Tôi như vừa nghe được một câu chuyện cười động trời.
“Tống Vi, cô xem phim thần tượng nhiều quá rồi đấy à?”
“Cô tưởng cô là ai? Cô lấy tự tin ở đâu ra mà nghĩ rằng anh ta sẽ vì cô mà vứt bỏ người vợ tào khang đã cùng anh ta làm nên sự nghiệp từ hai bàn tay trắng?”
“Dựa vào sự trẻ trung của cô? Dựa vào nhan sắc của cô?”
“Hay là dựa vào… cục thịt trong bụng cô?”
Ánh mắt tôi rơi xuống phần bụng hơi nhô lên của cô ta, tràn ngập sự khinh miệt.
“Tống Vi, bớt ảo tưởng đi.”
“Trong mắt anh ta, cái thai trong bụng cô không phải con của anh ta, mà là ‘hương hỏa’ của nhà họ Chu.”
“Còn cô, chỉ là một cái máy đẻ có thể thay thế bất cứ lúc nào.”
Cô ta bị lời nói của tôi kích động đến mức toàn thân run lẩy bẩy.
“Bà nói láo!”
Cô ta bật dậy, vì quá kích động nên giọng nói cũng lạc đi.
“Bà chỉ đang ghen tị với tôi! Ghen tị vì tôi có thể đẻ con trai cho anh ấy!”
Mọi người trong quán cà phê đều đổ dồn ánh mắt về phía chúng tôi.
Tôi vẫn ngồi vững vàng, thậm chí còn bưng ly cà phê lên nhấp một ngụm.
“Ngồi xuống.”
Tôi nói.
“Đừng có giống như một mụ đàn bà ngoa ngoắt, ở đây làm trò hề cho thiên hạ.”
Sự điềm tĩnh của tôi, và sự mất kiểm soát của cô ta, tạo thành một sự tương phản rõ rệt.
Cô ta sững sờ, dường như không ngờ tôi lại phản ứng như vậy.
Cô ta cắn răng, không cam tâm mà ngồi xuống.
“Tống Vi,” tôi đặt ly cà phê xuống, nhìn cô ta, nói ra mục đích cuối cùng của tôi khi đến đây hôm nay.
“Chúng ta làm một cuộc giao dịch đi.”
11
“Giao dịch?”
Tống Vi cảnh giác nhìn tôi, nước mắt trong hốc mắt vẫn chưa khô.
“Tôi với bà thì có gì để giao dịch?”
“Tất nhiên là có.”
Tôi từ tốn nói.
“Cô muốn gì, tôi sẽ giúp cô lấy được.”
“Còn tôi, cũng phải lấy lại những thứ thuộc về mình.”
Ánh mắt cô ta tràn đầy sự nghi ngờ.
“Bà… bà tốt bụng thế sao?”
“Tôi không tốt bụng.” Tôi sửa lời cô ta, “Tôi chỉ đang chọn một phương án giải quyết có lợi nhất cho mình thôi.
”
“Tống Vi, bây giờ cô có hai lựa chọn.”
“Thứ nhất, tin vào lời đường mật của Chu Minh. Đợi sinh con xong, bị tôi bế đi, cô cầm một khoản tiền rồi cút khỏi thành phố này. Từ đó về sau, cô và đứa trẻ này không còn dính dáng gì đến nhau nữa.”
“Thứ hai, hợp tác với tôi.”
Ngón tay tôi gõ nhẹ từng nhịp xuống mặt bàn.
“Chúng ta cùng nhau, biến những lời hứa hẹn mà anh ta tặng cô, thành hiện thực giấy trắng mực đen.”
Tống Vi hoàn toàn sững sờ.
Cô ta chắc chắn chưa bao giờ nghĩ sự việc sẽ phát triển theo hướng này.
“Bà… rốt cuộc bà muốn làm gì?”
“Tôi muốn ly hôn.”
Tôi điềm tĩnh thốt ra bốn chữ này.
“Nhưng, tôi không muốn cứ thế buông tha cho anh ta một cách dễ dàng.”
“Anh ta chẳng phải muốn có con trai sao? Chẳng phải muốn nối dõi tông đường sao?”
Tôi cười, nhưng ý cười không chạm tới đáy mắt.
“Được, tôi sẽ để anh ta toại nguyện.”
“Nhưng, anh ta phải trả giá cho việc đó.”
“Tôi sẽ bắt anh ta, ra đi tay trắng.”
Tống Vi hít sâu một hơi lạnh, khó tin nhìn tôi.
“Chuyện này… chuyện này không thể nào…”
“Tất cả tài sản đứng tên Chu Minh, đều là tài sản hình thành sau hôn nhân.”
“Cho dù ly hôn, bà cũng chỉ được chia một nửa thôi.”
Cô ta cũng hiểu biết chút ít về pháp luật.
“Thế nên, tôi cần cô giúp.”
Tôi nhìn cô ta, giống như một con cáo đang nhìn chằm chằm vào con mồi.
“Điểm yếu chí mạng của Chu Minh không phải là tôi, cũng không phải là cô.”
“Mà là mẹ anh ta, và đứa cháu trai đích tôn mà bà ta ngày đêm mong ngóng.”
Não của Tống Vi nảy số rất nhanh, cô ta dường như đã hiểu ra điều gì.
“Ý bà là…”
“Đúng thế.” Tôi ngắt lời, “Tôi muốn cô, đi lấy lòng bà mẹ chồng của tôi.”
“Làm cho bà ta tin rằng, cô mới là mẹ ruột của cháu đích tôn nhà bà ta.”
“Làm cho bà ta tin rằng, chỉ có cô, mới có thể để bà ta bế cháu trai.”
“Làm cho bà ta, đứng về phe cô để đối phó với đứa con dâu ‘không biết đẻ con trai’ là tôi.”
Chaporia
Bình Luận (0)