20px

Nó là toàn bộ hy vọng của ta và A Cẩn.

Ta có một tháng thời gian.

Khi dược hiệu của Hồi Hồn cổ tan biến, linh hồn của A Cẩn sẽ hồn phi phách tán, triệt để biến mất khỏi thế gian này.

Ta còn cần một cơ thể trẻ trung khỏe mạnh, phù hợp để linh hồn A Cẩn nương tựa.

Và một cơ thể như thế, ta đã chọn xong rồi.

Một tháng trước, phiên quốc phía Nam và hoàng đế đã định hạ chuyện hòa thân, lệnh cho muội muội ruột cùng mẹ với Tiêu Trạc đi hòa thân.

Người của ta mai phục sẵn trên con đường mà đội ngũ hòa thân bắt buộc phải đi qua.

Ta để người của mình mang theo tất cả cổ trùng đi chặn đánh đội ngũ hòa thân.

Không cần giết hết bọn họ, chỉ cần bắt đi An Bình công chúa.

Nửa tháng sau, người đã tới nơi.

Trên khoảng đất trống trước trúc lâu, một nữ tử mặc hỷ phục đang nằm đó, chất liệu gấm vóc rất tốt.

Nàng ta tầm mười bảy mười tám tuổi, dung mạo tinh xảo, thậm chí có vài phần giống với Tiêu Trạc.

An Bình công chúa kiêu căng hống hách, lại là muội muội ruột thịt của Tiêu Trạc.

Ta lập tức đem tử cổ của Hồi Hồn cổ cho nàng ta uống.

Quá trình này kéo dài suốt một đêm ròng.

Hồn phách của An Bình tan biến giữa không trung, ta không hề thấy áy náy.

Nàng ta đã hưởng thụ vinh hoa phú quý, ngày hôm nay thay ca ca trả nợ, cũng không quá đáng.

Khi trời sắp sáng, nàng ta nôn ra một ngụm máu đen, mở mắt ra.

Đó là đôi mắt của A Cẩn.

Trong trẻo sáng ngời, mang theo chút hoảng hốt và khó hiểu.

“Tỷ tỷ?”

Nó nhìn mặt ta, giọng nói khàn khàn mà lạ lẫm, “Muội đây là?”

Ta ôm chầm lấy nó, ôm thật chặt, nước mắt không ngừng rơi xuống.

“A Cẩn, muội về rồi.”

Nó ngẩn ngơ để ta ôm, rồi từ từ, thật chậm, nó đưa tay vòng qua ôm lấy eo ta.

“Tỷ tỷ, muội đã mơ một giấc mơ thật dài.

Nó vùi mặt vào hõm vai ta, giọng nói rầu rĩ, “Trong mơ tối lắm, đau lắm, muội gọi tỷ, tỷ không nghe thấy…”

“Tỷ tỷ nghe thấy rồi.”

Ta xoa tóc nó, giọng nghẹn ngào, “Tỷ tỷ nghe thấy rồi, cho nên tỷ tỷ tới đón muội đây.”

Nó khóc một hồi, ta từ trong ngực lấy ra một tấm gương đồng đưa cho nó.

A Cẩn đối diện với gương, khẽ hô lên một tiếng.

“An Bình?!”

Ta gật đầu.

Nó sờ sờ mặt mình, dường như có chút cảm thán.

“Muội ghét khuôn mặt này, nhưng sau này, muội sẽ dùng khuôn mặt này để sống thật tốt.”

Một lát sau, nó đặt gương xuống, mỉm cười với ta.

“Tỷ tỷ, cơ thể nàng ta rất khỏe mạnh, không có quỷ diện sang, không sợ lạnh, cũng không bị dị ứng rau diếp cá.”

“Ừm.”

A Cẩn nắm lấy tay ta, lòng bàn tay ấm áp, đầu ngón tay khẽ run rẩy.

“Tỷ tỷ, sau này muội sẽ không bị người ta bắt nạt nữa chứ?”

Ta trở tay nắm chặt lấy nó.

“Từ nay về sau, kẻ nào dám động tới một sợi tóc của muội, tỷ tỷ liền khiến kẻ đó cầu sinh không được, cầu tử không xong.”

A Cẩn nói với ta rất lâu, nói rằng lúc đầu tới kinh thành mới phát hiện Tiêu Trạc là kẻ khẩu thị tâm phi.

Tình cảm nó dành cho Tiêu Trạc theo đó nhạt đi nhiều, vốn đã định trở về Nam Cương.

Không ngờ bị hắn đe dọa sẽ phái binh tới Nam Cương, đành phải ở lại đó, một lần ở lại là năm năm trời.

A Cẩn không nhắc tới những đau đớn lúc trước.

Ta cũng kể cho nó nghe Tiêu Trạc đã chết trong nhục nhã và ghê tởm thế nào, lưu xú vạn năm ra sao.

A Cẩn không kìm được mà cười rộ lên đầy sảng khoái.

Đáy mắt nó không có oán hận, chỉ có niềm hân hoan sau khi trọng sinh.

Nói một hồi, nó tựa vào vai ta, dần dần thiếp đi.

Ngoài cửa sổ, trăng Nam Cương cuối cùng cũng ló ra sau làn mây đen.

A Cẩn, sau này tỷ tỷ sẽ hộ muội chu toàn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...