9
Sau này, Quý Vân Tô đã sống chung với Trì Niệm.
Hai năm sau.
Trì Niệm có một cơ hội du học rất tốt.
Trường Ivy League danh tiếng, học bổng toàn phần.
Quý Vân Tô ủng hộ anh đi.
Trì Niệm lại không muốn đi.
Mỗi khi đến tối, anh đều dính lấy cô, vừa cắn vừa cọ.
Quý Vân Tô rũ mắt xuống, bị cảnh này chọc cười.
“Trì Niệm, em cũng 20 tuổi rồi, còn chưa cai sữa sao?”
Thiếu niên cũng xấu xa, cố ý cắn cô.
“Cả đời này không cai được.”
Cả đời.
Một từ thật xa xôi.
Sau đó, họ yêu xa.
Hai năm đầu, ngoài việc nhận quà cô tặng, Trì Niệm không chịu dùng tiền của cô.
Ngược lại còn đem học bổng của mình, cùng tiền kiếm được từ việc làm ăn nhỏ với bạn học, đều tiêu cho cô.
Quý Vân Tô tới sân bay tiễn anh.
Trì Niệm ôm lấy eo cô, mắt đỏ hoe, từng câu từng câu dặn dò:
“Em sẽ thường xuyên kiểm tra chị.”
“Chị đừng hòng chia tay em.”
“Bây giờ chị thề đi, phải giữ khoảng cách với người khác phái, phải báo cáo mọi lúc mọi nơi, trong lòng chỉ được có mình em…”
Quý Vân Tô thật sự không muốn cười.
Như vậy sẽ khiến hình tượng một tổng tài như cô trở nên không đủ chững chạc.
Nhưng cô vẫn cười, lại là kiểu tính cách xấu xa ngầm ấy.
“Em yên tâm, cho dù chị có người khác, chị cũng sẽ giấu thật kỹ.”
“Quý Vân Tô, chị dám!”
10
Hai năm yêu xa, anh viết thư tình cho cô, giống như đang viết tiểu thuyết vậy.
Một lá thư có khi vài trăm chữ, vài ngàn chữ, đôi lúc chỉ có một câu, hoặc chỉ là một bức vẽ đơn giản của cô.
Thật ra cứ vài tháng họ sẽ gặp nhau một lần.
Nhưng anh vẫn muốn viết, muốn ghi lại cảm xúc lúc đó.
Những năm tháng ấy tình yêu mãnh liệt đến bao nhiêu.
Khi chia xa, hận ý liền sâu đậm bấy nhiêu.
Khi ấy chẳng ai ngờ được, người nói chia tay lại là Trì Niệm.
11
Em gái cùng cha khác mẹ của Quý Vân Tô xảy ra chuyện ở nước ngoài.
Còn bị tung lên mạng.
Sau khi hàng loạt sự việc lên men, mẹ kế trốn khỏi viện dưỡng bệnh, liên hợp với một số lão nhân trong tập đoàn chèn ép cô.
Nhất quyết muốn kéo cô xuống đài.
Khoảng thời gian đó, scandal cộng thêm đấu đá nội bộ khiến giá cổ phiếu của tập đoàn Quý Thị liên tục lao dốc.
Đúng lúc ấy, mẹ ruột của Quý Vân Tô cũng về nước.
Ép cô liên hôn.
Mượn ngoại lực để khống chế tập đoàn.
Quý Vân Tô cảm thấy thật nực cười.
Biểu cảm mẹ cô lạnh lùng, thái độ cứng rắn.
“Con không muốn, chẳng phải là vì thằng nhóc kia sao?”
“Năm đó Quý Thương Hải cũng chỉ là một tên nghèo, ông ta dựa vào quan hệ của ông ngoại con để phát triển công ty, nhưng sau đó thì sao? Mẹ nhận được cái gì? Mẹ không muốn con giẫm lên vết xe đổ.”
Quý Vân Tô hiểu rất rõ không thể đối đầu trực diện.
Ngoài miệng đồng ý.
Không dám nói cho Trì Niệm biết, sợ anh ghen lên rồi làm loạn mãi không thôi.
Nhưng mẹ cô đâu dễ bị lừa như vậy.
Bà tìm tới tận nhà Trì Niệm.
Trong nhà Trì Niệm chỉ còn một người bà.
Bà cụ trước đây là giáo viên, sau khi nghỉ hưu thì thích ở trong tiệm mạt chược.
Ngồi một cái là cả ngày.
Không biết mẹ Quý Vân Tô đã nói gì, chiều hôm đó bà cụ thất thần ngã từ cầu thang xuống.
Đợi đến khi Trì Niệm từ nước ngoài trở về.
Canh bà cụ suốt một ngày, cuối cùng người vẫn không qua khỏi.
Ngày tang lễ, có rất nhiều người tới viếng, có học sinh, đồng nghiệp, hàng xóm của bà cụ.
Có người nhỏ giọng bàn tán:
“Nghe nói chưa? Sau khi chiếc xe sang kia rời đi, chiều đó bà cụ mới ngã…”
“Nếu không xảy ra chuyện đó, với sức khỏe của bà cụ chắc còn sống thêm được hơn chục năm nữa, đúng là quá đáng tiếc.”
“Đáng tiếc thật, Tiểu Trì không được gặp bà lần cuối, đứa nhỏ này đúng là đáng thương…”
Chuyện này không thể trách Quý Vân Tô.
Nhưng cũng là vì cô.
Là do cô xử lý không tốt, mẹ cô mới tìm tới cửa.
Nhưng lý do Trì Niệm chia tay cô không phải vì chuyện này.
Mà là lời khuyên trước lúc lâm chung của bà nội anh.
Họ không phải người cùng một thế giới.
Cô chưa chắc đã thật lòng yêu anh.
Cho dù yêu thì sao?
Chẳng phải vẫn giấu anh chuẩn bị liên hôn với người đàn ông khác sao?
Anh không nên sống trong đoạn tình cảm lúc nào cũng như đi trên băng mỏng như vậy.
Trì Niệm cảm thấy lòng tự trọng của mình bị nghiền nát từng chút một, cái chết của bà nội cũng khiến trái tim anh dần lạnh đi.
Cho nên, anh rất bình tĩnh đề nghị chia tay.
12
Nhưng Quý Vân Tô không hiểu!
Cô chỉ cho rằng mình bị vứt bỏ.
Lúc không tin vào tình yêu, thứ cô sợ hãi.
Đến khi tin rồi, thật lòng rồi, cuối cùng lại như một con chó bị người ta vứt đi.
Sao cô chịu nổi chứ.
Hai giờ sáng, Chung Du vừa thức trắng đêm làm liền hai ca phẫu thuật, tan làm liền thấy Quý Vân Tô ngồi trước cửa văn phòng mình.
Mặt trắng bệch.
Ánh mắt tan rã.
Cô ấy lập tức gọi điện cho trợ lý.
Hiểu được toàn bộ sự việc.
Vốn định khuyên cô.
Bà cụ đúng là bị ngã, nhưng đâu phải do cô đẩy.
Bảo cô đừng tự dằn vặt bản thân.
Nhưng sau đó, Quý Vân Tô bị mẹ ruột cấm túc, còn đổ bệnh một trận.
Trong khoảng thời gian đó xảy ra chuyện gì không ai biết.
Chỉ biết sau khi bệnh khỏi.
Quý Vân Tô giống như không có chuyện gì quay về tập đoàn làm việc.
Trong vòng nửa năm, tầng lớp lãnh đạo cấp cao của tập đoàn Quý Thị bị thay máu toàn bộ, mẹ kế cũng bị tống vào tù.
Là bác sĩ.
Chung Du nhanh chóng nhận ra cô không ổn.
Cho đến khi nhìn thấy thuốc cô đang uống, Chung Du mới hiểu ra tất cả.
Mẹ của Quý Vân Tô thật sự quá tàn nhẫn.
Không tiếc dùng can thiệp tâm lý và thôi miên để sửa đổi ký ức của chính con gái ruột mình.
Cô ấy là bác sĩ.
Nhưng lại không có cách nào giúp cô.
Chung Du nghĩ, như vậy cũng tốt, quên Vân Thành đi, quên Trì Niệm đi, rất tốt.
Nhưng ba năm sau, họ lại gặp lại nhau trong một buổi tiệc.
Lần này còn quá đáng hơn.
Quý Vân Tô bỏ mặc cô ấy, đi thẳng tới chỗ Trì Niệm.
Vừa gặp mặt đã hỏi người ta:
“Này, anh cho ngủ không?”
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)