Anh ta vừa đi khỏi, tôi liền bấm số gọi cho mẹ chồng.
Điện thoại đổ chuông rất lâu mới có người nghe máy.
Giọng mẹ chồng vẫn mang vẻ ngái ngủ.
“Alo? Tiểu Tĩnh à, sớm thế này có chuyện gì vậy?”
“Có phải lại thấy không khỏe ở đâu không?”
Tôi bóp giọng, để giọng mình nghe có vẻ lo âu, bất an.
“Mẹ, con… con thấy không yên tâm.”
“Không yên tâm chuyện gì?” Giọng mẹ chồng cũng căng thẳng theo.
“Thì là chuyện… đứa bé.”
Tôi cố tình dừng lại một chút, tạo sự hồi hộp.
“Hôm qua Chu Minh nói với con là có thể con mang thai.”
“Nhưng mẹ ơi, con đã mãn kinh mấy năm rồi, sao có thể được chứ?”
“Lỡ đâu… lỡ đâu nhầm lẫn, là mắc bệnh gì khác, thì chẳng phải là mừng hụt sao?”
Tôi khéo léo đá quả bóng trách nhiệm về lại phía bà.
Đầu dây bên kia, mẹ chồng im lặng.
Lời của tôi rõ ràng đã đánh trúng nỗi lo của bà.
Bà mong cháu đến sốt ruột, nhưng cũng sợ xôi hỏng bỏng không.
“Thế… thế Chu Minh nói sao?”
“Anh ấy bảo bác sĩ xem rồi, chắc chắn là mang thai.”
Tôi tiếp tục dùng giọng điệu vô tội và lo lắng để nói.
“Nhưng bệnh viện con khám chỉ là bệnh viện tuyến dưới, con sợ trình độ bác sĩ ở đó không tốt.”
“Mẹ, hay là… mẹ đi cùng con lên bệnh viện tuyến trên khám lại nhé?”
“Lên Bệnh viện Phụ sản tuyến tỉnh ấy, đó là bệnh viện phụ sản tốt nhất rồi.”
“Chúng ta cứ kiểm tra cho kỹ, nếu thật sự mang thai thì mới yên tâm được, mẹ thấy có đúng không?”
Đề nghị của tôi hợp tình hợp lý, không thể chối từ.
Mẹ chồng ở đầu dây bên kia lập tức động tâm.
“Đúng đúng đúng! Con nói đúng!”
“Đúng là nên lên bệnh viện lớn kiểm tra cho tử tế!”
“Con đợi đấy, mẹ thay quần áo rồi qua đón con ngay!”
Cúp máy, khóe miệng tôi nhếch lên một nụ cười lạnh.
Chu Minh, đây là bài toán đầu tiên tôi giao cho anh.
Anh chẳng phải bảo tôi mang thai sao?
Được, vậy tôi sẽ kéo mẹ anh đến bệnh viện phụ sản tốt nhất tỉnh để “chẩn đoán” lại.
Tôi muốn xem, cái lời nói dối này, anh định bịa tiếp thế nào.
Tôi thay quần áo, ngồi ở phòng khách đợi.
Chưa đợi được mẹ chồng, thì điện thoại của Chu Minh đã gọi tới.
Giọng anh ta kìm nén sự tức giận.
“Triệu Tĩnh! Em muốn làm cái gì?!”
“Mẹ bảo anh, em định đến Bệnh viện Phụ sản tỉnh để khám?!”
Anh ta biết rồi.
Chắc chắn mẹ chồng đã gọi điện cho anh ta.
Tôi cầm điện thoại, bước đến bên cửa sổ, nhìn dòng xe cộ tấp nập dưới đường.
“Đúng thế.”
Giọng tôi rất bình thản.
“Chuyện lớn như vậy, phải khám cho chắc chắn thì mới yên tâm được chứ.”
“Chẳng phải anh cũng mong đứa bé khỏe mạnh sao?”
“Em!”
Anh ta bị tôi chặn họng, không nói được lời nào.
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở hổn hển nặng nhọc của anh ta.
Chắc chắn anh ta sắp tức điên rồi.
“Triệu Tĩnh, anh cảnh cáo em, em đừng có giở trò!”
“Em gọi ngay cho mẹ, bảo hôm nay em không khỏe, không đi nữa!”
“Cảnh cáo em?”
Tôi cười nhạt một tiếng.
“Chu Minh, bây giờ anh dùng thân phận gì để cảnh cáo em?”
“Người chồng ngoại tình? Hay là cha của đứa con hoang?”
“Em…”
“Chu Minh, đừng quên, là anh cầu xin em cùng diễn vở kịch này.”
“Bây giờ em chỉ muốn diễn cho nó giống thật hơn một chút thôi, anh cuống cái gì?”
Tôi ung dung nói.
“Hay là… anh sợ?”
“Anh sợ bác sĩ khám ra, trong bụng em… căn bản không có thằng con trai quý hóa của anh?”
Lời của tôi như một nhát dao, đâm chuẩn xác vào tim anh ta.
Đầu dây bên kia im lặng như tờ.
Tôi thậm chí có thể tưởng tượng ra khuôn mặt xanh mét của anh ta lúc này, điên tiết đến mức nhảy dựng lên nhưng lại chẳng thể làm gì được.
“Triệu Tĩnh.”
Rất lâu sau anh ta mới lên tiếng, giọng nói lạnh tanh và cứng ngắc.
“Rốt cuộc em muốn thế nào?”
“Đơn giản thôi.”
Tôi nói.
“Ba giờ chiều nay, tại quán cà phê Vân Đỉnh ở trung tâm thành phố.”
“Bảo Tống Vi đến gặp tôi một mình.”
“Nếu anh không làm được, hoặc dám giở trò…”
Tôi dừng lại một chút, nhìn ra ngoài cửa sổ, gằn từng chữ một:
“Vậy thì tôi đành dẫn mẹ anh đến phòng khám chuyên gia của Bệnh viện Phụ sản tỉnh, để tâm sự kỹ hơn về ‘kỳ tích y học’ của tôi vậy.”
Chaporia
Bình Luận (0)