Tôi tới phòng xem trận đấu riêng của chiến đội SRT.
Hai bên đang hòa, hiện tại là ván cuối cùng quyết định thắng thua.
SRT đối đầu với đối thủ cũ QK.
Cúp vô địch mùa đông năm ngoái, SRT đã thua QK chỉ vì chênh lệch một điểm.
Trận đấu cực kỳ căng thẳng, kéo dài tới màn tranh đoạt Rồng Vương.
Hứa Hằng Nguyên dẫn đầu tốc biến mở giao tranh, khống chế ADC đối phương!
Tạ Nhiên dùng Kính mở chiêu cuối Phi Lôi Thần, nhanh chóng theo sát gây sát thương, lần lượt thu mạng.
Tôi không nhịn được kinh hô.
Tạ Nhiên penta kill rồi!
Trong một pha giao tranh tổng, SRT dựa vào sự ăn ý tuyệt đối quét sạch đối phương, thuận lợi đẩy thẳng nhà chính.
MC khàn giọng hô vang:
“Xin chúc mừng nhà vô địch SRT!”
Tiếng reo hò vang vọng khắp phòng xem trận đấu.
22
Nhìn thấy trên livestream lễ trao giải đã kết thúc, tôi nóng lòng ra cửa đi đón Tạ Nhiên.
Không biết vì sao, khoảnh khắc này, tôi vô cùng muốn gặp anh.
Tôi xách váy lễ phục chạy ra ngoài.
Ở cuối hành lang, tôi nhìn thấy một bóng dáng cũng đang chạy về phía mình.
Chúng tôi chạy về phía nhau, Tạ Nhiên dang tay ôm chặt lấy tôi.
Bên tai là hơi thở gấp gáp của Tạ Nhiên, còn có lời tỏ tình của anh:
“Phản ứng đầu tiên sau khi thi đấu xong là muốn gặp em.
“Muốn chia sẻ niềm vui này với em đầu tiên.
“Muốn nói với em rằng, đều là vì có em ở bên cạnh, anh mới có thể phát huy xuất sắc như vậy.
“Bảo bối, anh yêu em lắm.”
23
Đêm đó, tài khoản mạng xã hội của Tạ Nhiên cập nhật một bức ảnh, kèm dòng chữ:
【Mãi mãi bên nhau. @Tống Đàn.】
Tấm huy chương vô địch của Tạ Nhiên đeo trên người tôi.
Anh ôm tôi, hai chúng tôi đều cười rạng rỡ trước ống kính.
Sau lưng chúng tôi là hai chiếc cúp đặt sát cạnh nhau.
Cúp Nữ diễn viên xuất sắc nhất của tôi, còn có cúp FMVP của Tạ Nhiên.
Bên dưới bài đăng đó, tràn ngập những lời chúc phúc khen chúng tôi xứng đôi.
Cư dân mạng nói, tôi và Tạ Nhiên là cặp đôi hoàn hảo gặp nhau ở đỉnh cao.
Tôi đọc từng bình luận một, nụ cười trên mặt chưa từng hạ xuống.
Đọc được một nửa, trong đầu tôi đột nhiên nghĩ tới dòng chữ của Tạ Nhiên.
Tôi đặt điện thoại xuống, vượt qua ghế sofa, ngồi lên đùi Tạ Nhiên.
Tôi ôm cổ anh:
“Này! Anh nói muốn mãi mãi bên nhau, phải nói được làm được đó.”
Tạ Nhiên cưng chiều véo mặt tôi:
“Đương nhiên, nói được làm được.”
Tôi xòe tay trái trước mặt anh:
“Nhưng nếu muốn lập khế ước vĩnh hằng, chỗ này có phải thiếu gì đó không?”
Tạ Nhiên nghiêm túc gật đầu:
“Ừm, hình như đúng là thiếu gì đó.”
Tôi hơi sốt ruột, không biết anh hiểu thật hay giả vờ không hiểu.
Khi tôi còn đang lựa lời muốn tiếp tục ám chỉ, Tạ Nhiên đột nhiên lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhẫn.
Chiếc nhẫn kim cương lớn tỏa sáng rực rỡ.
Sao Tạ Nhiên đã chuẩn bị từ trước rồi!
Tôi kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
Tạ Nhiên ôm lấy tôi, đặt tôi xuống sofa.
Còn anh quỳ một gối xuống đất, mỉm cười nhìn tôi:
“Vốn còn đang chuẩn bị kế hoạch cầu hôn, nhưng không ngờ đã có người sốt ruột không chờ được rồi.
“Vậy nên, bé cưng, em có bằng lòng gả cho anh không?”
Tôi đưa tay trái ra:
“Đồ ngốc Tạ Nhiên, đương nhiên em bằng lòng rồi!”
Tạ Nhiên đeo nhẫn kim cương vào ngón áp út của tôi.
Tôi ôm lấy Tạ Nhiên, nhào anh ngã xuống đất.
Tôi giả vờ hung dữ:
“Tuy em đã đồng ý với anh rồi, nhưng kế hoạch cầu hôn của anh vẫn phải tiếp tục.
“Em muốn kiểu siêu long trọng, anh biết chưa?”
Tạ Nhiên ôm lấy tôi, nhẹ nhàng hôn lên má trái của tôi.
“Tuân lệnh, bà xã đại nhân.”
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)