Nàng ấy nữ giả nam trang là để bảo vệ mẫu thân làm di nương và muội muội nhỏ tuổi.
Đời trước ta cũng từng oán nàng ấy. Oán nàng ấy vì sao rõ ràng biết ta thích Bùi Chiếu, lại còn dây dưa với hắn.
Mật chỉ của bệ hạ bảo nàng ấy tra án.
Đã liên quan đến Bùi gia, vậy Bùi Chiếu chính là điểm đột phá tốt nhất.
Ta nhớ lời nàng ấy từng dạy ta.
“Ương Ương, nữ tử muốn thành sự khó hơn nam tử. Vì đạt được mục đích nhanh hơn, đương nhiên cũng có thể dùng mọi thủ đoạn.”
Ta không có tư cách bắt nàng ấy vì ta mà bỏ gần tìm xa.
Nàng ấy nhắc đến Bùi Chiếu, ta tất nhiên sai người đi nghe ngóng hành tung của hắn.
Tiểu tư gác cửa nghe vậy, sắc mặt vi diệu:
“Bùi công tử quả thật đã đến mấy ngày liền, nhưng ngày nào cũng chỉ như trúng tà, nhìn chằm chằm viện của tiểu thư.”
“Hôm đó nô tài hỏi hắn có cần thông truyền không, hắn lại lắc đầu, chỉ nói hắn phụ tiểu thư, tiểu thư oán hắn. Nô tài còn thấy lạ, tiểu thư đang yên đang lành, hắn nói phụ gì chứ?”
Tiểu tư lẩm bẩm nói, nhưng ta lại không nghe lọt.
Chỉ có một ý nghĩ chợt nổ tung trong đầu.
Đời này ta không gả cho Bùi Chiếu, hắn tự nhiên không thể nói là phụ ta.
Nhưng nếu là Bùi Chiếu của đời trước, vậy thì nói thông được.
Hắn vậy mà cũng trọng sinh.
Ta sai người đi tra.
Gần đây Bùi Chiếu có rất nhiều động tác.
Hắn như dự đoán được điều gì, đưa mẫu thân mình về quê cũ Phụ Dương.
Thậm chí vì người khác bàn tán hắn và Dương Vấn Khanh là đoạn tụ, hắn đã công khai tuyệt giao với Dương Vấn Khanh giữa chốn đông người.
Chẳng trách Dương Vấn Khanh cảm thấy hắn không bình thường.
Nhưng Bùi Chiếu đã trọng sinh rồi, lại lượn lờ trước cửa nhà ta làm gì?
Ta nghĩ mãi không hiểu, đoán không ra hắn muốn làm gì.
Trừ phi, Bùi gia thật sự có liên quan đến vụ án Dương Vấn Khanh đang điều tra.
Hắn muốn tìm người giúp đỡ?
Đời trước ta chết sớm, không biết chuyện về sau.
Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, hình như cũng chỉ có nguyên nhân này.
Nếu là án nhỏ, hắn không đến mức phải cầu người.
Nếu là án lớn, nhà ta có thể giúp được gì?
Ta nghĩ không ra, chỉ có thể dặn hạ nhân cẩn thận hơn, thấy Bùi Chiếu thì đuổi hắn đi.
Lại dặn cha ở trên triều phải thận trọng lời nói việc làm.
7
Liên tiếp nửa tháng, Bùi gia không có động tĩnh gì.
Trái lại là Dương Vấn Khanh, vậy mà thật sự đính hôn với Tống Nguyệt Chương.
Ta hẹn Tống Nguyệt Chương cùng ra ngoài cầu phúc.
Đến khu rừng đã hẹn, lại mãi không thấy Tống Nguyệt Chương.
Ta đang nghi hoặc, bên ngoài xe ngựa bỗng truyền đến một trận ồn ào.
Tiểu tư đánh xe nhận ra người đến, chỉ kịp hô một tiếng rồi mất động tĩnh:
“Bùi công tử? Ngươi muốn làm gì!”
Lòng ta kinh hãi, vội vén rèm xe.
Thị vệ mang theo đã ngã đầy đất. Bùi Chiếu nghe thấy động tĩnh thì ngẩng mắt nhìn ta.
Toàn thân hắn đầy máu, giống ác quỷ bò ra từ địa ngục.
Một đôi tay lau đi lau lại trên y phục, rồi mới vươn về phía ta:
“Phù Dung đừng sợ. Ta chỉ muốn gặp nàng, bọn họ lại cứ ngăn cản, ta đành giết hết…”
Dáng vẻ này của hắn khiến ta kinh hồn bạt vía.
Ta cố tỏ ra trấn định, thuận theo tay hắn nhảy xuống xe.
Nỏ tay giấu trong tay áo đã âm thầm lên dây.
Đây là Thôi Minh Giác tặng ta, tuy ngày nào cũng đeo, nhưng đây là lần đầu tiên ta dùng.
Ta sợ bị Bùi Chiếu phát hiện.
Bùi Chiếu nhìn ta, không biết nghĩ đến điều gì.
“Phù Dung,” hắn vươn tay bôi máu lên môi ta, “năm ấy khi nàng gả cho ta, cũng xinh đẹp như vậy.”
“Trước đó, ta vẫn luôn cho rằng mình xem nàng như muội muội. Đến khoảnh khắc vén khăn voan, ta mới bừng tỉnh. Muội muội gì chứ, nàng là nương tử của ta!”
Bùi Chiếu kéo tay ta, giọng đầy hoài niệm:
“Phù Dung, Dương Vấn Khanh chính là tiện nhân! Nàng ta tiếp cận ta chỉ để hại Bùi gia! Nàng đừng gả cho Thôi Minh Giác, chúng ta hòa hảo lại, được không?”
“Nàng yêu ta nhất mà. Nàng đi cầu xin Thẩm tướng quân đi. Bảo ông ấy dùng quân công đổi lấy Bùi gia bình an, chúng ta sẽ thành hôn, được không? Phù Dung…”
Ta cụp mắt, không biến sắc mặc cho hắn ôm ta vào lòng.
Mũi tên sắc nhọn của nỏ tay trong tay áo nhẹ nhàng tì vào ngực hắn.
Ta không chút do dự bắn một tên ra.
Bùi Chiếu còn chưa kịp phản ứng, trước khi ngã xuống vẫn muốn vươn tay kéo ta.
Ta nhặt kiếm của hắn lên, mặt không cảm xúc đâm thêm xuống.
Hắn ngã trong vũng máu, dốc hết sức lực mới hỏi được câu cuối cùng:
“Phù Dung… nàng hận ta đến vậy sao?”
Ta cười, lại đâm hắn thêm một kiếm.
Nhìn dáng vẻ đau đớn của hắn, ta mới nói:
Chaporia
Bình Luận (0)