20px

9

Mắt Dư Kham đột nhiên trợn lớn, đồng tử co lại như mũi kim.

Tôi nhìn anh ta.

“Kiếp trước anh cũng làm như vậy. Một ngày trước lễ 1/5, anh phóng hỏa đốt công ty, thiêu sạch cả tầng mười sáu.”

“Tất cả mọi người đều chết, mười bảy người, không một ai chạy ra được.”

“Bao gồm cả tôi.”

Môi Dư Kham run rẩy, khớp ngón tay trắng bệch.

“Nhưng anh không ngờ, tôi cũng trọng sinh.”

Tôi nhìn anh ta, giọng rất bình thản.

“Khi tôi tỉnh lại, anh đã trọng sinh được hai tháng. Tất cả mọi người đều nói anh là nhà tiên tri, là Thần Tài, là đại cứu tinh của công ty.”

“Tôi vừa nhìn điện thoại đã thấy bên trong toàn là phần mềm giám sát anh cài.”

“Xe của tôi bị anh gắn định vị, nhật ký cuộc gọi của tôi anh có thể tra bất cứ lúc nào, tôi gửi tin nhắn gì anh đều biết.”

“Cho nên tôi không dám nói gì cả.”

Tiểu Chu ở bên cạnh nghe mà cả người run rẩy.

Răng va vào nhau phát ra tiếng lách cách rất nhỏ.

Dư Kham nằm sấp trên đất, cơ mặt bắt đầu co giật.

“Em cố ý giả vờ không tin anh.” Anh ta khàn giọng nói.

“Đúng.” Tôi nói. “Anh nhắc tôi đừng lái xe, tôi cố tình lái ra ngoài, mượn cơ hội nổ lốp để vứt thiết bị định vị.”

“Anh nghe lén điện thoại tôi, tôi liền báo thêm một nghìn tệ phí sửa chữa, lén mua một chiếc điện thoại dự phòng.”

“Anh lắp máy nghe lén trong nhà, tôi liền mỗi ngày ngồi trong xe dùng điện thoại dự phòng gọi điện.”

“Anh tưởng anh khống chế được tất cả, nhưng anh không biết, từng câu anh nói, từng việc anh làm, tôi đều nhìn thấy hết.”

Mặt Dư Kham bắt đầu vặn vẹo.

“Em vẫn luôn chờ.”

“Đúng.” Tôi nói. “Tôi biết trước 1/5 anh sẽ ra tay, cho nên tôi đã gọi báo cháy trước.”

“Hôm nay tôi cố tình cố chấp đi xuống dưới, chính là để anh tưởng rằng tôi không biết gì cả.”

“Anh tưởng tôi chỉ là một người phụ nữ ngu xuẩn không tin người trọng sinh, mà thứ tôi muốn chính là điều đó.”

Dư Kham nằm sấp trên đất, gân xanh trên trán nổi lên, cơ thể bắt đầu run dữ dội.

“Em báo cảnh sát rồi?”

“Báo trước hai tiếng.” Tôi nói. “Đội cứu hỏa đã chuẩn bị từ lâu, chỉ chờ lửa của anh cháy lên.”

10

Dư Kham sụp đổ gào thét.

Tiếng gào xé gan xé phổi vang vọng khắp đại sảnh.

Anh ta không hề hối hận, trong mắt chỉ có phẫn nộ và không cam lòng.

“Kế hoạch của tôi đều bị cô phá hỏng rồi!”

Anh ta gào lên:

“Cô cứ bảo vệ đám đao phủ đó như vậy à? Kiếp trước bọn họ đã hại chết cô!”

“Kiếp trước người phóng hỏa là anh.” Tôi lạnh lùng nói.

Tiếng gào của Dư Kham nghẹn lại trong cổ họng.

“Cái chết của Nguyễn Sơ anh không dám nhận, chuyện công ty anh không dám nhận, anh chỉ biết đẩy lỗi cho người khác.

“Kiếp trước anh thiêu chết mười bảy người, kiếp này anh còn muốn làm lại một lần nữa.”

“Anh từ trước đến nay chưa từng tự kiểm điểm bản thân.”

Dư Kham nghiến răng, trong mắt toàn là tơ máu.

Anh ta không nói nữa, chỉ nhìn tôi chằm chằm.

Hận tôi phá hỏng kế hoạch của anh ta, hận tôi vạch trần lớp ngụy trang của anh ta, hận tôi khiến anh ta thất bại trong gang tấc.

Trong hành lang yên tĩnh, chỉ còn tiếng thở nặng nề của Dư Kham.

Môi anh ta bị cắn rách, máu chảy dọc theo cằm xuống dưới.

Trong cầu thang truyền đến tiếng bước chân.

Chỉ huy nhanh chóng bước ra từ cầu thang, phía sau có hai lính cứu hỏa đi theo.

Toàn thân ông ấy dính đầy tro, mặt toàn vết đen.

“Lửa dập rồi.” Ông ấy nói. “Bốn điểm cháy đều đã được kiểm soát, bom tự chế cũng đã tháo dỡ.”

“Người ở tầng mười sáu đã được sơ tán toàn bộ, hơn mười người bị thương nhẹ, nhưng đều còn sống.”

Tôi gật đầu.

Tiểu Chu nghe thấy câu đó, chân mềm nhũn, ngồi phịch xuống đất, nước mắt ào ào rơi xuống.

Hai đồng nghiệp nam còn lại cũng đỏ mắt.

Họ quay đầu đi, dùng sức dụi mắt.

Dư Kham nghe thấy ba chữ “đều còn sống”, cả người như bị rút sạch sức lực, cứng đờ trên đất.

Môi anh ta mấp máy, không biết đang nói gì.

Trong mắt toàn là không cam lòng.

Anh ta tốn ba tháng để bày bố.

Ngày nào cũng giả vờ tăng ca, trên thực tế lại lén lút mày mò những thứ đó dưới tầng hầm.

Mua nguyên liệu, làm bom, chọn thời gian, tính đường đi, từng bước từng bước lên kế hoạch tỉ mỉ, chính là vì hôm nay.

Kết quả một người cũng không chết.

Trong cổ họng anh ta phát ra một tiếng nghẹn ngào, vai run lên từng đợt, sau đó bắt đầu cười.

Kiểu cười ấy còn khó nghe hơn cả khóc, như bị ép ra từ cổ họng, đứt quãng.

“Đều còn sống… đều còn sống…”

Anh ta lẩm bẩm, giọng càng lúc càng nhỏ, cuối cùng biến thành tiếng tự nói. Âm thanh dần tan biến trong không khí.

11

Khi lính cứu hỏa kéo Dư Kham từ dưới đất dậy, hai lính cứu hỏa một trái một phải giữ lấy cánh tay anh ta.

Cả người anh ta run rẩy, ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm tôi.

Khi đi ngang qua tôi, anh ta đột nhiên dùng sức, mạnh mẽ vùng ra.

Lính cứu hỏa không kịp giữ, cả người anh ta nhào về phía tôi.

Tiểu Chu sợ đến mức hét lên một tiếng, lùi về sau hai bước.

“Tần San!”

Anh ta gào lên, vươn tay với lấy món đồ trang trí bằng thủy tinh đặc ruột trên chiếc bàn bên cạnh.

Đầu ngón tay vừa chạm vào đế đồ trang trí, cọ tróc một chút sơn trên đế, lính cứu hỏa đã ấn anh ta trở lại mặt đất.

Mặt anh ta đập xuống nền gạch, vang lên một tiếng nặng nề, máu mũi chảy ròng ròng.

“Cô hủy hoại tất cả của tôi!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...