Xác Nhận Huỷ/Chương 4C. 4
20px

Lần này bạn trai cô ấy cũng không kéo lại nữa.

Trước cửa cục dân chính bỗng im phăng phắc.

Có người cúi đầu nhịn cười.

Lương Khải Minh đứng nguyên tại chỗ, môi mím trắng bệch.

Tôi không muốn kéo người xa lạ vào chuyện này.

Tôi nói với cô gái:

“Cảm ơn.”

Sau đó xoay người bước đi.

Lương Khải Minh lập tức đuổi theo.

“Thư Ninh, chúng ta nói chuyện đi.”

Tôi hỏi:

“Nói chuyện giấy vay nợ à?”

Anh ta khựng lại.

Tôi quay đầu nhìn anh ta.

“Hay nói chuyện khi nào mẹ anh trả tiền?”

Anh ta cố nén giận:

“Tiền còn chưa chuyển mà.”

“Em làm như vậy chẳng khác nào coi cả nhà anh là trộm.”

Tôi mở nhóm chat họ hàng, kéo lại ba tin nhắn của em trai anh ta.

“Các người không phải trộm.”

“Chỉ là đổi chữ ‘chiếm dụng’ thành ‘xoay vòng’.”

“Đổi chữ ‘lừa gạt’ thành ‘người một nhà’ thôi.”

Lương Khải Minh nghiến răng.

“Nhất định phải nói chuyện khó nghe như vậy sao?”

“Khó nghe là lời nói.”

“Còn khó coi… là chuyện các người làm.”

Tôi vừa dứt lời, điện thoại lại rung lên.

Là mẹ tôi, Chu Diễm Mai gọi tới.

Tôi bắt máy.

Câu đầu tiên của bà là:

“Thư Ninh, hai đứa đăng ký xong chưa?”

Tôi nhìn tấm biển đỏ trước cửa cục dân chính.

“Chưa.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

Giọng mẹ tôi lập tức căng lên.

“Xảy ra chuyện gì rồi?”

Lương Khải Minh bỗng ghé sát lại, nói vào điện thoại:

“Dì à, không có gì đâu, chỉ là Thư Ninh hiểu lầm chút chuyện tiền sửa nhà thôi.”

Tôi đưa điện thoại tránh sang một bên.

“Không phải hiểu lầm.”

“Bọn họ muốn lấy 880.000 tệ của con để bù tiền đặt cọc mua nhà cho Lương Khải Hàng.”

Hơi thở của mẹ tôi ở đầu dây bên kia lập tức nặng hẳn.

“Con nói rõ cho mẹ.”

Tôi đáp:

“Lát nữa con về nhà.”

Lương Khải Minh lập tức chen vào:

“Hôm nay chẳng phải đã nói sẽ tới khách sạn ăn cơm sao? Hai bên họ hàng đều tới đủ rồi.”

Tôi nhìn anh ta.

“Vừa hay.”

“Vậy tới khách sạn nói cho rõ.”

Ánh mắt Lương Khải Minh thoáng sáng lên.

Có lẽ anh ta nghĩ chỉ cần tới trước mặt họ hàng, mẹ tôi sẽ khuyên tôi nhịn, họ hàng nhà họ Lương sẽ ép tôi phải biết nghĩ cho đại cục.

Nhưng tôi cũng muốn đi.

Vì có vài món nợ… đứng trước cửa cục dân chính vẫn chưa tính hết được.

Phải nói ở nơi đông người nhất mới đủ rõ ràng.

Tôi cúp máy.

Lương Khải Minh thở phào nhẹ nhõm.

“Vậy chúng ta tới khách sạn trước.”

Tôi đáp:

“Được.”

Anh ta vừa định đưa tay đỡ tôi.

Tôi tránh đi.

“Tôi tự bắt xe.”

“Còn nữa.”

Tôi nhìn cuốn sổ hộ khẩu trong tay anh ta.

“Trả sổ hộ khẩu cho tôi.”

Động tác của Lương Khải Minh cứng lại.

Cuốn sổ đó là sáng nay tôi đưa cho anh ta.

Anh ta nói để giấy tờ chung một chỗ cho tiện lúc nộp ở quầy.

Tôi chìa tay ra.

“Giờ không cần dùng ở quầy nữa rồi.”

Anh ta siết chặt cuốn sổ hộ khẩu, không nhúc nhích.

Tôi lấy điện thoại ra, bật quay video.

“Lương Khải Minh.”

“Trả sổ hộ khẩu cho tôi.”

Sắc mặt anh ta hoàn toàn trầm xuống.

Ánh mắt xung quanh lại lần nữa đổ dồn tới.

Vài giây sau, anh ta ném mạnh cuốn sổ vào tay tôi.

Tôi cất nó vào túi.

Cho tới khi cuốn sổ hộ khẩu nằm yên dưới đáy túi, tôi mới nhận ra đầu ngón tay mình vẫn đang run.

Tiền chưa chuyển đi.

Giấy đăng ký kết hôn chưa ký.

Giấy tờ cũng đã lấy lại rồi.

Còn lại… là tính sổ.

Khách sạn cách cục dân chính hai con phố.

Nhà họ Lương đặt một phòng riêng, tên là “Trăm Năm Hạnh Phúc”.

Lúc tôi tới nơi, màn hình điện tử ngoài cửa vẫn còn chạy dòng chữ:

【Chúc mừng anh Lương Khải Minh và cô Đường Thư Ninh trăm năm hạnh phúc.】

Nghĩ thôi cũng thấy châm chọc.

Tôi đứng trước màn hình nhìn hai giây, sau đó giơ điện thoại chụp một tấm.

Lương Khải Minh cau mày.

“Cái này cũng chụp?”

Tôi đáp:

“Lưu làm kỷ niệm.”

Anh ta không nghe ra ý trong lời tôi.

Cửa phòng riêng vừa mở ra, hơn chục ánh mắt bên trong đồng loạt nhìn sang.

Hà Quế Phương ngồi ở vị trí chủ bàn, mắt đỏ hoe.

Bên cạnh bà ta là Lương Khải Hàng.

Cậu ta mặc áo sơ mi mới, bên tay đặt một túi hồ sơ của phòng bán nhà. Vừa thấy tôi bước vào liền lập tức nhét cái túi xuống dưới ghế.

Tôi nhìn thấy.

Nhưng không nói gì.

Hà Quế Phương là người mở lời trước.

“Thư Ninh tới rồi à.”

Giọng bà ta khàn đặc, nghe như vừa khóc xong.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...