Tôi lại gật đầu.
“Vậy nên…” Anh nhìn tôi, trong mắt như có ánh sao đang lấp lánh. Thứ ánh sáng ấy là ngưỡng mộ, là kính trọng, là vui mừng tột độ khi cuối cùng cũng tìm được người cùng một loại với mình. “Vậy nên, cô căn bản không phải nhân viên hành chính, cô…”
“Tôi là một kỹ sư an ninh mạng.” Tôi thay anh nói nốt nửa câu sau.
Anh ngây người nhìn tôi. Một lúc lâu sau, đột nhiên anh bật cười.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh cười.
Không phải kiểu cười lạnh lùng, châm chọc, mà là nụ cười thật sự từ tận đáy lòng, giống như băng tuyết tan chảy, xuân về hoa nở.
Rất đẹp.
Đẹp đến mức tim tôi cũng hụt mất một nhịp.
“Hóa ra là cô.” Anh khẽ nói, giống như đang cảm thán, lại giống như đang xác nhận.
“Sao nào,” tôi bị anh nhìn đến hơi mất tự nhiên, cố ý trêu chọc, “‘Bồ Tát mạng’ của anh, thấy người thật rồi, có thấy vỡ mộng không?”
“Bồ Tát mạng” là biệt danh mà sau sự kiện “Pandora” lần đó, một số người từng được tôi giúp đỡ đã đặt cho tôi trên mạng.
Anh lắc đầu, ánh mắt nóng bỏng đến kinh người.
“Không.” Anh nhìn tôi, từng chữ từng chữ nói, “Cô tốt hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.”
Khoảnh khắc ấy, tôi nghe rất rõ, trái tim mình đã rối lên.
06
Ngày bảo vệ chung kết, cuối cùng cũng đến.
Trong hội trường lớn của trường, chật kín người. Hàng ghế đầu là lãnh đạo nhà trường và mấy vị quản lý cấp cao của công ty công nghệ kia, dưới khán đài thì toàn là sinh viên đen nghịt một mảnh.
Tôi và Tạ Trầm lẫn trong đám đông, ngồi ở một góc chẳng ai để ý.
Giang Triết với tư cách là thí sinh lên sân khấu cuối cùng, lúc này đang đứng trên bục, khí thế hừng hực.
Hắn mặc một bộ vest cao cấp đi mượn, tóc chải bóng loáng, trong tay cầm bút chuyển trang, đang phun nước bọt tung tóe giới thiệu “tác phẩm tâm huyết” của mình.
Bản thuyết trình ấy làm ra cũng ra dáng lắm, logic rõ ràng, số liệu đầy đủ.
Đáng tiếc là từng chữ một, đều được trộm từ người đàn ông ngồi bên cạnh tôi đây.
Tôi có thể cảm nhận được, cơ thể Tạ Trầm hơi căng cứng.
Tôi đưa tay ra, dưới gầm bàn, nhẹ nhàng nắm lấy tay anh.
Lòng bàn tay anh lạnh ngắt, còn có một lớp mồ hôi mỏng.
Anh khẽ rụt lại, muốn rút tay về, nhưng tôi nắm rất chặt.
Anh giãy giụa hai cái rồi bỏ cuộc, chỉ là vành tai lại bắt đầu đỏ lên.
Tôi mỉm cười an ủi anh, dùng khẩu hình nói với anh: “Đừng vội, hay còn ở phía sau.”
Bài diễn thuyết của Giang Triết đã nhận được từng tràng vỗ tay. Hắn hiển nhiên rất hưởng thụ cảm giác được vạn người chú ý như thế, vẻ đắc ý trên mặt không hề che giấu.
Đặc biệt là khi hắn thấy hoa khôi khoa Dao Dao ngồi ở hàng ghế giám khảo, mỉm cười tán thưởng với hắn, cả người hắn gần như sắp bay lên.
Phần diễn thuyết kết thúc, đến phần giám khảo đặt câu hỏi.
Mấy vị giám khảo tượng trưng hỏi vài câu không đau không ngứa, Giang Triết đều đáp trôi chảy. Dù sao PPT là hắn tự làm, bài thuyết trình cũng là hắn tự học thuộc.
「Giang Triết đồng học,」 giám đốc kỹ thuật của công ty công nghệ, một người đàn ông trung niên thoạt nhìn rất lanh lẹ, đẩy đẩy gọng kính rồi lên tiếng hỏi, 「trong phương án của cậu, phần ‘thuật toán mã hóa động đa chiều’ này rất sáng tạo. Cậu có thể nói cụ thể xem, cậu nghĩ ra ý tưởng này như thế nào không? Và trong ứng dụng thực tế, nó có ưu thế gì so với mã hóa RSA truyền thống?」
Đến rồi.
Tôi phấn chấn tinh thần.
Câu hỏi này đánh thẳng vào chỗ yếu nhất.
Nụ cười trên mặt Giang Triết cứng lại một chút.
Câu hỏi này đã vượt ra ngoài phạm vi hắn học thuộc.
Hắn ấp úng hồi lâu, bắt đầu nói những lời sáo rỗng, mơ hồ không rõ.
“Cái… cái ưu điểm của thuật toán này, là ở tính đa chiều và tính động của nó… nó có thể… ờ… cung cấp một môi trường mã hóa… an toàn hơn…”
Mày của giám đốc kỹ thuật dần nhíu lại.
Đám sinh viên dưới khán đài cũng bắt đầu xì xào bàn tán.
Tôi nhìn mồ hôi lạnh rịn ra trên trán Giang Triết, khóe môi cong lên càng sâu.
Ngay lúc Giang Triết sắp bịa không nổi nữa, tôi giơ tay.
Người dẫn chương trình nhìn thấy tôi: “Bạn nữ ở hàng ghế sau, xin hỏi bạn có vấn đề gì sao?”
Vụt một cái, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía tôi.
Tôi đứng lên, nhận lấy chiếc micro nhân viên đưa tới, trên mặt treo nụ cười ngọt ngào vô hại.
“Bạn học Giang Triết, xin chào.”
Khi Giang Triết nhìn rõ là tôi, sắc mặt hắn lập tức trắng bệch.
Chaporia
Bình Luận (0)