Nhưng thực ra cũng chẳng có gì để lau.
Chiếc váy màu đen sẫm, dính vết bẩn cũng không rõ lắm.
Có lẽ, chỉ là trong lòng tôi thấy lợn cợn mà thôi.
Quay lại ghế khán giả, bên cạnh chỗ ngồi đã có thêm một người.
Phó Tây Châu đang nhắm mắt hờ, đầu ngón tay gõ nhẹ lên đầu gối.
Anh như cảm nhận được điều gì đó, mở mắt ra.
“Sênh Sênh, mấy ngày nay sao em không trả lời tin nhắn của anh?”
Ánh đèn đột ngột tắt lịm.
Tiếng hát trong trẻo vang lên.
Cuộc thi đã bắt đầu.
Tôi ngồi xuống như bình thường.
Phó Tây Châu không truy hỏi thêm nữa.
Anh ngồi rất gần tôi, khẽ hỏi: “Sao em lại trực tiếp từ bỏ tư cách dự thi thế?”
Tôi không hiểu ý anh ấy.
Phó Tây Châu dường như đọc được sự bối rối của tôi.
Anh giải thích: “Chỉ cần em thể hiện kém đi một chút là được mà.”
“Em đã chịu bao nhiêu khổ cực vì thanh nhạc, không lên sân khấu thì thật đáng tiếc.”
Anh rất cao.
Khi cúi người sát lại, tiếng nhịp tim vang bên tai tôi.
Bình ổn và mạnh mẽ.
Tôi nhìn chăm chằm vào góc nghiêng khuôn mặt anh.
Có một khoảnh khắc thẫn thờ.
Năm lớp chín, tôi đột nhiên muốn học thanh nhạc.
Mẹ không đành lòng: “Sênh Sênh, con nói chuyện còn chưa tròn vành rõ chữ, chuyện này…”
Tôi cuống quýt muốn tranh luận.
Nhưng nước mắt đã rơi trước.
Rơi lã chã vào bát cơm.
Phó Tây Châu gắp đi phần cơm đã ướt đẫm nước mắt.
Anh nhàn nhạt lên tiếng: “Nói lắp thì đã sao? Cháu sẽ tập cùng cô ấy.”
Thế là.
Phó Tây Châu mua rất nhiều đá cuội.
Anh nhét vào tay tôi một viên màu hồng.
Còn mình thì ngậm một viên màu trắng.
Anh mấp máy môi, phát âm không rõ chữ: “Tống Niệm Sênh, cố mà làm cho ra trò đấy.”
Tiếng hát đã dứt.
Chu Hạ nước mắt lưng tròng, ôm lấy cúp vô địch.
Tôi mỉm cười: “Em không muốn chịu khổ nữa.”
“Sau này, chỉ muốn nếm vị ngọt thôi.”
Nụ cười của Phó Tây Châu cứng đờ trên mặt.
Anh có chút hoảng loạn, nhưng lại chẳng rõ lý do vì sao.
Anh định nắm tay tôi: “Vậy anh đưa em đi ăn đồ ngọt nhé, được không?”
Nhưng đèn đã sáng.
Giọng nói của Chu Hạ truyền qua micro.
Đầy tình cảm quyến luyến, lại thận trọng từng chút một.
“Phó Tây Châu, em biết anh đã có bạn gái.”
“Nhưng em thật sự rất biết ơn anh.”
“Chúng ta có thể làm người yêu của nhau trong vòng một tuần được không?”
Cả khán phòng xôn xao.
Những ánh mắt xem kịch hay đổ dồn về phía Chu Hạ.
Lẫn trong đó là những tiếng xì xào ác ý.
“Phó Tây Châu chẳng phải có bạn gái rồi sao?”
“Biết là tiểu tam mà vẫn cam tâm làm à?”
“Người không được yêu mới là tiểu tam, được chưa?”
Phó Tây Châu thu tay lại.
Anh đứng dậy, ánh mắt sắc lẹm quét qua toàn trường.
Không gian đột ngột im bặt.
Anh không nhìn tôi.
Mà đinh ninh đưa ra lời hứa.
“Được.”
Tôi đột nhiên thấy ngột ngạt vô cùng.
Tôi tháo chạy ra ngoài.
Phó Tây Châu đuổi theo.
Anh chặn đường tôi, dỗ dành: “Sênh Sênh, chỉ là người yêu một tuần thôi mà.”
“Không sao đâu.”
“Em yên tâm, người anh yêu nhất vẫn là em…”
Gió thu thổi qua.
Tôi rùng mình một cái.
Dòng suy nghĩ hỗn độn cuối cùng cũng trở nên rõ ràng.
Tôi hoàn hồn, khẽ hỏi: “Có thể xóa ảnh được chưa?”
Phó Tây Châu ngẩn người.
Dưới ánh trăng bàng bạc.
Toàn thân anh như phủ một lớp sương mù: “Được… giờ anh xóa luôn.”
Tôi đứng bên cạnh anh.
Lặng lẽ nhìn.
Quan sát.
Để đảm bảo rằng những quá khứ đó đã được xóa bỏ sạch sẽ.
Sau đó, tôi thở phào một hơi dài.
Phó Tây Châu còn định nói gì đó.
Nhưng Chu Hạ đã đến.
Cô ấy đỏ hoe mắt, chóp mũi cũng hồng lên: “Tây Châu.”
Thế là Phó Tây Châu buông tôi ra.
Anh khẽ dặn dò: “Em ở nhà ngoan ngoãn đợi anh,”
“Một tuần sau, anh sẽ về nhà.”
“Đến lúc đó sẽ tặng quà để chuộc tội với em.”
Trước khi lên máy bay.
Tôi chặn số liên lạc của Phó Tây Châu.
Chiếc máy bay băng qua đường chân trời.
Tôi nhìn chăm chằm vào ánh sáng cam đỏ ấm áp.
Tâm trí bỗng chốc bình lặng đến lạ.
Tống Niệm Sênh à.
Chaporia
Bình Luận (0)