Để Mạc Vi, người mẹ mạnh mẽ này nắm quyền nuôi dưỡng, ngược lại còn có thể bảo đảm con cái không bị ảnh hưởng tiêu cực từ Hoắc Minh Hiên.
Cuối cùng bà cụ Hoắc đồng ý với thỏa thuận.
Thủ tục ly hôn được xử lý rất nhanh.
Hoắc Minh Hiên tỏ ra thờ ơ với thỏa thuận ly hôn, hắn đã mất tất cả, đối với hắn mà nói, Mạc Vi có rời đi hay không đã không còn quan trọng nữa.
Khoảnh khắc bước ra khỏi Cục Dân chính, Mạc Vi nhìn giấy chứng nhận ly hôn trong tay, trong lòng không có chút đau khổ nào, chỉ có sự giải thoát.
Cuối cùng cô cũng thoát khỏi cuộc hôn nhân giả dối và lạnh lẽo này.
Kiều Duyệt cuối cùng bị kết án vào tù, tội danh là gián điệp thương mại và rửa tiền.
Nhà họ Bùi cũng vì vậy mà bị liên lụy, tổn thất nặng nề.
Hoắc Minh Hiên vì bê bối trong nội bộ tập đoàn mà bị gia tộc gạt sang một bên, mất đi tất cả vòng xã giao và quyền lực.
Hắn từ một người thừa kế hào môn hô mưa gọi gió, biến thành một đứa con bị ruồng bỏ của nhà họ Hoắc không ai hỏi đến.
Mạc Vi dẫn hai đứa con rời khỏi biệt thự xa hoa của nhà họ Hoắc.
Cô không chọn tám mươi triệu tiền mặt, mà chọn cổ phần tập đoàn Hoắc thị và một căn biệt thự có quyền sở hữu độc lập.
Cô biết, tiền mặt sẽ mất giá, nhưng cổ phần và bất động sản mới là nền móng cho sự độc lập trong tương lai của cô.
Cô đưa cặp long phụng song sinh đến một môi trường yên tĩnh và thoải mái, bắt đầu toàn tâm toàn ý chăm sóc con cái.
Vào ngày hai đứa trẻ đầy tháng, Mạc Vi nhìn hai thiên thần nhỏ đang ngủ say, trong lòng tràn đầy sức mạnh.
Cô không còn là cô Hoắc nhún nhường, cam chịu kia nữa, cô là Mạc Vi, là mẹ của hai đứa trẻ, là cổ đông của tập đoàn Hoắc thị, một người phụ nữ hoàn toàn mới, độc lập.
10
Sau khi ly hôn, Mạc Vi không chọn sống ẩn dật.
Cô lợi dụng cổ phần Hoắc thị trong tay, cùng các mối quan hệ và tài nguyên tích lũy được ở nhà họ Hoắc, khởi động lại kế hoạch sự nghiệp đã gác lại nhiều năm của mình.
Cô thành lập công ty quản lý tài sản của riêng mình, tập trung đầu tư vào lĩnh vực công nghệ cao và khởi nghiệp của phụ nữ.
Trong nội bộ tập đoàn Hoắc thị, tuy cô không còn đảm nhiệm chức vụ, nhưng danh vọng và sức ảnh hưởng của cô lại không ai sánh bằng.
Cô lấy thân phận cổ đông, đưa ra đề xuất vào thời khắc then chốt, khiến bà cụ Hoắc phải nhìn cô bằng con mắt khác.
Ba năm sau.
Công ty của Mạc Vi đã trở thành một ngôi sao mới đang lên trong giới thương mại Đông Thành.
Cô tao nhã, tháo vát, mạnh mẽ, là đối tượng được vô số phụ nữ ngưỡng mộ.
Cặp long phụng song sinh dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của Mạc Vi đã trưởng thành khỏe mạnh và vui vẻ.
Chúng thông minh lanh lợi, hoàn toàn thừa hưởng gen ưu tú của Mạc Vi.
Cuối tuần, Mạc Vi dẫn các con đến trường đua ngựa tư nhân ở ngoại ô cưỡi ngựa.
Ánh nắng rải trên người bọn họ, mọi thứ đều đẹp đẽ và yên bình đến vậy.
Lúc này, Mạc Vi nhận được điện thoại của bà cụ Hoắc.
“Mạc Vi, tập đoàn Hoắc thị chuẩn bị tiến hành vòng đầu tư mới, cần con giúp đỡ.”
Trong giọng bà cụ mang theo sự tôn trọng và phụ thuộc rõ ràng.
“Mẹ, mẹ khách sáo rồi.
Lợi ích của tập đoàn Hoắc thị cũng là lợi ích của con.”
Mạc Vi bình tĩnh đáp lại.
“Minh Hiên nó… ba năm nay vẫn luôn sa sút không gượng dậy nổi, nó bắt đầu hối hận rồi, muốn quay lại thăm con.”
Bà cụ thử thăm dò hỏi.
Trong mắt Mạc Vi không có một chút dao động nào.
“Nếu anh ấy lấy thân phận một người cha, mang theo tình yêu dành cho con cái mà đến, con sẽ không ngăn cản.
Nhưng nếu anh ấy mang theo oán hận đối với con và sự cố chấp với quá khứ, con mong anh ấy vĩnh viễn đừng xuất hiện trước mặt con của con.”
Cô không từ chối việc Hoắc Minh Hiên gặp con, nhưng cô đã đặt ra ranh giới rõ ràng.
Hoắc Minh Hiên đã không còn là trung tâm cuộc sống của cô nữa.
Hắn chỉ là cha về mặt sinh học của cặp long phụng song sinh.
Vài ngày sau, Hoắc Minh Hiên xuất hiện trước cửa biệt thự của Mạc Vi.
Hắn mặc bộ vest cũ kỹ, trên mặt mang theo vẻ mệt mỏi và cô đơn sâu sắc.
Hắn nhìn Mạc Vi, trong mắt tràn đầy cảm xúc phức tạp, có áy náy, có hối hận, nhưng nhiều hơn là bất lực.
“Mạc Vi, anh sai rồi.”
Hắn khàn giọng nói.
“Hoắc Minh Hiên, anh sai ở đâu, chuyện đó đã không còn quan trọng nữa.”
Mạc Vi bình tĩnh nhìn hắn.
“Anh không cần xin lỗi tôi.
Anh chỉ cần làm tròn trách nhiệm của một người cha.”
Hoắc Minh Hiên nhìn cặp long phụng song sinh của mình, chúng đã lớn rồi, nhưng ánh mắt nhìn hắn lại mang theo một chút xa lạ.
Hắn muốn ôm chúng, nhưng bọn trẻ lại trốn sau lưng Mạc Vi.
Mạc Vi biết, những tổn thương mà cuộc hôn nhân này mang đến cho cô đã dần dần lành lại theo thời gian trôi qua và theo sự mạnh mẽ của chính cô.
Cô cảm ơn trải nghiệm đau khổ ấy, vì nó giúp cô nhìn rõ hiện thực, cũng giúp cô tìm lại bản thân.
Cô không còn là công cụ sinh con của nhà họ Hoắc, cũng không còn là vật phụ thuộc trong cuộc hôn nhân hào môn.
Cô đã tự mình giành được sự tôn trọng, tài sản và tình yêu của con cái.
Cô nhìn bóng lưng sa sút của Hoắc Minh Hiên, trong lòng không còn chút gợn sóng nào.
Tương lai của cô là tươi sáng và rực rỡ.
Cô sẽ dẫn theo cặp long phụng song sinh của mình, trong thế giới thuộc về chính cô, sống một cuộc đời rực rỡ nhất.
Sự mạnh mẽ của một người phụ nữ chưa bao giờ đến từ việc dựa dẫm vào hôn nhân, mà bắt nguồn từ sự độc lập của cô và dũng khí mạnh mẽ khi làm mẹ.
-HẾT-
Chaporia
Bình Luận (0)