại: “Đừng liều mạng thế.”

“Chủ yếu là hai ngày nay vừa có một dự án khá gấp… Yên tâm đi, nếu trưa vẫn thấy mệt tôi sẽ không đi đâu.”

“Được.”

Hứa Dịch giúp tôi bóc túi nilon, bày biện thức ăn ra từng thứ một rồi mới định rời đi.

“Có chuyện gì cô có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào.”

Tôi gật đầu. Có lẽ không phải ảo giác của tôi, tôi luôn thấy bầu không khí giữa chúng tôi có chút gì đó rất kỳ lạ. Ăn no uống thuốc xong, tôi vẫn quyết định đến công ty. Một phần vì tiến độ dự án mới đang gấp, phần khác tôi cũng muốn tạm thời rời khỏi nhà để suy nghĩ bình tĩnh lại.

Vừa đến công ty ngồi xuống đã nghe thấp thoáng tiếng bàn tán. Tôi cứ ngỡ là có dưa gì mới, nghiêng người hỏi nhỏ em thực thực tập bên cạnh: “Mọi người đang tám gì thế?”

Em thực tập cúi đầu thấp tịt, nghe tiếng tôi gọi mới ngẩng lên, cười gượng gạo bảo không có gì. Tôi linh tính có chuyện chẳng lành, truy hỏi: “Có liên quan đến chị à?”

Em ấy giật mình, sau đó hơi do dự bảo: “Chị Hy ơi, trên mạng có người bảo chị ngược đãi mèo…”

“Ai? Tôi á?”

Tôi mở cái bài viết không căn cứ đó ra, càng xem càng thấy vô lý, càng xem càng cạn lời. Mà người đăng bài, tôi nhìn qua là biết ngay Chu Kiệt Khải.

13

Bài viết đăng trên một diễn đàn địa phương, khá “hot”, không biết từ lúc nào đã bị chia sẻ vào nhóm công ty. Trên đó viết tôi là nhân viên công ty lớn mà đạo đức suy đồi, không chỉ cướp mèo của họ không trả mà còn ngược đãi mèo, không cho ăn uống. Tôi tức nổ đom đóm mắt, rút điện thoại định gọi cho Chu Kiệt Khải.

Nghĩ đi nghĩ lại, chuyện này chắc có liên quan đến kẻ gửi bưu phẩm đe dọa. Tôi lưu bài viết lại rồi định đến thẳng đồn cảnh sát, vừa ra khỏi cửa văn phòng thì đâm sầm vào một bóng người quen thuộc. Hứa Dịch đang đứng ngoài văn phòng đợi tôi.

Tôi chấn động — sau đó nhìn thấy thẻ nhân viên đeo trên cổ anh: 【Trưởng nhóm Kỹ thuật 1: Hứa Dịch】.

“Anh… chúng ta…”

Việc chúng tôi làm chung công ty còn khiến tôi sốc hơn cả việc anh biết tôi ở tầng nào. Bởi vì tổ Thiết kế và bộ phận Kỹ thuật cách nhau đến mười mấy tầng lầu. Hai năm trước công ty còn làm chung một mặt sàn lớn, tất cả các bộ phận ở cùng một tầng. Điều này chứng tỏ, ít nhất một năm trước Hứa Dịch đã biết tôi ở bộ phận Thiết kế rồi.

Anh lắc lắc chìa khóa trong tay, bảo: “Tôi đưa cô đi nhé?”

Tôi gật đầu.

Lên xe xong, tôi định nói lại thôi, rốt cuộc vẫn chẳng hỏi ra lời.

Ngược lại là Hứa Dịch chủ động lên tiếng trước:

“Hai năm trước, lúc tôi vừa mới trở thành nhân viên chính thức đã từng gặp cô. Ở lối đi cầu thang công ty, tôi vô tình nghe thấy cô gọi điện cho ba mẹ. Xin lỗi nhé, tôi không cố ý nghe lén, chỉ là lúc đó đang ở tầng trên ăn cơm nắm thôi. Cô nói kiếp này nợ họ cô đã trả sạch rồi, từ nay về sau cô phải sống cuộc đời của chính mình. Lúc đó tôi đã rất kinh ngạc, không ngờ một cô gái lại có thể bộc phát nguồn năng lượng lớn đến thế.

“Ngày nào cô cũng đến công ty rất sớm, trên đường đến chỗ ngồi tôi đều đi ngang qua chỗ cô. Cô… giận à?”

Tôi nghiến răng nghiến lợi, thầm nghĩ đã biết tôi từ sớm thì nên sớm nói chuyện với tôi chứ, lãng phí mất hai năm trời. Tất nhiên tôi không nói ra, chỉ lắc đầu.

Anh nói tiếp: “Cũng vì những lời của cô mà tôi mới có dũng khí thoát ly khỏi mẹ tôi và gia đình mới của bà ấy để sống độc lập. Nhưng gặp nhau ở khu chung cư này đúng là ngoài ý muốn. Tôi không ngờ chúng ta lại trở thành hàng xóm, nhưng tôi rất bất ngờ và vui mừng. Có điều giờ không phải lúc nói những chuyện này, tôi sẽ cùng cô xử lý vụ lần này, đừng lo lắng, cô không có một mình đâu.”

Bình thường tôi thấy mình cũng nói nhiều lắm, nhưng đến lúc này lại chẳng nói được câu nào, chỉ biết gật đầu, mũi thấy cay cay.

Đến đồn cảnh sát lấy lời khai xong, cảnh sát báo tôi về nhà chờ tin. Tôi bắt đầu viết bài trên diễn đàn địa phương để phản đòn. Bài viết bao gồm nhưng không giới hạn ở:

  • Ảnh chụp màn hình tin nhắn lúc Chu Kiệt Khải mới yêu nhau đã vứt Kim Đậu ở nhà tôi mặc kệ.
  • Hồ sơ tiêm phòng của Kim Đậu từng lần một.
  • Hồ sơ bệnh án lúc Kim Đậu năm tháng tuổi bị viêm cấp tính phải nằm viện.
  • Từng khoản chi tiêu mua pate và đồ chơi.
  • Ảnh chụp Kim Đậu trong ba tháng gần đây.

Và đoạn ghi màn hình tin nhắn cuối cùng, tôi hỏi Chu Kiệt Khải: 【Kim Đậu anh có mang đi không?】 Chu Kiệt Khải: 【Mèo ta, không đáng tiền, cô giữ mà nuôi đi.】

Đến cuối bài viết, tôi viết rằng: 【Kim Đậu từ lúc ba tháng tuổi đã theo tôi rồi, trời nóng chúng tôi cùng thổi điều hòa, trời lạnh chúng tôi cùng chui trong một cái chăn để ngủ. Nó đã sớm là con của tôi rồi, tôi không đồng ý cho bất kỳ ai mang nó đi, cũng không cho phép bất kỳ ai lấy danh nghĩa yêu thương để làm hại nó.】

14

Bài viết nhận được phản hồi rất tốt, những đồng nghiệp lúc trước bàn tán cũng nhỏ giọng hỏi tôi có phải đắc tội ai nên bị vu khống không. Tôi không nói gì, chờ đợi kết quả cuối cùng.

Vài ngày sau, Hứa Dịch cùng tôi đến đồn cảnh sát. Tôi cứ ngỡ sẽ gặp Chu Kiệt Khải, không ngờ lại thấy một người khác — người yêu cũ của Chu Kiệt Khải, Triệu Thấm Nhã.

Cô ta khóc như hoa lê đái vũ, vừa thấy tôi đã bắt đầu xin lỗi, bảo cô ta cũng bị Chu Kiệt Khải lừa:

“Lúc đó tôi rất thích bé mèo này, nhưng Chu Kiệt Khải không cho. Anh ta bảo mèo là anh ta nhận nuôi nên phải thuộc về anh ta. Sau này tôi mới biết anh ta đã hỏi rất nhiều người xem có bán lấy tiền được không, bán không được mới vứt cho cô đấy. Mấy hôm trước anh ta quay lại tìm tôi đòi quay lại, tôi hỏi mèo đâu? Anh ta bảo cô không chịu trả, lại còn đối xử không tốt với mèo, nên tôi mới đăng bài. Xin lỗi nhé, là tôi chưa tìm hiểu rõ sự thật đã đăng bài, tôi sẽ đăng bài xin lỗi công khai trên diễn đàn. Thật sự xin lỗi cô!”

Tôi đưa khăn giấy cho cô ta, vừa đưa vừa tặc lưỡi, Chu Kiệt Khải nói với tôi là người yêu cũ không thích mèo, nhất định không lấy nên anh ta mới mang đi. Cái tên này đúng là mồm mép toàn lời dối trá.

Kẻ gửi bưu phẩm đe dọa cũng tìm thấy rồi, là một học sinh mười bảy tuổi, cực kỳ yêu mèo, vì đọc được bài viết trên diễn đàn nên mới tìm tôi trả thù, đã bị cảnh sát giáo dục một trận và viết bản kiểm điểm.

Lúc rời khỏi đồn cảnh sát, Triệu Thấm Nhã đuổi theo.

“Xin lỗi, nhưng tôi muốn hỏi… tôi có thể đi thăm mèo… đi thăm Kim Đậu được không?”

Tôi nhìn Hứa Dịch, ánh mắt anh ôn nhu, cũng đang chờ quyết định của tôi. Thế là tôi không đắn đo nữa, gật đầu đồng ý. Dù sao đi nữa, Triệu Thấm Nhã chính là người đã giúp Kim Đậu thoát khỏi kiếp lang thang lúc ban đầu, tôi nên cảm ơn cô ấy.

Lúc về nhà, Kim Đậu đã đợi tôi ở cửa. Cho đến khi nhìn thấy người đằng sau tôi, nó cũng ngẩn ra.

“Mẹ, người này trông quen lắm.”

Tôi bước tới bế nó lên, không biết giải thích thế nào: “Lúc con còn bé xíu xiu, cô ấy đã bế con đấy.”

Triệu Thấm Nhã xoa đầu Kim Đậu, mắt ầng ậc nước, khẽ nói: “Kim Đậu, đáng yêu quá.”

Cô ấy không ở lại lâu. Tôi bế Kim Đậu, đứng trên lầu nhìn theo bóng lưng cô ấy rời đi, nhất thời thấy bùi ngùi.

Kim Đậu lẩm bẩm: “Cô ấy rất giống người mẹ trước đây.”

“Người mẹ trước đây?”

“Vâng, nhưng mẹ là người mẹ hiện tại, cũng là người mẹ sau này.”

Tôi rưng rưng: “Mẹ sẽ mãi mãi là mẹ của Kim Đậu.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...