Bạn Nhỏ Nhà Tôi/Chương 7C. 7
20px

19

Tôi đã tìm mẹ rồi.

Hiện tại, bà sống trong một căn tứ hợp viện.

Khói hương lượn lờ, bà ngồi ở đó, mặc một bộ sườn xám thanh nhã, trong lòng bàn tay cầm chuỗi hạt, vẻ mặt ôn hòa.

“Mẹ chỉ nói với người nhà nó rằng, con người phải biết thân biết phận, sâu kiến muốn sống yên ổn thì không nên bám víu quyền quý.”

Tôi siết chặt nắm tay, lạnh giọng chất vấn:

“Mẹ có tư cách gì quản chuyện của con?”

“Quý Vân Tô, con biết mình đang nói gì không?”

Tôi bước lên trước, giật lấy chuỗi hạt trong tay bà.

Ngay sau đó, từng hạt châu rơi xuống đất.

Tiếng va chạm lanh lảnh hòa cùng hơi thở nặng nề của bà.

Giọng tôi rất lạnh:

“Con biết, từ nhỏ tới lớn, mỗi cái tát con phải chịu, mỗi ánh mắt lạnh nhạt con nhận được, con đều hiểu rất rõ, mẹ ghét con.”

“Giữa chúng ta không có tình cảm mẹ con.”

“Sau này xin mẹ đừng xen vào chuyện của con nữa.”

Bà có thứ muốn bảo vệ hay không tôi không biết.

Nhưng tôi đã có rồi.

Con người một khi có nhược điểm, sẽ trở nên mềm lòng.

Trời tối rồi, vậy mà tôi lại không dám về nhà.

Trì Niệm gọi điện tới.

“Mấy giờ em về?”

Tôi lười biếng gọi tên anh.

“Trì Niệm.”

“Ừm?”

“Anh có thể tới đón em không?”

“Được.”

20

Tôi là một người ích kỷ.

Tôi muốn ở bên Trì Niệm.

Chuyện của bà nội anh.

Chỉ cần anh không tự mình nói cho tôi biết.

Cả đời này tôi cũng sẽ không thừa nhận mình đã biết.

Ba tháng sau, tôi và Trì Niệm đi khám sức khỏe.

Kết thúc xong, Chung Du kéo tôi vào văn phòng cô ấy.

“Có thai rồi?”

“Không có.”

“Vậy sao cậu mập lên nhiều vậy?”

“Chuẩn bị mang thai.”

Chung Du: “…”

Lúc tôi đi ra tìm Trì Niệm, anh đang nói chuyện với một cô gái.

Lại là Hứa Vãn Tinh.

Hai người đứng ở cầu thang nói nhỏ gì đó.

“Trì Niệm, cô ấy biết hết rồi, nhưng cô ấy chột dạ, không dám thừa nhận trước mặt anh là mẹ cô ấy hại chết bà nội.

Ánh mắt Trì Niệm sâu thêm vài phần, khẽ nói:

“Anh biết.”

Hứa Vãn Tinh sững người, không dám tin hỏi:

“Vì… vì sao?”

Giọng Trì Niệm rất bình tĩnh.

“Cú ngã đó của bà nội là ngoài ý muốn, không liên quan đến mẹ cô ấy. Cho dù có liên quan, cũng không phải lỗi của cô ấy.”

“Anh chỉ cần xác nhận cô ấy yêu anh là được, còn những chuyện cô ấy không muốn anh hỏi, cả đời này anh cũng sẽ không hỏi.”

“…”

Hóa ra là vậy.

Thì ra là như vậy.

Cuối cùng, ký ức của tôi vẫn không khôi phục lại.

Đương nhiên, tôi cũng không mang thai.

Tôi đổ hết chuyện chuẩn bị mang thai thất bại lên đầu Trì Niệm.

“Chắc chắn là do anh quá căng thẳng, nên mấy con nòng nọc nhỏ đều không tìm được đường về nhà.”

Anh nghe xong thì bật cười.

“Đều không tìm được nhà?”

Tôi chớp chớp mắt.

“Ừm, đều không tìm được.”

“Vậy tối nay đổi chỗ cho chúng tìm.”

Tôi gật đầu.

“Được.”

(Hết)

【Ngoại truyện quá khứ】

1

Quý Thương Hải để lại một bản di chúc.

Ông để lại cổ phần tập đoàn dưới danh nghĩa mình cho con gái lớn Quý Vân Tô.

Nhưng bà Quý hiện tại không cam lòng.

Nhân lúc Quý Thương Hải còn chưa chết.

Bà ta đẩy Quý Vân Tô tới một dự án ở vùng núi xa xôi làm việc.

Quý Vân Tô thuê nhà trong một thị trấn nhỏ gần dự án, rồi quen một thiếu niên tên Trì Niệm.

Hàng xóm đối diện nhà cô.

Lần đầu gặp mặt, Trì Niệm đã cảm thấy người phụ nữ này không phải người tốt.

Tòa nhà kiểu cũ không có thang máy, hai người một trên một dưới, vừa lúc va phải nhau.

Mái tóc xoăn tự nhiên đen dày, nửa khuôn mặt bị khẩu trang che mất, chỉ lộ ra đôi mắt hồ ly giảo hoạt.

Nhưng vừa mở miệng đã thấy không dễ chọc.

“Chậc, mù à?”

Trì Niệm nhíu mày, lạnh giọng nhắc nhở:

“Là chị đụng trúng tôi.”

Người phụ nữ khẽ nâng mí mắt.

“Vậy thì đáng bị đụng.”

Trì Niệm: “…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...